Minh Tú mở mắt, cảm giác như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ kỳ lạ. Ánh sáng quanh cô rực rỡ, nhưng lại không giống như trước. Cô nhận ra mình đang ở trong một không gian khác, nơi mà thời gian và không gian như bị bóp méo. Huy Hoàng đứng bên cạnh, vẻ mặt lo lắng, nhưng ánh mắt anh lại đầy quyết tâm.
“Minh Tú, em ổn chứ?” Huy Hoàng hỏi, giọng anh có phần run rẩy. “Chúng ta vừa trải qua điều gì vậy?”
Minh Tú lắc đầu, cảm giác như một phần của mình đã biến mất. “Em... em cảm thấy lạ lắm. Nhưng ông nội... ông đã được cứu rồi.”
“Chúng ta cần phải tìm hiểu xem cái giá mà em phải trả là gì,” Huy Hoàng nói, giọng anh nghiêm túc. “Chúng ta không thể để điều này xảy ra mà không biết rõ về nó.”
Cô gật đầu, nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu. Ký ức của cô về ông nội đang dần phai nhòa. Những hình ảnh vui vẻ, những lời dạy bảo đã trở thành mờ ảo, như sương khói trong buổi sớm. “Em sợ mình sẽ quên ông,” cô thốt lên, nước mắt đã chực trào.
“Chúng ta sẽ tìm cách lấy lại những ký ức đó,” Huy Hoàng hứa, nắm chặt tay cô. “Hãy cùng nhau, mọi thứ sẽ ổn thôi.”
Nhưng trước khi họ có thể tiếp tục, một tiếng động bất ngờ vang lên từ phía xa. Minh Tú và Huy Hoàng cùng quay lại, nhận ra có một bóng hình đang xuất hiện. Đó là Lê Minh Khải, gương mặt hắn tràn đầy tự mãn, như thể vừa đạt được một chiến thắng lớn.
“Chúc mừng nhé, Minh Tú,” hắn nói, giọng điệu chế nhạo. “Ngươi đã trả giá cho việc cứu ông của mình. Nhưng liệu ngươi có biết cái giá đó thực sự là gì không?”
“Cái giá?” Huy Hoàng gầm lên, không thể kiềm chế. “Ngươi đã làm gì với cô ấy?”
“Chỉ là một giao dịch nhỏ thôi,” Minh Khải đáp, ánh mắt lấp lánh như ánh sao. “Minh Tú sẽ mất đi những ký ức quan trọng nhất, những điều mà cô ấy từng yêu thương. Đó là điều mà ta đã thỏa thuận.”
Minh Tú cảm thấy lòng mình như bị bóp nghẹt. “Không! Không thể nào!” cô kêu lên, tâm trí rối bời. “Tôi sẽ không để điều đó xảy ra!”
“Ngươi không có quyền quyết định,” Minh Khải cười lớn. “Ngươi đã tự nguyện đánh đổi. Giờ thì hãy sống với quyết định của mình.”
Huy Hoàng nhìn Minh Tú với ánh mắt đầy lo lắng. “Chúng ta phải tìm cách đối phó với hắn. Không thể để hắn lộng hành như vậy.”
“Đúng vậy,” Minh Tú gật đầu, cảm nhận được sức mạnh đang dần trở lại trong mình. “Chúng ta không thể để hắn kiểm soát mọi thứ. Tôi không thể để ông nội và những người tôi yêu thương phải chịu đựng thêm nữa.”
Huy Hoàng mỉm cười, sự kiên định trong ánh mắt anh khiến Minh Tú cảm thấy ấm áp. “Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau.”
Nhưng Minh Khải không cho họ thời gian để chuẩn bị. Hắn giơ tay lên, và một luồng ánh sáng tối tăm từ lòng bàn tay hắn tỏa ra. “Đừng hy vọng vào điều đó! Ta sẽ khiến cho các ngươi phải trả giá!”Bất ngờ, Minh Tú cảm thấy một sức mạnh lạ lùng từ bên trong, như thể ông nội đang tiếp sức cho cô. “Tôi sẽ không để ngươi thao túng cuộc sống của mình!” cô hét lên, dồn hết năng lượng vào tay.
Ánh sáng từ tay Minh Tú bùng nổ, tạo thành một vòng bảo vệ quanh họ. Huy Hoàng đứng bên cạnh, cùng cô tạo thành một sức mạnh không thể ngăn cản. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!” anh nói, lòng tràn đầy quyết tâm.
Minh Khải lùi lại, nhưng nụ cười của hắn vẫn không phai mờ. “Các ngươi nghĩ rằng chỉ cần ánh sáng là đủ sao? Ta sẽ cho các ngươi thấy sức mạnh thực sự!”
Hắn phóng ra những bóng tối, những hình ảnh đầy ác mộng, nhưng Minh Tú không để nỗi sợ hãi chiếm lấy mình. “Hãy nhớ ông nội! Hãy nhớ tất cả những gì chúng ta đã trải qua!” cô kêu lên, khiến cho ánh sáng của cô càng rực rỡ hơn.
“Đúng!” Huy Hoàng đồng tình. “Chúng ta sẽ chiến đấu vì những người thân yêu!”
Vòng bảo vệ quanh họ dần dày lên, chống lại mọi cơn sóng tấn công từ Minh Khải. “Không!” hắn gào lên, nhưng sức mạnh của hắn đang dần suy yếu. “Các ngươi không thể làm điều này!”
Minh Tú cảm nhận được sự kết nối với ông nội, như thể ông đang gửi cho cô những ký ức quý giá nhất. Cô dồn hết sức lực vào ánh sáng, và rồi, một luồng sáng mạnh mẽ bùng nổ, khiến không gian quanh họ như bị xé toạc.
“Giải phóng linh hồn của ông tôi!” cô hét lên, và ánh sáng lan tỏa, làm tan biến mọi bóng tối.
Lê Minh Khải lùi lại, nhưng vẫn cười nhạo. “Các ngươi có thể thắng lần này, nhưng ta vẫn còn ở đây. Ta sẽ không để các ngươi yên ổn!”
Khi ánh sáng dần tắt, Minh Tú cảm thấy một điều gì đó lạ lùng. “Tôi... tôi cảm thấy mình đang mất đi một phần nào đó,” cô thì thầm, lo lắng.
“Không! Em không được phép quên!” Huy Hoàng kêu lên, nắm chặt tay cô. “Chúng ta sẽ tìm cách lấy lại tất cả.”
“Nhưng làm thế nào?” Minh Tú hỏi, trong lòng không ngừng suy nghĩ về những ký ức đã mất.
“Chúng ta sẽ bắt đầu từ những manh mối đầu tiên,” Huy Hoàng đáp, ánh mắt anh sắc bén. “Có thể ông nội đã để lại điều gì đó cho em. Chúng ta cần phải tìm kiếm.”
Họ nhìn nhau, cảm nhận được sức mạnh từ sự kết nối giữa họ. “Đúng vậy,” Minh Tú nói, quyết tâm một lần nữa trỗi dậy trong cô. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”
“Đi nào,” Huy Hoàng khích lệ, cùng Minh Tú bước về phía trước. “Chúng ta sẽ không để bất cứ điều gì ngăn cản mình.”
Và như thế, họ bắt đầu hành trình mới, nơi những mảnh ghép của quá khứ sẽ dẫn dắt họ đến sự thật về cái chết của ông nội. Mỗi bước đi sẽ là một manh mối, một phần của cuộc sống mà họ cần phải khám phá, một cuộc chiến mà họ không thể thua.