Không may là, trong cung tai vách mạch rừng, một màn này đã bị công công bên người Khánh đế bắt được.
Khánh đế cười lạnh, sai người lấy cây roi dài đến: “Ngươi chê bổn vương già rồi, muốn đi quyến rũ Thái T.ử có đúng không?”
Ta có trăm cái miệng cũng chẳng thể biện minh, việc gì phải cãi lại rước thêm tội vào người?
Khánh đế dường như cố ý t.r.a t.ấ.n, mới mấy tháng ngắn ngủi, trên người ta đã không có lấy một chỗ lành lặn.
Ta vẫn nhớ rõ ngày ấy thắng trận trở về, ông ta rất cao hứng, bắt ta ăn mặc nổi bật sặc sỡ dẫm lên mảnh vỡ chén trà múa một khúc Nghê thường vũ y.
*"Nghê thường vũ y khúc" gọi tắt là "Nghê thường" là vũ nhạc cung đình dưới thời Đường, thuộc điệu "Thương"."Nghê thường vũ y vũ" phối hợp với nó, người vũ nửa trên trang sức lông vũ nhiều màu, nửa dưới mặc váy trắng, hoa văn lấp lánh, thế múa nhẹ nhàng, trang nhã, giống như tiên nữ trên mây. Tóm lại, múa nhạc và y phục của nó điều ra sức miêu tả tiên cảnh vô hư chập chờn với hình ảnh tiên nữ.
Tướng sĩ ngồi dưới dấy lên d.ụ.c vọng, ánh mắt dán c.h.ặ.t trên người ta, đảo mắt nhìn nhau, nở nụ cười càn rỡ đầy d*m đãng.
Sau vài ly rượu, Khánh đế vẫy tay, thưởng ta cho những quân lính đã thắng trận.
Ta dồn hết sức bình sinh chống cự, chỉ đổi lại động tác ngày càng thô bạo của chúng, thân dưới đau đớn như bị ai xé rách ra.
Đến khi bọn chúng hài lòng kéo quần lên bỏ đi, chỉ còn lại ta nằm trên mặt đất lạnh như băng, vậy nhưng ta lại không rơi lấy một giọt nước mắt.
Khánh đế đi đến trước mặt ta, cúi xuống nắm lấy tóc ta giật về phía sau, kề bên tai ta nhẹ giọng nói: “Đã phiền ái phi tốn công thay bổn vương khao thưởng tướng sĩ đã tiêu diệt Nam Yến quốc rồi.”
“Giờ ngươi đã không còn nhà để về, không bằng làm một con ch.ó ngoan ở bên cạnh bổn vương, thế nào?"
"A!"
Tim ta đau như bị xé toạc, phút chốc nước mắt trào ra.
Lòng căm thù của ta đối với Khánh đế đã lên đến đỉnh điểm, ta tháo chiếc trâm cài tóc, dùng sức đ.â.m thật mạnh, nhưng ông ta chỉ dùng một tay cũng có thể dễ dàng bắt được, ném lại ta xuống mặt đất.
Khánh đế cười nhạt sửa sang lại y phục trên người, cúi xuống nhìn ta: "Người nhà ngươi thật ra cũng ương ngạnh giống như ngươi, đến c.h.ế.t cũng không chịu mở miệng xin tha.”
"Ngươi đê tiện vô sỉ, bội bạc! Ngươi sẽ không được c.h.ế.t t.ử tế!"
Khánh đế ném mạnh chén trà nhỏ bằng sứ trong tay xuống đất, chỉ tay vào ta quát: "Là bọn chúng bội bạc trước! Người nhà ngươi không biết nghe được tin tức nói ngươi ở trong cung bị ngược đãi từ đâu, muốn dấy binh tạo phản, bổn vương không diệt bọn chúng, chẳng lẽ chờ bọn chúng đến lấy đầu bổn vương?”
Cả thể xác lẫn tinh thần đều tan nát, ta c.h.ế.t trong tuyệt vọng vào cái đêm ta biết Nam Yến quốc đã bị tiêu diệt.
Khánh đế sai người vứt xác của ta bên bờ sông ngoài thành, để ch.ó hoang c.ắ.n xé xác ta.
Ta không cam lòng, oán trách ông trời bất công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khi tỉnh lại, huynh trưởng cười bất lực dùng sách gõ nhẹ đầu ta: "Muội còn ngủ nữa, để phu t.ử thấy được kiểu gì cũng bị mách đến tai phụ vương cho xem.”
*phu t.ử: thầy giáo
Ta...đã sống lại!
Sống lại một đời, ta không muốn làm một công chúa mất nước bị người ta tuỳ tiện vứt đi nữa.
"Phụ vương, con phải tập võ! Con muốn tìm sư phụ tốt nhất!”
Mục tiêu đời này của ta chỉ có một - gi bạo quân, trả lại thiên hạ thái bình.
Ta sống lại vào năm thứ nhất Khánh đế chinh chiến tứ phương, từ tiền tuyến không ngừng truyền ta tin các nước bại trận.
