La Váy Lụa Và Giáp Hoàng Kim
Chương 1
Cửu châu chiến loạn, thế lực Khánh quốc hùng hậu, chỉ bằng vài năm ngắn ngủi đã đ.á.n.h bại bảy nước.
Nam Yến quốc là nước chiến đấu yếu nhất, Phụ Vương ta vì muốn dân chúng không lâm vào chiến loạn nên đã đầu hàng Khánh quốc.
Khánh đế tàn bạo, sao có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội khi dễ quốc như vậy được.
Chúng ta muốn đầu hàng cũng phải thỏa mãn được điều kiện của ông ta, hoặc là đưa Thái T.ử Yến Thuần đến làm con tin, hoặc là ta phải đến liên hôn.
Là Thái T.ử nhưng từ nhỏ thể chất hoàng huynh đã vô cùng yếu ớt, thậm chí còn không thể học cưỡi ngựa b.ắ.n tên, chỉ có thể đóng cửa ngày ngày đọc sách.
Nếu để huynh ấy đến Khánh quốc làm con tin, bôn ba đường dài lại thêm bốn bề chiến loạn như thế, khác nào ép huynh ấy ch.
Có thể đi, cũng chỉ có ta mới có thể đổi lấy hòa bình cho Nam Yến quốc.
Lòng bàn tay, mu bàn tay đều là thịt, đương nhiên Phụ Hoàng ta không nỡ.
Nhưng nếu chống lại Khánh đế, kết cục của một nhà chúng ta, thậm chí là cả Nam Yến quốc đều sẽ phải chôn chung.
Từ nhỏ hoàng huynh đã yêu thương ta, lần này huynh ấy cũng là người đầu tiên đứng lên phản đối:
“Để Quân Nhi vào hậu cung của tên bạo quân ấy, làm sao có nổi một ngày tốt lành? Ta là huynh trưởng, chuyện hy sinh vì nước nên để ta làm mới phải.”
Vì để chứng tỏ mình có thể khua đao múa thương, hoàng huynh liền đứng dậy cầm lấy cây thương dài, chưa kịp làm gì bệnh ho đã tái phát, phun ra toàn là m.á.u.
Đến tận ngày ta xuất giá, hoàng huynh vẫn bị bệnh nằm trên giường không dậy nổi, ngay cả đứng dậy một chút cũng khó khăn.
Huynh trưởng nóng nảy hất đổ hết toàn bộ t.h.u.ố.c: “Phải ch thì chúng ta cùng ch! Ta như này khác nào phế nhân!”
Ta thở dài, lấy ra khăn tay lau đi nước t.h.u.ố.c dính trên tay hoàng huynh: “Ca ca có từng nghĩ cho dân chúng Nam Yến chưa? Họ đâu có tội gì?”
Hoàng huynh buồn bực thở dài, huynh ấy vẫn luôn lo nghĩ cho dân chúng, sau này nếu có thể trở thành Nam Yến vương nhất định sẽ là một minh quân yêu nước yêu dân.
“Ca ca đừng tức giận, muội nghe nói mặc dù Khánh đế tàn bạo nhưng lại rất sủng ái các phi tần, ca ca không cần lo lắng đâu.”
Khánh đế cử sứ đoàn đến đón ta, tại đường Vĩnh Yên ta được dân chúng Nam Yến quốc tiễn đi trong nước mắt.
Ngay cả người luôn kiệm lời như Phụ Vương cũng luôn miệng dặn dò ta cẩn thận, ông để lá bùa bình an cầu từ Vạn An tự vào tay ta:
“Quân Nhi, lần này đi không biết đến khi nào mới có thể gặp lại.”
Nước nhà yếu kém, quốc vương muốn đảm bảo cho dân chúng có cuộc sống yên ổn, không còn sự lựa chọn nào khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thấy phụ vương lệ rơi đầy mặt, ta liền cố gượng cười an ủi: “Phụ Hoàng yên tâm, hậu cung Khánh đế ba nghìn giai lệ, chỉ sợ con đến cũng chẳng có cơ hội gặp mặt ông ta.”
“Người cứ ở trong cung ăn đồ ngon, uống rượu sảng khoái, hưởng thụ cuộc sống yên bình thật tốt. Chẳng mấy nhi thần sẽ về vấn an Phụ Hoàng, Mẫu Hậu.”
Nhưng rốt cuộc, ta đã quá ngây thơ.
Thiên hạ ai ai cũng biết Khánh đế tàn bạo, nhưng không ai ngờ ông ta còn có sở thích đặc biệt nơi khuê phòng.
Đêm động phòng hoa chúc, ông ta dùng roi dài nhúng qua nước ớt quất liên tiếp lên người ta.
Da ta lập tức nứt ra, nước ớt dây lên miệng vết thương, ta đau đến mức toàn thân run rẩy, mồ hôi túa ra thấm ướt đẫm đệm giường.
