Ký Ức Tận Thế

Chương 11: Giấc mơ định mệnh

Thảo Nguyên tỉnh dậy trong mồ hôi, tim đập mạnh. Giấc mơ vừa qua như một bức tranh sống động, hiện lên rõ nét từng chi tiết. Cô thấy một thế giới tươi đẹp, nơi mà con người sống hòa thuận, không còn chiến tranh hay thảm họa. Nhưng rồi hình ảnh đó tan biến, nhường chỗ cho khung cảnh hoang tàn, nơi những xác sống lang thang, và những người sống sót thì phải chiến đấu để bảo vệ mạng sống của mình. Một giọng nói vang lên, nhắc nhở cô về trách nhiệm nặng nề: “Nếu không hành động ngay, mọi thứ sẽ kết thúc.”

Thảo Nguyên ngồi dậy, ánh mắt đầy lo lắng. Cô biết mình phải kể lại giấc mơ này với Minh Tuấn, người mà cô tin tưởng nhất trong nhóm. Anh luôn là người quyết đoán, nhưng đôi khi sự lạnh lùng của anh lại khiến cô lo lắng. Liệu anh có tin vào những gì cô thấy không?

Khi bước ra khỏi nơi trú ẩn, không khí lạnh lẽo và yên tĩnh bao trùm. Minh Tuấn đang đứng bên ngoài, chăm chú quan sát. Anh quay lại, ánh mắt trầm ngâm. “Cô đã thức dậy rồi à?”

“Minh Tuấn, em có giấc mơ… một giấc mơ kỳ lạ.” Thảo Nguyên bắt đầu, giọng cô không giấu nổi sự hồi hộp.

“Giấc mơ đó có gì quan trọng?” Anh hỏi, vẻ mặt nghiêm túc.

Cô kể lại từng chi tiết, từ những hình ảnh đẹp đẽ cho đến những cảnh tượng kinh hoàng. Minh Tuấn lắng nghe, đôi mày anh nhíu lại khi cô nói về cái kết thúc thảm khốc nếu họ không hành động.

“Chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa,” Minh Tuấn quyết định, giọng điệu của anh dứt khoát. “Cần phải lên kế hoạch ngay hôm nay.”

“Em nghĩ chúng ta nên tìm kiếm những người sống sót khác,” Thảo Nguyên đề xuất. “Có thể họ sẽ giúp chúng ta xây dựng một cộng đồng an toàn hơn.”

“Đúng,” anh gật đầu. “Nhưng phải cẩn thận. Những băng nhóm khác không dễ dàng chấp nhận chúng ta.”

Quốc Huy từ phía xa chạy tới, vẻ mặt hoảng hốt. “Có tin xấu! Băng nhóm của Hoàng Anh đang tìm kiếm chúng ta. Họ đã biết vị trí này.”

“Chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn,” Minh Tuấn đáp, ánh mắt anh rực lửa. “Chuẩn bị ngay. Chúng ta sẽ rời khỏi đây và tìm một nơi an toàn hơn.”

Cả nhóm nhanh chóng thu dọn đồ đạc. Áp lực thời gian khiến mọi người hoạt động nhanh hơn. Phúc, người luôn thẳng thắn, lên tiếng: “Chúng ta không thể để Hoàng Anh chạm tay vào bất cứ ai trong nhóm. Hắn ta sẽ không ngần ngại giết người.”

“Đúng vậy,” Minh Tuấn khẳng định. “Hắn ta sẽ lợi dụng bất kỳ cơ hội nào để tấn công chúng ta.”

Khi mọi người đã chuẩn bị xong xuôi, Thảo Nguyên cảm thấy một cơn lo âu dâng lên trong lòng. “Minh Tuấn, em cảm thấy… có điều gì đó không ổn. Giấc mơ của em có thể không chỉ là một cảnh báo.”

