Ký Ức Xanh

Chương 5: Nỗi Ám Ảnh Ký Ức Đen

Hạ An ngồi trước bức tranh trắng lớn, bút vẽ trong tay run rẩy. Ánh sáng từ đèn neon bên ngoài rọi vào, tạo nên những bóng đổ kỳ dị. Cô cảm nhận được sự hồi hộp của Minh Ngọc và Bảo Linh bên cạnh. Họ như những chiến binh trước một trận chiến không biết sẽ ra sao.

“Thế nào, Hạ An? Cảm hứng của bạn đâu?” Minh Ngọc cười, nhưng ánh mắt cô không giấu nổi sự lo lắng.

“Cảm hứng chờ đợi… một điều gì đó không ổn,” Hạ An thở dài, “Mình cảm thấy có điều gì đó đang rình rập.”

“Chỉ là những ký ức xanh thôi mà!” Bảo Linh nhún vai, “Chúng ta phải tin tưởng vào nhau.”

“Hai bạn có thấy không? Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Hạ An nói, lòng đầy nghi ngại.

“Cảm giác của bạn thường rất chính xác,” Minh Ngọc thở dài, “Nhưng nếu chúng ta không bắt đầu ngay, có thể sẽ không có cơ hội nào khác.”

Hạ An gật đầu, cố gắng làm dịu sự lo lắng trong lòng. Cô hít một hơi thật sâu và bắt đầu vẽ. Những nét cọ đầu tiên vừa chạm vào bề mặt, hình ảnh những ký ức đẹp đẽ nhất trong tâm trí cô lập tức tràn về: những buổi chiều đi dạo bên bờ hồ, tiếng cười của bạn bè, và những giấc mơ chưa thành hình. Mỗi đường vẽ như mở ra một cánh cửa ký ức, nhưng bên cạnh đó, có một bóng đen lảng vảng.

“Chúng ta nên vẽ những ký ức của mình thật đẹp, để tạo ra sức mạnh,” Bảo Linh nói, cô bắt đầu tô những màu sắc tươi sáng lên bức tranh.

“Đúng! Ký ức đẹp sẽ giữ chúng ta lại bên nhau,” Minh Ngọc thêm vào, giọng nói đầy quyết tâm. Nhưng Hạ An vẫn không thể thoát khỏi cảm giác bị theo dõi.

Khi bức tranh dần hiện hình, bỗng có một tiếng động nhẹ vang lên. Hạ An ngẩng đầu, thấy một bóng dáng quen thuộc đứng ở cửa, đó là Đỗ Minh Thư. Cô ta đứng đó, dáng vẻ kiêu ngạo như thường lệ.

“Ồ, các bạn đang làm gì mà vui vẻ vậy?” Minh Thư hỏi, ánh mắt sắc lạnh.

“Chúng tôi đang vẽ ký ức,” Minh Ngọc đáp, không mảy may lo lắng.

“Cái gì? Ký ức? Thú vị đấy,” Minh Thư cười, nhưng có điều gì đó không đúng. Hạ An cảm nhận được sự mỉa mai trong giọng nói của cô ta.

“Cô có muốn tham gia không?” Bảo Linh hỏi, có chút ngạc nhiên.

“Không, tôi chỉ đến xem các bạn có tài năng hay không,” Minh Thư nhếch mép, “Có thể tôi sẽ cần vài ký ức của các bạn cho một kế hoạch riêng.”

“Cái gì? Kế hoạch gì?” Hạ An không thể kiềm chế được sự tò mò.“Chỉ là một kế hoạch nhỏ để làm cho xã hội này thú vị hơn,” Minh Thư trả lời, ánh mắt cô ta lấp lánh sự bí ẩn.

“Hãy cẩn thận với cô ta,” Hạ An thì thầm với Minh Ngọc và Bảo Linh, “Cô ta không đáng tin.”

“Tôi chỉ ở đây để xem các bạn có thể làm gì. Nếu các bạn không đủ tài năng, có thể sẽ rất buồn cười đấy,” Minh Thư cười một cách khinh bỉ.

Hạ An cảm thấy mệt mỏi với những trò đùa của Minh Thư. “Chúng tôi không cần sự châm chọc của cô,” cô nói, giọng điệu kiên quyết.

“Ôi, xin lỗi. Tôi chỉ muốn biết liệu các bạn có thực sự xứng đáng với những ký ức đẹp hay không,” Minh Thư đáp, giọng nói đầy thách thức.

Minh Ngọc nhìn Hạ An, rồi gật đầu. “Chúng ta sẽ cho cô thấy,” cô nói, “Chúng ta sẽ vẽ một ký ức thật đẹp.”

“Chờ xem, tôi sẽ ở đây,” Minh Thư nói, rồi rời đi, để lại không khí nặng nề. Hạ An cảm thấy như một cơn bão sắp nổi lên.

“Chúng ta cần phải nhanh chóng,” Bảo Linh nói, “Tôi không thích sự có mặt của cô ta chút nào.”

“Đúng vậy,” Hạ An đồng tình, “Cô ta đang tìm cách thao túng chúng ta.”

Khi bức tranh dần hoàn thiện, Hạ An bắt đầu cảm thấy sức mạnh từ những ký ức của mình. Nhưng bên trong lòng cô, một nỗi sợ hãi ngày càng lớn. Liệu tổ chức ngầm "Ký Ức Đen" có đang theo dõi họ? Họ đang âm thầm thao túng những ký ức của con người, và có thể, họ đang nhắm đến cả những ký ức của ba cô gái này.

Hạ An cắn môi, quyết tâm không để điều đó xảy ra. “Chúng ta sẽ bảo vệ những ký ức của mình,” cô nói, ánh mắt kiên quyết.

“Đúng vậy, không ai có thể lấy đi những gì thuộc về chúng ta,” Minh Ngọc thêm vào, “Chúng ta sẽ chiến đấu.”

Khi bức tranh hoàn thành, ánh sáng từ đèn neon bỗng chao đảo, khiến bầu không khí trở nên căng thẳng. Hạ An cảm nhận được có điều gì đó sắp xảy ra. Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, và cô biết rằng cuộc chiến chống lại "Ký Ức Đen" chỉ mới bắt đầu.

“Đứng vững nhé!” Minh Ngọc nói, “Chúng ta không thể để bất cứ ai phá hỏng điều này.”

Hạ An gật đầu, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến này không chỉ vì những ký ức, mà còn vì tình bạn, và có thể, cả những điều lớn lao hơn mà họ chưa từng nghĩ đến. Giữa những ký ức xanh, họ sẽ tìm ra sức mạnh để đối diện với những nỗi ám ảnh sắp tới.

truyenfull,truyenfull vn