Ký Ức Xanh

Chương 4: Phát triển và leo thang

Khi ba cô gái tiến lại gần đám đông, một bức tranh lớn đang được vẽ lên tường, khiến không khí trở nên sôi động. Những nét vẽ rực rỡ, nhưng lại mang một thông điệp đầy mâu thuẫn. Hạ An cảm thấy một sự căng thẳng không thể giải thích, như thể những ký ức xanh của cô đang bị xô đẩy vào một góc tối.

“Cái gì vậy?” Bảo Linh hỏi, đôi mắt cô mở to trước cảnh tượng. “Trông như một tác phẩm nghệ thuật phản cảm!”

“Hay là một lời cảnh tỉnh?” Minh Ngọc đứng im, ánh mắt sắc bén quét qua bức tranh. “Đừng để bị thao túng bởi ký ức của người khác.” Cô nhướng mày, “Có vẻ như ai đó không thích cách chúng ta tạo ra ký ức riêng của mình.”

Hạ An cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi lo âu. “Mình không thích cái cảm giác này,” cô nói, giọng nhẹ như gió. “Có thể đây chỉ là một bức tranh bình thường thôi.”

“Bình thường?!” Minh Ngọc cười khẩy, “Nếu bình thường thì sao lại có hàng trăm người tụ tập xem chứ? Hạ An, đây là một thông điệp mạnh mẽ đấy.”

“Chúng ta không thể chỉ đứng đây mãi,” Bảo Linh kéo tay Hạ An, “Mình muốn biết ai đã vẽ nó!”

Cả ba cô gái chen chúc vào đám đông, ánh mắt dán chặt vào bức tranh. Một hình ảnh kỳ quái hiện lên: một con quái vật đen ngòm, với những đôi mắt sáng quắc, đang nuốt chửng những ký ức màu xanh. Điều đó làm Hạ An cảm thấy như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim mình. “Tại sao lại vẽ cái này?” cô thì thầm.

“Có thể đây là một lời cảnh báo về tổ chức Ký Ức Đen,” Minh Ngọc nói, vẻ nghiêm túc hiện rõ. “Họ đang cố gắng kiểm soát và thao túng ký ức. Chúng ta không thể để điều đó xảy ra.”

“Nhưng làm thế nào để chúng ta đối phó?” Bảo Linh hỏi, đôi mắt lo lắng. “Mình không muốn những ký ức đẹp đẽ của mình bị tước đoạt.”

“Cần phải tìm hiểu xem ai đứng sau bức tranh này,” Minh Ngọc nói, quyết tâm hiện rõ. “Có thể bọn họ đang có kế hoạch gì lớn hơn.”

Hạ An gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy bất an. Sự ấm áp của những ký ức xanh đang bị đe dọa, và cô không biết mình có đủ sức mạnh để bảo vệ chúng hay không.

“Chúng ta có thể bắt đầu bằng cách hỏi mọi người xung quanh,” Minh Ngọc đề xuất. “Có thể họ đã thấy ai đó vẽ bức tranh này.”

“Đúng! Hãy hỏi thử,” Bảo Linh hào hứng, nhưng Hạ An vẫn cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ.

Khi họ bắt đầu hỏi những người xung quanh, Hạ An bỗng thấy một bóng dáng quen thuộc. Đó là Đỗ Minh Thư, cô gái nổi bật với làn da trắng và phong cách thời trang cầu kỳ. “Cô ta ở đây làm gì?” Hạ An tự hỏi, nhưng không thể không nhìn theo.

“Chà, nhìn ai kìa!” Minh Ngọc nói, chỉ tay về phía Minh Thư. “Cô ấy chắc chắn biết điều gì đó.”

“Có lẽ cô ấy sẽ không muốn chia sẻ,” Bảo Linh nói, giọng không chắc chắn.

“Không thử thì làm sao biết được?” Minh Ngọc vẫn quyết tâm. Cả ba cô gái tiến lại gần Minh Thư, và ánh mắt cô ta lướt qua họ với vẻ kiêu ngạo.

“Chào, Minh Thư,” Minh Ngọc bắt chuyện. “Có phải bạn biết ai đã vẽ bức tranh này không?”Minh Thư nhếch mép, “Có thể, nhưng thông tin không miễn phí đâu nhé. Cần phải có giá.” Cô ta như một con báo, lấp lánh giữa đám đông.

“Giá gì?” Bảo Linh hỏi, vẻ tò mò.

“Chỉ cần giúp tôi một việc nhỏ, và tôi sẽ cho các bạn biết.” Minh Thư nói, giọng điệu đầy tự tin. “Các bạn có muốn biết không?”

Hạ An cảm thấy bất an. “Cô ta không đáng tin,” cô lẩm bẩm. Nhưng Minh Ngọc đã sẵn sàng để chấp nhận thỏa thuận.

“Được thôi! Nói cho chúng tôi biết bạn cần gì,” Minh Ngọc đáp, ánh mắt kiên quyết.

“Chỉ cần một bức tranh nhỏ, thể hiện ký ức của các bạn. Tôi muốn xem các bạn thực sự có tài năng không,” Minh Thư thách thức, ánh mắt cô ta lấp lánh sự thích thú.

“Cái gì?” Bảo Linh kêu lên. “Chúng tôi không có thời gian cho những trò đùa!”

“Đùa? Tôi không đùa đâu,” Minh Thư cười. “Nếu các bạn không dám thử, có lẽ các bạn sẽ không bao giờ biết được sự thật.”

“Được rồi,” Minh Ngọc nói, không để mình bị lung lay. “Chúng tôi sẽ làm.”

Hạ An cảm thấy như mình bị kéo vào một trò chơi mà không hề muốn tham gia. “Chờ đã! Chúng ta có thể tìm cách khác mà,” cô nói, nhưng Minh Ngọc đã quyết tâm.

“Chúng ta sẽ làm điều này. Chỉ cần chúng ta tạo ra một ký ức đẹp, có thể chúng ta sẽ biết được điều gì đang diễn ra,” Minh Ngọc tự tin.

Bảo Linh gật đầu, nhưng Hạ An vẫn cảm thấy một cơn sóng lo lắng trong lòng. “Liệu điều này có an toàn không?” cô hỏi.

“Không có gì là an toàn cả,” Minh Ngọc nói, “Nhưng chúng ta không thể đứng yên và chờ đợi.”

Hạ An cảm thấy như mình đang đứng giữa một ngã ba đường. Cô có muốn tham gia vào hành trình này không? Cô tự hỏi bản thân, nhưng một phần trong cô lại muốn thử thách chính mình.

“Vậy thì, hãy bắt đầu thôi!” Minh Ngọc tuyên bố, ánh mắt cô sáng rực. “Chúng ta sẽ tạo ra một ký ức xanh thật sự!”

Họ quay lại bức tranh lớn, lòng đầy quyết tâm nhưng cũng không thiếu sự hồi hộp. Hành trình của họ đã chính thức bắt đầu, và những ký ức xanh sẽ không dễ dàng bị đánh cắp.

Khi họ bắt đầu vẽ, Hạ An cảm thấy một làn sóng cảm xúc trào dâng. Những ký ức đẹp đẽ của cô, những điều mà cô luôn che giấu, bắt đầu tuôn trào ra từng nét vẽ. Nhưng trong sâu thẳm, cô biết rằng một cuộc chiến mới đang chờ đợi họ phía trước.

truyenfull,truyenfull vn