Là Ba Ruột Không Phải Bố Đường

Chương 3

 

Anh lại đâu phải loại nhiều chuyện.

Cam Không Chua

 

Tôi và Trình Tuấn kết thúc cuộc trò chuyện xuyên đêm. Tôi nhẹ nhõm, hài lòng lăn ra ngủ ngon lành.

Còn Trình Tuấn thì nằm trên chiếc giường rộng hai mét của mình, lật qua lật lại cả đêm, hoàn toàn mất ngủ.

Sau hai ngày cuối tuần vui vẻ, sáng thứ Hai tôi quay lại công ty.

Vừa bước vào cửa, đồng nghiệp đã nhiệt tình nhét cho tôi hai cái bánh bao, sau đó ghé tai thì thầm:

“Hôm nay tâm trạng Tổng Trình rất tệ đó, cậu cẩn thận một chút.”

Trước kia, khi công ty mở rộng, Trình Tuấn cần chọn một trợ lý theo mình.

Khi ấy không ai trong công ty chịu nhận việc này — ai cũng muốn ở lại văn phòng, chẳng ai muốn theo sếp chạy khắp nơi gặp khách hàng.

Công ty khởi nghiệp, nhân viên trẻ, sếp cũng trẻ. Đa số chúng tôi đều mới tốt nghiệp không lâu.

Mà người mới đi làm thường có một đặc điểm chung: thích lười biếng đúng lúc, không thích bị quản quá sát.

Lúc ấy, chỉ có mình tôi tự nguyện đứng ra làm trợ lý cho Trình Tuấn.

Đồng nghiệp nhìn thấy có “người xung phong chịu c.h.ế.t thay”, ai nấy như trút được gánh nặng, ánh mắt nhìn tôi lấp lánh như nhìn ân nhân cứu mạng.

Vì thế tới tận bây giờ, mọi người trong công ty vẫn rất cảm kích tôi.

Họ vừa khâm phục việc tôi có thể theo sếp chạy đông chạy tây, vừa lo nếu tôi chịu không nổi áp lực mà nghỉ việc, sếp sẽ lại phải chọn một “vật hy sinh” khác… rất có thể chính là họ.

Cho nên mỗi lần sếp không vui, đồng nghiệp đều tốt bụng báo trước cho tôi, tránh để tôi đ.â.m đầu vào họng s.ú.n.g.

Đồng nghiệp nói nhỏ:

“Sáng nay Tổng Trình vừa đến công ty đã nổi giận, nói hôm nay trời quá xấu.”

Tôi: “……”

Đỉnh thật, đến thời tiết cũng lôi ra chịu trận được.

Trình Tuấn hôm nay tâm trạng không tốt…

Chẳng lẽ là vì chuyện hợp tác với ba tôi không thành?

Nhưng cuối tuần ở nhà, ba tôi còn khen Trình Tuấn trước mặt tôi, nói anh ấy “tuổi trẻ tài cao, hậu sinh khả úy” mà.

Tôi cầm ly cà phê tự pha, gõ cửa phòng giám đốc.

Bên trong vang lên giọng Trình Tuấn trầm hơn bình thường hẳn hai tông, nghe là biết tâm trạng không ổn:

“Vào đi.”

Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa, cẩn thận bước vào:

“Boss, cà phê của anh đây.”

Vừa nghe thấy giọng tôi, Trình Tuấn đang cúi đầu nhìn máy tính lập tức ngẩng phắt lên. Trong mắt anh hiện rõ vẻ kinh ngạc, như thể không dám tin tôi sẽ xuất hiện:

“Tôi còn tưởng hôm nay em sẽ không tới làm.”

Câu nói của anh nghe rất khó hiểu.

Tôi: “Cuối tuần nghỉ thứ Bảy, Chủ nhật thì đương nhiên em không đến rồi. Hôm nay thứ Hai, chẳng phải phải đi làm sao?”

Trình Tuấn nhíu mày, nghiêm túc nói:

“Tôi còn tưởng… em sẽ nghỉ việc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi ngơ ra một lúc, rồi bỗng hiểu.

