Lấy Danh Nghĩa Người Nhà

Chương 9

Dư Đông Chí xuất ngoại rất thuận lợi.

Vốn dĩ anh đã nằm trong danh sách được trường đề cử.

Chỉ là trước đây luôn từ chối.

Cố vấn học tập thật sự rất quý cậu học trò lịch thiệp, nhã nhặn này.

Thấy anh cuối cùng cũng nghĩ thông, mừng đến phát khóc, sợ anh đổi ý nên đẩy nhanh toàn bộ thủ tục du học.

Cha anh cũng vô cùng ủng hộ.

Ông vỗ vai Dư Đông Chí:

— Đi đi con trai.

— Sau này em gái con biết đâu cũng muốn ra nước ngoài.

— Con đi trước mở đường cho nó.


Sau đó ông châm một điếu thuốc.

Khoác vai Dư Đông Chí cười cười.

Khung cảnh trông vô cùng cha từ con hiếu.

— Nếu con thấy nước ngoài phát triển tốt... Không về cũng được...

Ông phả ra một vòng khói, giọng đầy mong chờ:

— Đến lúc đó đón cả bố mẹ sang. Để chúng ta cũng được hưởng cuộc sống xa hoa của chủ nghĩa tư bản một phen...

— Bố.

Dư Đông Chí cắt ngang ảo tưởng của ông.

— Con nhất định sẽ quay về.

Người cha theo phản xạ nhíu mày.

Lại định lấy uy nghiêm của bậc phụ huynh ra dạy dỗ con trai.

Nhưng ngay giây tiếp theo, ông đối diện với ánh mắt sắc lạnh của Dư Đông Chí.

Đó không phải ánh mắt của một đứa con nhìn cha mình.

Mà là ánh mắt của một con sói trẻ đang ở thời kỳ sung sức nhất, nhìn một con sói già đã già nua, suy yếu.

...

— Con về cũng tốt.

Cha anh gượng cười, buông tay ra, tự nói với chính mình:

— Con lớn rồi, tự quyết định cuộc đời mình đi.

...

Hành lý của Dư Đông Chí là do tôi và mẹ cùng thu xếp.

Biết anh sắp ra nước ngoài, bố mẹ từ tỉnh bên cạnh vội vàng chạy tới.

Ngoài mặt nói là muốn ở bên con trai những ngày cuối trước khi xa nhau.

Trong nhà có thêm người, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Mỗi tối, tôi đều lấy cớ nhớ mẹ để chen lên giường ngủ cùng bà.

Rồi nằm nhìn trần nhà suốt đêm.

Nghe tiếng hít thở đều đều của mẹ bên cạnh.

Không dám ngủ.


Ngày tiễn Dư Đông Chí ra nước ngoài, cả nhà đều đi.

Đến sân bay, bố mẹ lại có việc làm ăn quan trọng nên rời đi trước.

Quả nhiên, chuyện làm ăn vẫn quan trọng nhất.

Chỉ còn lại tôi và Dư Đông Chí.

Anh bước lên một bước.

Tôi lập tức lùi lại một bước.

Lùi đến mức suýt ngã xuống cầu thang.

Dư Đông Chí bật cười:

— Nơi công cộng thế này, anh có thể làm gì em chứ?

Tôi vẫn dè chừng nhìn anh.

Rất lâu sau mới hỏi:

— Rốt cuộc vì sao anh lại ra nước ngoài?


Dư Đông Chí nhìn dòng người tấp nập trước mắt, mỉm cười không đáp.

— Hôm đó em và Tống Trì đã nói gì?

Ánh mắt anh mang theo chút mong đợi, dừng lại trên người tôi.

— Em không muốn anh đi đúng không, Hạ Hạ?

Anh cười dịu dàng đến mức gần như mê hoặc.

— Chỉ cần em nói một câu.  Anh sẽ không đi nữa. Dù phía trước là núi đao biển lửa, anh cũng không đi.

Sao có thể chứ?

Tôi chỉ hận anh đi càng xa càng tốt.

Tốt nhất là đừng bao giờ quay về.


— Anh nhất định sẽ quay về.

Anh chậm rãi tiến lại gần hai bước.

Lưng tôi đã chạm vào bức tường phía sau.

Anh ôm tôi thật chậm.

Giọng nói nóng bỏng rơi bên tai:

— Hạ Hạ, đợi anh trở về.  Dù ngàn núi vạn sông, anh cũng sẽ tìm được em.  Đến lúc đó...  Em sẽ không thể thoát khỏi anh nữa...


Tôi sợ hãi nhìn anh.

