—Haiz!
Tôi vội xua tay:
“Không sao thật mà, em tự giải quyết được.”
Trình Tuấn nhìn tôi, ánh mắt lướt qua một tia xót xa khó hiểu. Nhìn dáng vẻ kiên cường lạc quan của tôi, anh bỗng sinh ra một loại ham muốn bảo vệ mãnh liệt.
Tôi lại chân thành bổ sung:
“Hơn nữa Tổng Trình đối xử với em rất tốt, đồng nghiệp cũng rất thân thiện. Trừ khi anh đuổi em, chứ em sẽ không tự ý nghỉ đâu.”
“Em đã nói rồi mà, em sẽ không bỏ rơi anh đâu, Tổng Trình.”
Trình Tuấn khựng lại, dường như muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn nuốt xuống. Anh do dự mở miệng:
“Vậy… em với người tên Lý Đức Hoa kia…”
Tôi:
“Sao ạ?”
Trình Tuấn im lặng một lát rồi nói:
“Thôi, không nói chuyện đó nữa.”
Cam Không Chua
Dù gì anh cũng đã hứa sẽ giữ kín. Tường có tai, nếu chuyện này truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến cô ấy.
Tôi nghe vậy lại tưởng anh lo tôi đem chuyện riêng tư trộn với công việc, bèn nghiêm túc cam đoan:
“Anh yên tâm, em biết chừng mực. Trên danh nghĩa bên ngoài, em và Tổng Lý… không có bất cứ quan hệ gì.”
Trình Tuấn:
Trên danh nghĩa không có quan hệ… tức là riêng tư vẫn có quan hệ đúng không? Ý em là vậy phải không?
Rốt cuộc hoàn cảnh gia đình cô ấy khó khăn đến mức nào, mới phải dựa vào một đại gia như vậy, nhưng vẫn đi làm thuê ở công ty mình?
Chẳng lẽ cô ấy cũng biết loại người như Lý Đức Hoa không thể dựa dẫm lâu dài, nên mới giữ lại cho mình một đường lui?
Haiz… cô ấy còn trẻ như vậy mà đã phải gánh cả gia đình trên vai. Một cô gái đơn độc vật lộn ngoài xã hội, thật sự quá không dễ dàng.
Vì cuộc sống, cô ấy làm vậy cũng chẳng sai.
Muốn trách thì chỉ có thể trách ông trời bất công! Trách bản thân phát hiện quá muộn! Trách mình do dự yếu đuối, không kịp nói rõ lòng mình! Trách mình khi cô ấy gặp khó khăn, lại không thể xuất hiện bên cạnh đúng lúc!
Nếu mình có năng lực hơn một chút, liệu cô ấy có phải đ.á.n.h đổi bản thân vì một ông già như thế không?
Trình Tuấn nhìn tôi bằng ánh mắt càng lúc càng kỳ quái. Vừa đau lòng, vừa phẫn nộ, vừa phức tạp không nói nên lời.
Còn tôi thì hoàn toàn không biết trong đầu anh đã tự biên tự diễn một bộ phim dài cả trăm tập về “cô gái nghèo vì kế sinh nhai phải bám đại gia”.
Tôi vừa nhấp một ngụm cà phê, vừa nghĩ trưa nay nên gọi món gì giao tới ăn. Hoàn toàn không biết sếp mình đã đau khổ tới tận đáy linh hồn.
4
Từ sau hôm đó, Trình Tuấn đối xử với tôi càng ngày càng tốt hơn. Tôi cũng không rõ là vì nể mặt ba tôi, muốn lấy lòng tôi, hay là vì… một nguyên nhân nào khác.
Anh thường xuyên dẫn tôi ra ngoài “ăn riêng”, lại thỉnh thoảng vung tiền rất hào phóng.
Ví dụ có lần anh bảo tôi đi mua đồ giúp. Món đó chỉ tốn 100 tệ, nhưng anh đưa thẳng cho tôi 1.000 tệ, rồi còn nói:
“Mua xong còn dư bao nhiêu thì giữ lại làm tiền tip.”