Nam Yến quốc là nước yếu nhất, đương nhiên không phải nỗi bận tâm của Khánh đế lúc này, cho nên tạm thời chúng ta vẫn còn trong thời kỳ hoà bình, chưa lâm vào cảnh chiến loạn liên miên.
Ta biết, nếu toàn bộ bảy nước kia bại trận, sẽ đến lượt Nam Yến quốc chúng ta.
Nhưng chiến sự cấp bách, chỉ dựa vào sức một mình ta không thể nào xoay chuyển cục diện, ta cũng không dám lấy tính mạng dân chúng và tướng sĩ Nam Yến quốc ra để đ.á.n.h cược.
Phụ Vương sủng ái ta, người nghe ta có hứng thú với kiếm thuật, lập tức bỏ ra một số tiền lớn mời về một vị cao nhân từ dân gian, dạy ta tập võ.
Vài năm theo học sư phụ, từ dùng ám khí đến cưỡi ngựa b.ắ.n tên, dùng d.a.o đến trường cung đoản kiếm, tất cả ta đều học hết một lượt.
Để đối phó với Khánh đế, chỉ dẫn binh đến đ.á.n.h không thể nào là đối thủ của ông ta, quân đội dưới trướng ông ta có thể san bằng nước ta bất cứ lúc nào.
Chỉ có thể ẩn nấp bên người ông ta, lấy được tín nhiệm mới có thể gt ch ông ta.
Cuối cùng, sau khi Khánh đế tiêu diệt bảy nước kia, Phụ Vương đầu hàng, Khánh đế đưa ra hai điều kiện cho chúng ta chọn.
Lần này ta không chút do dự lựa chọn trở thành con tin thay huynh trưởng.
Phụ mẫu không đồng ý, sợ nhỡ ta bại lộ thân phận sẽ dẫn đến đại họa.
Nhưng mầm mống hận thù đã sớm cắm rễ sâu trong ta.
Do sức khỏe huynh trưởng yếu ớt, vóc dáng ta và huynh ấy lại có vài phần giống nhau, thay đổi y phục cũng không sợ bị phát hiện.
Nhân lúc đêm khuya, ta giả trang thành huynh trưởng, mang theo tùy tùng và cống phẩm lẻn đến Khánh quốc trước.
Vừa đến Khánh quốc, đoàn người chúng ta đã bị thủ vệ của đoàn con tin trong thành vây lấy với thái độ bỡn cợt.
*đoàn con tin này chính là hoàng t.ử từ các nước khác bị đưa đến làm con tin đó mn
Khánh đế cười lạnh, sai người lấy cây roi dài đến: “Ngươi chê bổn vương già rồi, muốn đi quyến rũ Thái T.ử có đúng không?”
Ta có trăm cái miệng cũng chẳng thể biện minh, việc gì phải cãi lại rước thêm tội vào người?
Khánh đế dường như cố ý t.r.a t.ấ.n, mới mấy tháng ngắn ngủi, trên người ta đã không có lấy một chỗ lành lặn.
Ta vẫn nhớ rõ ngày ấy thắng trận trở về, ông ta rất cao hứng, bắt ta ăn mặc nổi bật sặc sỡ dẫm lên mảnh vỡ chén trà múa một khúc Nghê thường vũ y.
*"Nghê thường vũ y khúc" gọi tắt là "Nghê thường" là vũ nhạc cung đình dưới thời Đường, thuộc điệu "Thương"."Nghê thường vũ y vũ" phối hợp với nó, người vũ nửa trên trang sức lông vũ nhiều màu, nửa dưới mặc váy trắng, hoa văn lấp lánh, thế múa nhẹ nhàng, trang nhã, giống như tiên nữ trên mây. Tóm lại, múa nhạc và y phục của nó điều ra sức miêu tả tiên cảnh vô hư chập chờn với hình ảnh tiên nữ.
Tướng sĩ ngồi dưới dấy lên d.ụ.c vọng, ánh mắt dán c.h.ặ.t trên người ta, đảo mắt nhìn nhau, nở nụ cười càn rỡ đầy d*m đãng.
Sau vài ly rượu, Khánh đế vẫy tay, thưởng ta cho những quân lính đã thắng trận.
Ta dồn hết sức bình sinh chống cự, chỉ đổi lại động tác ngày càng thô bạo của chúng, thân dưới đau đớn như bị ai xé rách ra.
Đến khi bọn chúng hài lòng kéo quần lên bỏ đi, chỉ còn lại ta nằm trên mặt đất lạnh như băng, vậy nhưng ta lại không rơi lấy một giọt nước mắt.
Khánh đế đi đến trước mặt ta, cúi xuống nắm lấy tóc ta giật về phía sau, kề bên tai ta nhẹ giọng nói: “Đã phiền ái phi tốn công thay bổn vương khao thưởng tướng sĩ đã tiêu diệt Nam Yến quốc rồi.”
“Giờ ngươi đã không còn nhà để về, không bằng làm một con ch.ó ngoan ở bên cạnh bổn vương, thế nào?"
