Lâm Vãn Đường
Chương 1
Năm mười sáu tuổi, ta gả cho thanh mai trúc mã là Hàn Nam Uyên.
Năm mười bảy tuổi, ta sinh hạ cho ông ấy một mụn con trai.
Năm mười tám tuổi, ông ấy vì muốn lập công danh sự nghiệp mà lên đường trấn thủ biên cương.
Ta ở nhà chăm sóc cha mẹ chồng trọng bệnh, đứa con còn đang nằm trong nôi, cùng với vườn vải ở Lĩnh Nam - nguồn sống duy nhất của gia đình, suốt ròng rã mười lăm năm trời.
Mỗi năm, sọt vải đầu mùa ngon nhất, ta đều sai người chạy tám trăm dặm hỏa tốc gửi đến Bắc Cương.
Thế nhưng năm nay, người đầy tớ già mang vải đi đã khóc lóc trở về, nói rằng thấy một vị tiểu công tử ngoài phủ tướng quân, mày mắt giống hệt tướng quân, đang níu lấy người giữ cửa đòi vải ăn.
Ta đứng dưới gốc cây vải mà năm xưa cả hai cùng trồng, nhớ lại những lời ông ấy từng nói qua những năm tháng qua: "Quân vụ bận rộn", "Không tiện xuống phía Nam", "Chờ thêm chút nữa".
Hóa ra quả vải thật sự không thể để lâu.
Để lâu rồi, ngay cả tâm ý cũng sẽ biến chất.
Ta một mình lên phía Bắc, ngồi trong quán trà đối diện phủ tướng quân suốt cả ngày.
Nhìn người đàn bà kia dắt con ra ngoài, nhìn ông ấy cưỡi ngựa trở về rồi bế đứa trẻ lên vai.
Con trai khuyên ta hãy trở về, tiếp tục làm một phu nhân tướng quân hiền thục.
Nhưng ta đã gõ cửa phủ.
Hàn Nam Uyên nhìn thấy ta liền đứng sững tại chỗ.
"Vị này là?" Người đàn bà kia đứng phía sau ông ấy lên tiếng hỏi.
Ta mỉm cười, đặt chồng thư từ suốt mười mấy năm qua lên bậc đá.
Trên cùng là bức thư gửi hồi xuân này, ông ấy viết: "Đợi thiên hạ thái bình, nhất định sẽ không phụ nàng."
Ông ấy kích động nắm lấy tay ta: "Nàng nghe ta giải thích đã..."
"Không cần nữa."
Ta rút tay về, "Ta đến đây chỉ để nói cho ông biết, vải năm sau sẽ không gửi tới nữa."
Vườn vải đó ta sẽ không giữ nữa, cũng giống như cuộc hôn nhân như thể góa bụa này, ta cũng sẽ không chờ đợi thêm nữa.
1.
Ta đứng ngoài quán trà nhìn vào cảnh gia đình ba người đó.
Uống cạn chén trà đã nguội ngắt.
Chén trà trái cây vốn dĩ thơm ngọt, lúc này trong miệng chỉ còn lại vị đắng chát.
Cũng giống như mười lăm năm độc thủ này của ta.
"Mẹ, chúng ta về thôi."
Chẳng biết từ lúc nào, đứa con mười sáu tuổi Hàn Lĩnh đã đứng sau lưng ta.
"Sao con lại đến đây?"
Ta nhíu mày nhìn vẻ mặt né tránh của nó, lòng dần trở nên lạnh lẽo.
Đúng vậy.
Mấy năm trước nó nói nhớ cha, mỗi lần gửi vải ta đều cho nó dẫn người qua đây.
Chỉ duy nhất năm nay, ta mới để người đầy tớ già trung thành với mình thay nó đi.
Chính vì thế mới biết được sự thật ở nơi này.
Mà đứa con do chính tay ta nuôi lớn, sao lại không biết những chuyện ở đây, vậy mà nó lại chọn cách giấu giếm ta.
Điểm này, nó thật sự giống hệt cha nó.
Thấy sắc mặt ta âm trầm, nó theo bản năng lùi lại hai bước.
"Cha... cha nhất định sẽ cho chúng ta một lời giải thích." Giọng Hàn Lĩnh ngày càng nhỏ dần, "Mẹ làm thế này chỉ khiến cha khó xử mà thôi."
Ta hừ lạnh một tiếng, không nhìn nó nữa mà đứng dậy đi về phía phủ tướng quân.
Hàn Lĩnh không ngăn được ta, đành bất lực theo cùng.
Ta dùng sức gõ mạnh lên chốt cửa.
Người mở cửa là một thị nữ, trông thấy ta liền sững sờ.
"Xin hỏi cô là..."
"Lâm Vãn Đường ở Lĩnh Nam, đến gặp Hàn tướng quân."
Ta dõng dạc xưng tên.
Rất nhanh sau đó, Hàn Nam Uyên đã dẫn theo một người đàn bà vội vã chạy ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy ta, toàn thân ông ấy cứng đờ tại chỗ.
"Vị này là..."
Người đàn bà kia bước lên trước, tự nhiên nắm lấy cánh tay Hàn Nam Uyên, ánh mắt đặt lên người ta đầy vẻ nghi hoặc và cảnh giác.
Dưới ánh trăng, ta đã nhận ra ả là ai.
Chính là Tô Nhược Yên, con gái độc nhất của cựu Trấn Bắc đại tướng quân.