Khánh đế cúi xuống nâng cằm ta lên, ngẩng đầu cười lớn: “Thiên hạ đều nói Công chúa Nam Yến quốc mỹ mạo tựa thiên tiên lạc tại trần thế, dưới háng của bổn vương cũng chỉ như một con súc vật mà thôi, khác gì nữ nhân phong trần chứ? Ha ha ha ha ha…”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t hàm, bật ra một tràng cười: “Hoàng Thượng, ngươi so ta với súc vật, vậy ngươi và ta nằm cùng một giường, thì gọi là gì?”
Khánh đế nổi giận, hai tay như gọng kìm bóp c.h.ặ.t cổ ta, lực tay vô cùng lớn, ta như bước nửa chân vào quỷ môn quan.
Ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói bất an của công công: “Hoàng Thượng, Thái T.ử có chuyện quan trọng muốn cầu kiến…”
“Đêm động phòng hoa chúc của bổn vương, có chuyện quan trọng gì mà nhất quyết muốn gặp?”
Khánh đế bực tức, nới lỏng bàn tay đang bóp cổ ta, đạp cửa ra ngoài.
Lúc này ta mới có thể há miệng ra sức hít thở, nhìn xiêm y la liệt trên mặt đất, lại nhìn đến da thịt chằng chịt vết thương trên người mình, chỉ biết tuyệt vọng nhắm mắt.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.
Những ngày tháng ở Khánh quốc của ta, có thể nói là sống không bằng c.h.ế.t.
Vết thương cũ chưa lành, vết thương mới đã chồng lên.
Giờ trái lại ta lại hâm mộ những phi tần bị biếm vào lãnh cung, vào đó còn có một mảnh trời thanh tịnh, cô độc c.h.ế.t đi chính là ân điển trời ban.
Vẽ tranh là cách duy nhất để ta chữa lành vết thương, l.ồ.ng vào tranh vẽ những nỗi nhớ quê nhà của mình.
Ta gác b.út giương mắt lên nhìn người trước mắt, nam t.ử một thân cẩm y hoa phục, tay cầm quạt xếp, nhướng mày nhìn ta: “Hoạ b.út có thần, chỉ tiếc đôi mắt người trong tranh có quá nhiều nỗi ưu tư.”
Là Thái T.ử Hy Hòa, nghe nói tính tình hắn không tốt lắm, tốt nhất đừng nên đắc tội.
“Điện hạ nói phải.”
Ta đứng dậy tính rời đi, bỗng nhiên khăn tay rơi xuống đất, Thái t.ử cúi người nhặt lên, trao lại về tay ta: “Bổn vương vừa đến, ngươi đã muốn đi, ngươi có thành kiến gì với bổn vương à?”
Nam Yến quốc là nước chiến đấu yếu nhất, Phụ Vương ta vì muốn dân chúng không lâm vào chiến loạn nên đã đầu hàng Khánh quốc.
Khánh đế tàn bạo, sao có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội khi dễ quốc như vậy được.
Chúng ta muốn đầu hàng cũng phải thỏa mãn được điều kiện của ông ta, hoặc là đưa Thái T.ử Yến Thuần đến làm con tin, hoặc là ta phải đến liên hôn.
Là Thái T.ử nhưng từ nhỏ thể chất hoàng huynh đã vô cùng yếu ớt, thậm chí còn không thể học cưỡi ngựa b.ắ.n tên, chỉ có thể đóng cửa ngày ngày đọc sách.
Nếu để huynh ấy đến Khánh quốc làm con tin, bôn ba đường dài lại thêm bốn bề chiến loạn như thế, khác nào ép huynh ấy ch.
Có thể đi, cũng chỉ có ta mới có thể đổi lấy hòa bình cho Nam Yến quốc.
Lòng bàn tay, mu bàn tay đều là thịt, đương nhiên Phụ Hoàng ta không nỡ.
Nhưng nếu chống lại Khánh đế, kết cục của một nhà chúng ta, thậm chí là cả Nam Yến quốc đều sẽ phải chôn chung.
Từ nhỏ hoàng huynh đã yêu thương ta, lần này huynh ấy cũng là người đầu tiên đứng lên phản đối:
“Để Quân Nhi vào hậu cung của tên bạo quân ấy, làm sao có nổi một ngày tốt lành? Ta là huynh trưởng, chuyện hy sinh vì nước nên để ta làm mới phải.”
Vì để chứng tỏ mình có thể khua đao múa thương, hoàng huynh liền đứng dậy cầm lấy cây thương dài, chưa kịp làm gì bệnh ho đã tái phát, phun ra toàn là m.á.u.
Đến tận ngày ta xuất giá, hoàng huynh vẫn bị bệnh nằm trên giường không dậy nổi, ngay cả đứng dậy một chút cũng khó khăn.
Huynh trưởng nóng nảy hất đổ hết toàn bộ t.h.u.ố.c: “Phải ch thì chúng ta cùng ch! Ta như này khác nào phế nhân!”