“Chúng ta sẽ phải đối mặt với bất cứ điều gì xảy ra,” anh trả lời, giọng điệu kiên quyết. “Chúng ta không thể để những điều không chắc chắn ngăn cản hành động của mình.”Và rồi, nhóm bắt đầu di chuyển. Mỗi bước đi đều nặng nề, như thể gánh nặng của thế giới đè lên vai họ. Thảo Nguyên cảm nhận được sức mạnh trong mình, một điều gì đó đang thúc giục cô hành động. Cô biết rằng, nếu không chiến đấu, họ sẽ không có cơ hội nào để thay đổi số phận.

Khi đi qua những con đường đổ nát, Thảo Nguyên cảm thấy như mọi ký ức đau thương quay lại. Cô nhớ đến những người đã mất, những người đã từng sống bên cô. Cảm giác tội lỗi dâng trào. “Mình phải làm gì đó,” cô nghĩ, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

“Thảo Nguyên!” Minh Tuấn kêu lên, kéo cô về thực tại. “Chúng ta cần phải tập trung.”

“Em xin lỗi,” cô đáp, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Chúng ta phải tìm cách kết nối với những người khác, để xây dựng một cộng đồng.”

“Đúng. Nhưng chúng ta cũng cần phải bảo vệ mình khỏi những kẻ thù. Họ sẽ không dễ dàng để chúng ta yên ổn,” anh nhấn mạnh.

Khi đến một khu vực hoang vắng, cả nhóm dừng lại để đánh giá tình hình. Không khí căng thẳng, mọi người nhìn nhau với ánh mắt quyết tâm. Minh Tuấn nhanh chóng đưa ra kế hoạch. “Chúng ta sẽ chia thành hai nhóm. Một nhóm sẽ tìm kiếm nước và thực phẩm, nhóm còn lại sẽ ở lại bảo vệ khu vực này.”

“Em muốn đi cùng với anh,” Thảo Nguyên nói, ánh mắt kiên quyết.

“Được,” anh gật đầu. “Nhưng hãy cẩn thận. Không được rời xa nhau.”

Nhóm bắt đầu phân chia công việc. Áp lực thời gian đè nặng, mọi người đều cảm nhận được sự hiện diện của nguy hiểm. Minh Tuấn và Thảo Nguyên đi sâu vào khu vực đổ nát, lòng đầy trăn trở. Họ biết rằng, từng giây phút trôi qua đều có thể quyết định số phận của họ.

Giữa lúc tìm kiếm, Thảo Nguyên lại nhớ đến giấc mơ. Một cảm giác mạnh mẽ rằng tương lai có thể thay đổi nếu họ kiên trì, nếu họ hành động ngay lập tức. Cô quay sang Minh Tuấn, “Nếu chúng ta không tìm thấy những người sống sót khác, tương lai của chúng ta sẽ ra sao?”

“Chúng ta sẽ không dừng lại,” Minh Tuấn trả lời, ánh mắt anh sáng lên với quyết tâm. “Chúng ta phải tiếp tục chiến đấu, không chỉ cho mình mà còn cho những người đã mất.”

Thảo Nguyên cảm thấy một nguồn động lực mới trỗi dậy trong lòng. Họ không chỉ đang đấu tranh cho sự sống còn, mà còn cho hy vọng, cho một tương lai mà họ có thể tạo ra. Giấc mơ của cô không chỉ là một lời cảnh báo, mà là một tầm nhìn về một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Khi trời dần tối, cả nhóm trở về với những gì họ đã tìm thấy. Dù không nhiều, nhưng đó là dấu hiệu cho thấy họ vẫn có thể sống sót. Minh Tuấn cùng Thảo Nguyên nhìn nhau, trong ánh mắt là sự thấu hiểu và quyết tâm không ngừng. Họ sẽ không bao giờ từ bỏ.

Nhưng trong lòng họ, những nỗi lo lắng vẫn luôn hiện hữu. Kẻ thù đang rình rập, và thời gian không còn nhiều. Những giấc mơ định mệnh vẫn đang chờ đợi họ.