Chưa hết.
Đến cuối tháng nhận lương, tôi suýt nữa tim ngừng đập khi phát hiện ngoài lương cơ bản, tài khoản của mình…
có thêm hẳn 20.000 tệ.
Trình Tuấn nói rất tự nhiên:
“Đây là phần em nên nhận.”
“Tôi từng nói rồi, theo tôi thì tôi sẽ không để em chịu khổ.”
“Hai vạn này là tiền thưởng của em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi biết chắc sẽ có thưởng, nhưng không ngờ lại thưởng nhiều đến vậy!
Đây đúng là… sếp thần tiên!
Tôi vui đến mức nhảy dựng lên, còn kích động ôm chầm lấy anh một cái thật mạnh.
Tôi thề tôi không khoa trương đâu. Người nào từng trải qua cảm giác viêm màng túi kinh niên sẽ hiểu:
Đụng tới tiền là đụng tới mạng.
Tôi đã tự sinh tồn ở nước ngoài suốt năm năm, nghèo tới mức gió thổi cũng muốn bay. Vì thế bây giờ tôi đã thành công xây dựng một nhân cách mê tiền rất ổn định.
Tôi biết rõ, trên danh nghĩa tài sản của mình có thể lên đến hàng triệu, hàng chục triệu.
Nhưng…
Đó là tiền của ba mẹ tôi.
Và tôi cũng hiểu rất rõ, mẹ tôi có thể thu lại toàn bộ bất cứ lúc nào.
Vì vậy tôi đã ngộ ra một chân lý vô cùng sâu sắc:
Tiền do chính mình kiếm được mới là tiền thật.
Cho nên 20.000 tệ này, tôi vui đến phát điên.
Trình Tuấn thấy tôi vui như vậy, khóe miệng cũng không nhịn được cong lên.
Anh ghé sát lại, hạ giọng đầy thần bí:
“Suỵt, đừng nói với người khác. Tôi không cho bọn họ nhiều như vậy đâu.”
Tôi lập tức gật đầu lia lịa.
Trình Tuấn lại lấy ra thêm một tấm vé máy bay:
“Còn nữa, tôi đã nói sẽ cho em nghỉ phép mà. Đây là phần thưởng kèm theo.”
“Tôi đặt cho em một chuyến nghỉ dưỡng cao cấp năm ngày ở biển.”
Tôi trợn tròn mắt:
“Trời ơi! Em luôn muốn đi xem biển phát sáng Blue Tears đó!”
“Cảm ơn boss!!”
“Em tuyên bố, từ hôm nay trở đi, em nguyện làm trâu làm ngựa cho anh!”
“Vì anh mà điên, vì anh mà cuồng, vì anh mà đ.â.m đầu vào tường!”
Trình Tuấn được tôi tâng bốc đến đỏ cả tai, ngượng ngùng gãi đầu rồi phẩy tay:
“Ha ha ha… Chuyện nhỏ thôi, chuyện nhỏ thôi.”
Ai nói sếp tôi keo kiệt?
Sếp tôi rõ ràng là đại gia ngầm, tốt bụng vô địch thiên hạ!
5
Kỳ nghỉ dưỡng sang chảnh năm ngày bên bờ biển có thời hạn, cho nên ngay hôm sau tôi lập tức thu dọn hành lý rồi lên đường.
Chỉ là… trên máy bay, tôi lại gặp ngay sếp Trình Tuấn, mà anh còn ngồi đúng cạnh tôi.
Tôi: “?”
Ủa?
Vé máy bay này là do chính Trình Tuấn đặt cho tôi, anh không thể nào không biết hôm nay tôi bay đi nghỉ.
Trình Tuấn mỉm cười rất tự nhiên:
“Anh tiện đường đến đây công tác.”
“Yên tâm, anh sẽ không làm phiền kỳ nghỉ của em đâu.”
Sau hai tiếng bay, tôi và anh cùng xuống sân bay lấy hành lý.