Ta thở dài, lấy ra khăn tay lau đi nước t.h.u.ố.c dính trên tay hoàng huynh: “Ca ca có từng nghĩ cho dân chúng Nam Yến chưa? Họ đâu có tội gì?”
Hoàng huynh buồn bực thở dài, huynh ấy vẫn luôn lo nghĩ cho dân chúng, sau này nếu có thể trở thành Nam Yến vương nhất định sẽ là một minh quân yêu nước yêu dân.
“Ca ca đừng tức giận, muội nghe nói mặc dù Khánh đế tàn bạo nhưng lại rất sủng ái các phi tần, ca ca không cần lo lắng đâu.”
Khánh đế cử sứ đoàn đến đón ta, tại đường Vĩnh Yên ta được dân chúng Nam Yến quốc tiễn đi trong nước mắt.
Ngay cả người luôn kiệm lời như Phụ Vương cũng luôn miệng dặn dò ta cẩn thận, ông để lá bùa bình an cầu từ Vạn An tự vào tay ta:
“Quân Nhi, lần này đi không biết đến khi nào mới có thể gặp lại.”
Nước nhà yếu kém, quốc vương muốn đảm bảo cho dân chúng có cuộc sống yên ổn, không còn sự lựa chọn nào khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thấy phụ vương lệ rơi đầy mặt, ta liền cố gượng cười an ủi: “Phụ Hoàng yên tâm, hậu cung Khánh đế ba nghìn giai lệ, chỉ sợ con đến cũng chẳng có cơ hội gặp mặt ông ta.”
“Người cứ ở trong cung ăn đồ ngon, uống rượu sảng khoái, hưởng thụ cuộc sống yên bình thật tốt. Chẳng mấy nhi thần sẽ về vấn an Phụ Hoàng, Mẫu Hậu.”
Nhưng rốt cuộc, ta đã quá ngây thơ.
Thiên hạ ai ai cũng biết Khánh đế tàn bạo, nhưng không ai ngờ ông ta còn có sở thích đặc biệt nơi khuê phòng.
Đêm động phòng hoa chúc, ông ta dùng roi dài nhúng qua nước ớt quất liên tiếp lên người ta.
Da ta lập tức nứt ra, nước ớt dây lên miệng vết thương, ta đau đến mức toàn thân run rẩy, mồ hôi túa ra thấm ướt đẫm đệm giường.
Khánh đế cúi xuống nâng cằm ta lên, ngẩng đầu cười lớn: “Thiên hạ đều nói Công chúa Nam Yến quốc mỹ mạo tựa thiên tiên lạc tại trần thế, dưới háng của bổn vương cũng chỉ như một con súc vật mà thôi, khác gì nữ nhân phong trần chứ? Ha ha ha ha ha…”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t hàm, bật ra một tràng cười: “Hoàng Thượng, ngươi so ta với súc vật, vậy ngươi và ta nằm cùng một giường, thì gọi là gì?”
Khánh đế nổi giận, hai tay như gọng kìm bóp c.h.ặ.t cổ ta, lực tay vô cùng lớn, ta như bước nửa chân vào quỷ môn quan.
Ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói bất an của công công: “Hoàng Thượng, Thái T.ử có chuyện quan trọng muốn cầu kiến…”
“Đêm động phòng hoa chúc của bổn vương, có chuyện quan trọng gì mà nhất quyết muốn gặp?”
Khánh đế bực tức, nới lỏng bàn tay đang bóp cổ ta, đạp cửa ra ngoài.
Lúc này ta mới có thể há miệng ra sức hít thở, nhìn xiêm y la liệt trên mặt đất, lại nhìn đến da thịt chằng chịt vết thương trên người mình, chỉ biết tuyệt vọng nhắm mắt.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.
Những ngày tháng ở Khánh quốc của ta, có thể nói là sống không bằng c.h.ế.t.
Vết thương cũ chưa lành, vết thương mới đã chồng lên.
Giờ trái lại ta lại hâm mộ những phi tần bị biếm vào lãnh cung, vào đó còn có một mảnh trời thanh tịnh, cô độc c.h.ế.t đi chính là ân điển trời ban.
Vẽ tranh là cách duy nhất để ta chữa lành vết thương, l.ồ.ng vào tranh vẽ những nỗi nhớ quê nhà của mình.
Ta gác b.út giương mắt lên nhìn người trước mắt, nam t.ử một thân cẩm y hoa phục, tay cầm quạt xếp, nhướng mày nhìn ta: “Hoạ b.út có thần, chỉ tiếc đôi mắt người trong tranh có quá nhiều nỗi ưu tư.”
Là Thái T.ử Hy Hòa, nghe nói tính tình hắn không tốt lắm, tốt nhất đừng nên đắc tội.
“Điện hạ nói phải.”
Ta đứng dậy tính rời đi, bỗng nhiên khăn tay rơi xuống đất, Thái t.ử cúi người nhặt lên, trao lại về tay ta: “Bổn vương vừa đến, ngươi đã muốn đi, ngươi có thành kiến gì với bổn vương à?”