"A!"
Tim ta đau như bị xé toạc, phút chốc nước mắt trào ra.
Lòng căm thù của ta đối với Khánh đế đã lên đến đỉnh điểm, ta tháo chiếc trâm cài tóc, dùng sức đ.â.m thật mạnh, nhưng ông ta chỉ dùng một tay cũng có thể dễ dàng bắt được, ném lại ta xuống mặt đất.
Khánh đế cười nhạt sửa sang lại y phục trên người, cúi xuống nhìn ta: "Người nhà ngươi thật ra cũng ương ngạnh giống như ngươi, đến c.h.ế.t cũng không chịu mở miệng xin tha.”
"Ngươi đê tiện vô sỉ, bội bạc! Ngươi sẽ không được c.h.ế.t t.ử tế!"
Khánh đế ném mạnh chén trà nhỏ bằng sứ trong tay xuống đất, chỉ tay vào ta quát: "Là bọn chúng bội bạc trước! Người nhà ngươi không biết nghe được tin tức nói ngươi ở trong cung bị ngược đãi từ đâu, muốn dấy binh tạo phản, bổn vương không diệt bọn chúng, chẳng lẽ chờ bọn chúng đến lấy đầu bổn vương?”
Cả thể xác lẫn tinh thần đều tan nát, ta c.h.ế.t trong tuyệt vọng vào cái đêm ta biết Nam Yến quốc đã bị tiêu diệt.
Khánh đế sai người vứt xác của ta bên bờ sông ngoài thành, để ch.ó hoang c.ắ.n xé xác ta.
Ta không cam lòng, oán trách ông trời bất công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khi tỉnh lại, huynh trưởng cười bất lực dùng sách gõ nhẹ đầu ta: "Muội còn ngủ nữa, để phu t.ử thấy được kiểu gì cũng bị mách đến tai phụ vương cho xem.”
*phu t.ử: thầy giáo
Ta...đã sống lại!
Sống lại một đời, ta không muốn làm một công chúa mất nước bị người ta tuỳ tiện vứt đi nữa.
"Phụ vương, con phải tập võ! Con muốn tìm sư phụ tốt nhất!”
Mục tiêu đời này của ta chỉ có một - gi bạo quân, trả lại thiên hạ thái bình.
Ta sống lại vào năm thứ nhất Khánh đế chinh chiến tứ phương, từ tiền tuyến không ngừng truyền ta tin các nước bại trận.
Nam Yến quốc là nước yếu nhất, đương nhiên không phải nỗi bận tâm của Khánh đế lúc này, cho nên tạm thời chúng ta vẫn còn trong thời kỳ hoà bình, chưa lâm vào cảnh chiến loạn liên miên.
Ta biết, nếu toàn bộ bảy nước kia bại trận, sẽ đến lượt Nam Yến quốc chúng ta.
Nhưng chiến sự cấp bách, chỉ dựa vào sức một mình ta không thể nào xoay chuyển cục diện, ta cũng không dám lấy tính mạng dân chúng và tướng sĩ Nam Yến quốc ra để đ.á.n.h cược.
Phụ Vương sủng ái ta, người nghe ta có hứng thú với kiếm thuật, lập tức bỏ ra một số tiền lớn mời về một vị cao nhân từ dân gian, dạy ta tập võ.
Vài năm theo học sư phụ, từ dùng ám khí đến cưỡi ngựa b.ắ.n tên, dùng d.a.o đến trường cung đoản kiếm, tất cả ta đều học hết một lượt.
Để đối phó với Khánh đế, chỉ dẫn binh đến đ.á.n.h không thể nào là đối thủ của ông ta, quân đội dưới trướng ông ta có thể san bằng nước ta bất cứ lúc nào.
Chỉ có thể ẩn nấp bên người ông ta, lấy được tín nhiệm mới có thể gt ch ông ta.
Cuối cùng, sau khi Khánh đế tiêu diệt bảy nước kia, Phụ Vương đầu hàng, Khánh đế đưa ra hai điều kiện cho chúng ta chọn.
Lần này ta không chút do dự lựa chọn trở thành con tin thay huynh trưởng.
Phụ mẫu không đồng ý, sợ nhỡ ta bại lộ thân phận sẽ dẫn đến đại họa.
Nhưng mầm mống hận thù đã sớm cắm rễ sâu trong ta.
Do sức khỏe huynh trưởng yếu ớt, vóc dáng ta và huynh ấy lại có vài phần giống nhau, thay đổi y phục cũng không sợ bị phát hiện.
Nhân lúc đêm khuya, ta giả trang thành huynh trưởng, mang theo tùy tùng và cống phẩm lẻn đến Khánh quốc trước.
Vừa đến Khánh quốc, đoàn người chúng ta đã bị thủ vệ của đoàn con tin trong thành vây lấy với thái độ bỡn cợt.
*đoàn con tin này chính là hoàng t.ử từ các nước khác bị đưa đến làm con tin đó mn