Ta mỉm cười, lấy từ trong tay áo ra chồng thư được xếp gọn gàng.
Mười lăm năm thư từ, tổng cộng một trăm bảy mươi ba bức.
Ta đặt chồng thư đó nhẹ nhàng lên bậc đá trước cửa.
Trên cùng là bức thư mới gửi hồi xuân này.
Trong thư ông ấy viết:
"Chiến sự Bắc Cương đã bớt căng thẳng, nhưng quân vụ vẫn còn nhiều, không tiện xuống phía Nam. Đợi thiên hạ thái bình, biên quan yên ổn, nhất định sẽ không phụ nàng."
Sau đó, ta trả lời Tô Nhược Yên: "Ta là phu nhân được Hàn tướng quân cưới hỏi đàng hoàng, Lâm Vãn Đường."
"Vãn Đường..."
Hàn Nam Uyên cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình.
Ông ấy tiến lên một bước, muốn nắm lấy tay ta.
Ta lùi lại nửa bước, né tránh.
Ngón tay ông ấy cứng đờ giữa không trung.
"Nàng nghe ta giải thích..." Giọng ông ấy trở nên gấp gáp, "Không phải như nàng nghĩ đâu, ả chỉ là... chỉ là..."
"Chỉ là gì?"
Ta ngước nhìn ông ấy, ánh mắt bình thản.
"Chỉ là nơi an ủi những lúc ông cô đơn ở Bắc Cương? Chỉ là công cụ sinh con đẻ cái cho ông? Hay chỉ là một người đàn bà ngoại thất mà Hàn tướng quân nuôi trong phủ, không dám để người đời biết tới?"
"Vãn Đường! Đừng nói những lời khó nghe như vậy!" Sắc mặt ông ấy trở nên trắng bệch.
"Ồ, nếu không phải vậy," ta tỏ vẻ bừng tỉnh, "Vậy ra đó là điều kiện để ông lên làm Trấn Bắc tướng quân sao?"
"Tướng quân." Tô Nhược Yên níu lấy tay áo ông ấy, nước mắt đã chực trào, "Sao bà ta có thể nói ta như vậy, dẫu sao ta cũng đã hầu hạ bên cạnh chàng mười lăm năm, còn sinh cho chàng một người con, dù không danh không phận, nhưng cũng đã có thực có vợ chồng rồi."
Sắc mặt Hàn Nam Uyên đã sớm tái xanh.
Bởi vì ông ấy ghét nhất là có người nói mình dựa vào quan hệ mà thăng tiến.
"Đủ rồi! Lâm Vãn Đường, ta biết nàng đang giận, nhưng sự đã rồi, nàng phải chấp nhận! Nàng ấy cũng như nàng, đều là vợ của ta!"
Hàn Lĩnh cũng níu lấy ta khuyên nhủ: "Mẹ, cha giờ đã là Trấn Bắc đại tướng quân, ba thê bốn th.i.ế.p thì có làm sao, sao mẹ phải nhỏ nhen như thế."
Ta giơ tay tát thẳng vào mặt nó một cái.
"Đồ ngu xuẩn! Không danh không phận, rõ ràng là chuyện của đám nha hoàn bò giường, luật pháp Nam Triệu nhà ta chưa từng có điều lệ nào gọi mối quan hệ đó là vợ chồng!"
Giây tiếp theo, chỉ nghe một tiếng "Chát" vang lên.
Hàn Nam Uyên không hề do dự mà giáng cho ta một cái tát.
2.
"Không cho phép nàng s ỉ nh ục Nhược Yên!"
Ông ta dùng sức rất mạnh, trực tiếp tát ta ngã nhào xuống bậc đá.
Trán ta đập mạnh xuống đó, tức thì một dòng m áu ấm nóng chảy dọc theo gò má.
Ông ta hoảng hốt, định cúi người xuống đỡ ta.
Đúng lúc này, người hầu vội vã chạy đến.
Hắn sốt sắng thưa: "Tướng quân, phu nhân, không hay rồi, tiểu thiếu gia bỗng nhiên phát sốt, đang quấy khóc đòi gặp hai người!"
Nước mắt Tô Nhược Yên rơi ngay lập tức, ả hoảng loạn nắm lấy tay Hàn Nam Uyên định chạy ngược lại.
Hàn Lĩnh lập tức tiến lên đỡ ta, gấp gáp gọi giật lại: "Cha! Mẹ bị thương nặng lắm, cha không đoái hoài đến người nữa sao?"
Bước chân Hàn Nam Uyên khựng lại, vừa định lên tiếng thì Tô Nhược Yên đã yếu ớt lao vào lòng ông ta.
"Tướng quân, th.i.ế.p sợ lắm, nếu Nghiên nhi có mệnh hệ gì, th.i.ế.p cũng không thiết sống nữa."
Lúc này, cả Hàn Lĩnh và Tô Nhược Yên đều dùng ánh mắt đầy mong đợi nhìn ông ta, như thể bắt buộc ông ta phải đưa ra một lựa chọn.
Ta rút cánh tay ra khỏi tay Hàn Lĩnh, bình thản nói: "Không cần đâu, Hàn Nam Uyên, ta đến chỉ muốn nói cho ông biết, vải năm tới sẽ không gửi nữa, ông đi đi."
Trong mắt Hàn Nam Uyên lóe lên nét phức tạp, cuối cùng ông ta vẫn chọn cách quay người rời đi.
Giây tiếp theo, mắt ta tối sầm lại rồi ngất đi.
......