Anh thích thú thưởng thức nỗi sợ trong mắt tôi, khẽ cười một tiếng.

Rồi nâng cằm tôi lên, đặt xuống một nụ hôn nhẹ nhàng và tỉ mỉ.

Sau đó anh buông ra.

Lại giúp tôi vuốt gọn tóc mái, xoa đầu tôi.

Giống hệt như một người anh trai thật sự đang đối xử với em gái mình.

Cuối cùng, anh nghiêm túc nói với tôi một câu:

— Anh đi đây.

Trong giọng nói đầy lưu luyến và dịu dàng.


Anh quay người rời đi.

Tôi nhìn bóng lưng anh đi qua cửa lên máy bay.

Cuối cùng cũng biến mất.

Tôi ngồi bệt xuống đất, ôm mặt khóc lớn.

Dư Đông Chí!

Đồ khốn kiếp!

Đồ quái vật!

Trả anh trai cho tôi!

Trả người anh trai dịu dàng, ít nói của tôi lại đây!

Trả người anh trai đã cưng chiều tôi từ bé, cùng tôi đi qua từng ngày từng đêm lại đây!!

Những người qua đường bị tiếng khóc của tôi làm giật mình.

Họ chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

Có lẽ nghĩ rằng tôi vừa tiễn người yêu đi xa.

Tôi khóc đến trời đất tối tăm.

Rồi được một đôi tay dịu dàng nhưng mạnh mẽ đỡ dậy, kéo vào lòng.

Tống Trì nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

— Được rồi, được rồi. Mọi chuyện kết thúc rồi.

Tôi khóc đến mức không thở nổi.

Tống Trì đau lòng thở dài:

— Em vất vả rồi.

Tôi vùng khỏi vòng tay cậu ấy.

— Hôm đó Dư Đông Chí tìm anh, hai người đã nói gì? Rốt cuộc là điều gì khiến anh ta chịu rời đi?

Tôi như bám được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.


Tống Trì lặng lẽ nhìn vào mắt tôi.

Cuối cùng lắc đầu.

— Tôi đã hứa với anh ta rồi. Không được nói cho em biết.

—Nhưng làm sao anh biết được...

Tôi ngơ ngác hỏi.

Dư Đông Chí trước giờ luôn đối xử với Tống Trì rất ôn hòa.

Anh ta điên cuồng như vậy nhưng chưa từng bộc lộ gì trước mặt Tống Trì.

Vì lo Tống Trì xem thường mình.

Nên tôi cũng luôn giữ khoảng cách với cậu ấy...

Vậy rốt cuộc cậu ấy là...


— Tôi đoán được.

Tống Trì xoa đầu tôi.

— Trước đó tôi chỉ nghi ngờ.  Nhưng vào khoảnh khắc em vừa khóc vừa đòi chia tay với tôi...  Tôi đã xác nhận rồi.  Em sao có thể chia tay với tôi được chứ, Hạ Hạ?

Tống Trì mỉm cười.

Nụ cười đầy tự tin và dịu dàng.

— Chúng ta đã hứa cả đời ở bên nhau. Em quên rồi sao?

Nước mắt tôi lại trào ra.

Tôi vùi mặt vào ngực cậu ấy.

Đúng lúc đó, trước ngực Tống Trì có thứ gì đó cộm vào tôi.

Tôi nhíu mày sờ thử.

Thế mà lại là... một chiếc USB.

Tôi dở khóc dở cười:

— Có ai lại đeo USB trước ngực thế này chứ?

Tống Trì rất tự nhiên tháo chiếc USB xuống, đặt vào lòng bàn tay tôi.

— Đây là cẩm nang du lịch dịp Quốc khánh mà anh làm.

— Em xem thử nhé?

Tôi ngẩn người:

— Nhưng Quốc khánh qua lâu rồi mà.

Ban đầu tôi còn định nhân dịp Quốc khánh sang tỉnh bên cạnh tìm anh.

Nhưng vì Dư Đông Chí đột ngột quyết định ra nước ngoài nên kế hoạch ấy đành gác lại.

— Vậy thì năm sau đi.

Tống Trì cười.

— Chuẩn bị trước vẫn hơn mà.


Lúc này rồi mà còn nghĩ đến chuyện du lịch.

Tôi vừa khóc vừa cười, cuối cùng cũng bật cười thành tiếng.

Tống Trì lặng lẽ dỗ dành tôi, chậm rãi kéo tôi vào lòng.

Hơi thở dịu dàng nhưng kiên định của anh giống như một bức tường thành kín gió, bảo vệ tôi thật chặt bên trong.

Cuối cùng...

Tôi đã an toàn rồi.

【HẾT】