À, chắc anh ấy đã biết từ hôm trước rằng tôi là con gái Tổng Lý, nên mới nghĩ…

Tôi là kiểu thiên kim tiểu thư được nuông chiều từ bé, sẽ không chịu khổ làm trợ lý trong cái công ty nhỏ này, sớm muộn gì cũng bỏ đi.

Haiz… anh nghĩ nhiều quá rồi.

Tôi thừa nhận trước kia tôi đúng là một cô tiểu thư được chiều quá mức. Nhưng sau năm năm du học tự lực cánh sinh, tôi đã hoàn toàn thay đổi rồi.

Kén ăn? Không còn nữa.

Từ ngày về nước, đến cả mấy món khó nuốt như “cơm ch.ó cháo heo” tôi cũng thấy ngon đến mức muốn ăn thêm hai bát.

Bệnh công chúa? Cũng bay sạch.

Hồi du học, tôi từng phải đi làm thêm trong nhà hàng, rửa bát, lau bàn, khuân đồ, việc gì cũng làm qua.

Dù sao thì tôi vốn là đứa nhỏ nhất trong thế hệ nhà mình, lại còn là cô con gái duy nhất giữa một đám cháu trai, đúng nghĩa “của hiếm” trong nhà.

Từ lúc sinh ra, tôi đã ngậm thìa vàng theo đúng nghĩa đen, được cả nhà nâng như nâng trứng, muốn gì được nấy.

Hồi cấp hai, tôi thậm chí còn chưa biết tự mặc quần áo, ăn cơm cũng có người đút tận miệng.

Cuối cùng, người không chịu nổi đầu tiên chính là mẹ ruột tôi.

Bà cảm thấy nếu cứ tiếp tục chiều tôi như thế, sớm muộn gì tôi cũng thành phế vật xã hội.

Vì vậy bà mặc kệ cả nhà phản đối, cứng rắn ném tôi ra nước ngoài. Ngoài tiền học phí, bà không chu cấp thêm một xu, còn cắt luôn cả khoản trợ cấp mà ba và anh trai định lén gửi cho tôi.

Thế là năm năm ở nước ngoài của tôi…

Chẳng khác gì một phiên bản “Biến Hình Ký” đời thực.

Bây giờ tôi biết tự giặt đồ, tự nấu ăn, tự kiếm tiền, đến hàng hiệu cũng chẳng dám tùy tiện mua.

Cô tiểu thư kiêu kỳ ngày xưa đã biến mất rồi.

Thậm chí vì sợ sau khi về nước lại bị “ma trảo” của mẹ túm về cải tạo, tôi mới vội vàng đi xin việc bên ngoài, tranh thủ xây dựng kế hoạch sinh tồn trước khi bị lôi về nhà.

Trình Tuấn căn bản không biết tôi ở ngoài đã sống mạnh mẽ, phóng khoáng và tràn đầy sức sống đến mức nào.

Tôi nghiêm túc nói:

“Em sẽ không nghỉ việc đâu, Tổng Trình. Anh không hiểu hoàn cảnh gia đình em đâu.”

Về nhà mới thật sự là khổ. Em gái này đang bị ép học làm người bình thường đây.

Mẹ tôi là người rất cứng rắn, còn tôi thì biết quá rõ: quay về nhà chắc chắn chẳng có ngày lành.

Ví dụ như tôi đã rất lâu không thấy anh trai mình cười nổi một lần.

Nhưng mà…

Trình Tuấn lại nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh như sắp rơi lệ, giọng đầy cảm động:

“Không sao, nếu em gặp khó khăn gì… cứ nói với tôi.”

Trong lòng anh thầm nghĩ:

Cô ấy chắc chắn có nỗi khổ khó nói nên mới lỡ sa chân vào vòng tay lão già kia…

Cô ấy cũng là người bị ép buộc thôi, haiz!

Xã hội này sao có thể nhẫn tâm ép một cô gái đơn thuần, thiện lương, mới ra trường chưa bao lâu phải trở thành…