Minh Tú ngồi bên cạnh Huy Hoàng, trong không gian yên tĩnh của quán cà phê nhỏ. Ánh đèn vàng nhẹ nhàng chiếu sáng khuôn mặt họ, tạo nên cảm giác ấm áp, nhưng trong lòng cô lại tràn ngập những lo âu. Huy Hoàng, với ánh mắt kiên định, nhìn cô và hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”
“Em chỉ cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn,” Minh Tú thở dài. “Những gì đã xảy ra với ông nội, với chúng ta… mọi thứ đang quá phức tạp.”
“Chúng ta đã tìm ra nhiều điều, và còn nhiều điều cần khám phá hơn nữa,” Huy Hoàng nhẹ nhàng động viên. “Em có biết tại sao anh lại chọn con đường này không? Không chỉ để tìm kiếm danh tiếng, mà còn vì những người như em, những người cần được bảo vệ.”
Minh Tú nhìn sâu vào mắt anh, cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói. “Em biết, nhưng đôi khi em cảm thấy mình như một gánh nặng. Nếu không có khả năng ngoại cảm, có lẽ mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.”
“Đừng nghĩ vậy,” Huy Hoàng cắt ngang, nắm lấy tay cô. “Khả năng của em là một món quà. Nó có thể giúp chúng ta giải quyết mọi vấn đề. Nhưng em cần tin vào bản thân mình.”
Cô gật đầu, nhưng vẫn còn nhiều điều trong lòng chưa thể nói ra. Đúng lúc đó, cửa quán cà phê bật mở, Hương Giang bước vào. Áo khoác dài, mái tóc nhuộm vàng, và ánh mắt sắc lạnh, cô ta nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Minh Tú cảm thấy một cơn sóng lạnh lẽo lướt qua, như thể Hương Giang mang theo một điều gì đó đáng sợ.
“Xin lỗi vì đã đến muộn,” Hương Giang nói với nụ cười hoàn hảo, nhưng trong giọng nói có gì đó không tự nhiên. “Tôi có việc muốn bàn với hai người.”
“Cô có thể nói thẳng,” Huy Hoàng đáp, giọng điệu lạnh lùng. “Chúng tôi đang bận.”
“Tôi biết chuyện của ông nội Minh Tú,” Hương Giang bắt đầu, ánh mắt lấp lánh một cách bí ẩn. “Và tôi có thể giúp.”
Minh Tú và Huy Hoàng nhìn nhau, sự nghi ngờ rõ rệt trong ánh mắt họ. “Giúp?” Minh Tú hỏi, không giấu nổi sự hoài nghi. “Cô có ý gì?”
“Có một cách để tìm ra sự thật về cái chết của ông nội em. Nhưng giá phải trả không hề nhỏ,” Hương Giang nói, từng lời như có sức nặng riêng.
“Cô đang muốn gì?” Huy Hoàng hỏi, không rời ánh mắt khỏi cô ta.
“Tôi chỉ cần một điều, đó là sự hợp tác của hai người. Cùng nhau, chúng ta có thể khám phá những bí mật mà ông nội em để lại,” Hương Giang đáp, nhưng nụ cười của cô ta lại khiến Minh Tú cảm thấy không thoải mái.“Chúng tôi không cần sự giúp đỡ của cô,” Huy Hoàng nói, giọng điệu kiên quyết. “Chúng tôi có thể tự mình tìm ra sự thật.”
Hương Giang nhếch môi, vẻ mặt không hề nao núng. “Các người có thể từ chối, nhưng hãy nhớ rằng thời gian không chờ đợi ai cả. Nếu không hành động sớm, có thể mọi thứ sẽ vượt quá tầm kiểm soát.”
“Cô đang đe dọa chúng tôi?” Minh Tú cảm thấy tức giận, nhưng cũng không thể phủ nhận sự lo lắng đang dần dâng lên trong lòng.
“Không, tôi chỉ đang đưa ra một lời cảnh báo. Còn quyết định là ở các người,” Hương Giang nói, rồi quay lưng bước ra ngoài.
Khi cánh cửa khép lại, không khí trong quán trở nên nặng nề. Minh Tú thở dài, cảm thấy mệt mỏi với những mối quan hệ phức tạp này. “Chúng ta phải làm gì bây giờ?” cô hỏi, ánh mắt tìm kiếm sự an ủi từ Huy Hoàng.
“Trước hết, chúng ta cần tìm hiểu thêm về cô ta,” Huy Hoàng đáp, thái độ vẫn điềm tĩnh. “Có thể cô ta thực sự biết điều gì đó.”
“Nhưng em không muốn bị cuốn vào mấy trò chơi quyền lực của cô ta,” Minh Tú lắc đầu, cảm thấy áp lực đè nặng lên vai mình.
“Chúng ta sẽ không để mình bị thao túng,” Huy Hoàng khẳng định. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật, bất kể giá phải trả là gì.”
Minh Tú cảm thấy lòng mình ấm lên trước sự quyết tâm của Huy Hoàng. Nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác lo lắng vẫn không ngừng quấy rầy cô. Hương Giang là một phần của thế giới mà họ đang cố gắng tìm hiểu, và không ai biết được những gì đang chờ đợi họ phía trước.
“Em sẽ cố gắng,” cô nói, giọng điệu kiên định hơn. “Nhưng nếu có điều gì xảy ra, anh phải hứa sẽ bảo vệ em.”
Huy Hoàng gật đầu, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Tất cả mọi thứ anh có, đều dành cho em. Chúng ta sẽ không để ai làm hại nhau.”
Cả hai đứng dậy, rời khỏi quán cà phê với những suy nghĩ trĩu nặng. Họ biết rằng cuộc hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng một điều chắc chắn: họ sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thử thách.
Khi họ bước ra ngoài, bầu trời đã chuyển sang màu xám, báo hiệu một cơn bão sắp đến. Minh Tú cảm thấy như có một điềm báo gì đó đang chờ đợi họ ở phía trước. Cô nắm chặt tay Huy Hoàng, và cùng nhau họ bước đi, không biết rằng những bí mật và nguy hiểm đang dần hiện ra trước mắt.