Ký Ức Tận Thế

Chương 10: Sự thật được phơi bày

Minh Tuấn đứng bên ngoài, ánh mắt chăm chú nhìn vào khu vực mà băng nhóm của Hoàng Anh đang hoạt động. Tiếng súng nổ và tiếng la hét vọng lại, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn giữa thế giới tàn tạ này. Cảm giác căng thẳng dâng trào trong lòng anh. Đây không chỉ là cuộc chiến giữa họ và kẻ thù, mà còn là một cuộc chiến sinh tử để bảo vệ những gì còn lại.

“Chúng ta phải hành động ngay,” anh nói với Thảo Nguyên, người đang đứng bên cạnh, sắc mặt cô tràn đầy lo lắng. “Nếu không, sẽ không còn cơ hội nào khác.”

“Em biết, nhưng…” Thảo Nguyên ngập ngừng. “Chúng ta cần phải cẩn thận. Hoàng Anh không phải là kẻ đơn giản.”

“Mỗi giây trôi qua đều có thể là một giây cuối cùng,” Minh Tuấn đáp, giọng quyết đoán. “Chúng ta không thể để hắn có cơ hội hành động trước.”

Quốc Huy, lúc này đã chuẩn bị xong các thiết bị gây nhiễu, lên tiếng: “Tôi đã làm xong. Chúng ta chỉ cần thu hút sự chú ý của hắn, rồi có thể tiếp cận.”

“Vậy thì bắt đầu đi,” Minh Tuấn ra lệnh. “Hãy nhớ, không được để mất liên lạc.”

Nhóm chia ra thành hai. Một nhóm do Minh Tuấn dẫn đầu sẽ tiếp cận từ phía sau, trong khi Quốc Huy và Minh Quân sẽ gây ra tiếng động để thu hút sự chú ý của băng nhóm Hoàng Anh. Thảo Nguyên, mặc dù không phải là chiến binh, nhưng vẫn quyết định đi cùng Minh Tuấn. Cô có một sức mạnh tiềm ẩn mà họ cần trong lúc này.

Khi nhóm của Quốc Huy bắt đầu tạo ra tiếng động, Minh Tuấn cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Tiếng súng nổ liên hồi và những tiếng thét chói tai của băng nhóm Hoàng Anh vang lên, khiến không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

“Đi nào!” Minh Tuấn thúc giục, họ chạy về phía khu vực của Hoàng Anh. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng, không cho phép họ có thời gian để suy nghĩ.

Khi đến gần, Minh Tuấn nhận thấy Hoàng Anh đang đứng giữa nhóm của mình, chỉ huy một cách lạnh lùng. Hắn ta giống như một con rắn độc, chực chờ tấn công. Minh Tuấn thở sâu, cố gắng kiềm chế cơn tức giận đang dâng trào trong lòng.

“Chúng ta phải hạ hắn,” anh thì thầm với Thảo Nguyên. “Nếu không, mọi thứ sẽ không còn ý nghĩa.”

“Nhưng nếu chúng ta không cẩn thận, hắn sẽ phát hiện ra chúng ta,” cô cảnh báo. “Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể hơn.”

“Được,” Minh Tuấn đồng ý. “Chúng ta sẽ chờ cho đến khi hắn lơ là, rồi bất ngờ tấn công.”

Nhóm của họ tiếp tục lén lút tiến về phía Hoàng Anh. Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, khiến tất cả mọi người đều giật mình. Quốc Huy và Minh Quân đã gây ra sự hỗn loạn, và băng nhóm Hoàng Anh bắt đầu quay lại.

“Bây giờ!” Minh Tuấn hét lên, lao về phía Hoàng Anh. Thảo Nguyên theo sát, trong lòng cô tràn đầy quyết tâm.

Họ lao vào giữa băng nhóm, tiếng súng nổ vang lên như sấm rền. Minh Tuấn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, anh né tránh những viên đạn như một bản năng. Anh đã học được nhiều điều từ những cuộc chiến trước, và giờ là lúc để áp dụng chúng.

Thảo Nguyên không đứng yên. Cô sử dụng những kiến thức về y học cổ truyền của mình để giúp những người bị thương trong nhóm, tạo ra một điểm tựa cho Minh Tuấn và những người khác. Cô cảm nhận được sức mạnh của mình đang dâng trào, như một dòng năng lượng tích cực lan tỏa ra xung quanh.“Phải nhanh lên!” Minh Tuấn la lên, dẫn dắt nhóm tấn công vào giữa băng nhóm của Hoàng Anh. Mọi thứ diễn ra như một cơn bão, những cú đấm và cú đá liên tiếp, máu văng tung tóe. Hắn không thể để Hoàng Anh có cơ hội phản công.

“Đứng lại!” Một giọng nói vang lên từ phía sau, Minh Tuấn quay lại và thấy một tên thuộc băng nhóm đang lao đến. Anh không do dự, tung ra một cú đá mạnh, hạ gục kẻ thù trước khi hắn kịp phản ứng.

“Đừng để ai thoát!” Anh quát, tiếp tục dẫn dắt nhóm. Mọi người xung quanh đều đã bừng tỉnh, họ không còn là những kẻ sợ hãi nữa, mà là những chiến binh thực thụ.

Khi cuộc chiến đang diễn ra, Minh Tuấn chợt nhận ra rằng Linh, kẻ có khả năng điều khiển xác chết, đang đứng ở một góc khuất, ánh mắt cô ta đầy điên cuồng. Minh Tuấn cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Chúng ta phải hạ cô ta!” anh hét lên.

“Nhưng làm sao?” Thảo Nguyên hỏi, nhìn về phía Linh với sự lo lắng. “Cô ta có thể điều khiển xác sống.”

“Chúng ta phải chia ra,” Minh Tuấn quyết định. “Một nhóm sẽ tiếp tục chiến đấu với Hoàng Anh, còn nhóm còn lại sẽ đối phó với Linh.”

Họ phân chia nhanh chóng. Minh Tuấn và Thảo Nguyên dẫn đầu nhóm tấn công Linh, trong khi Phúc và Quốc Huy tiếp tục đối phó với Hoàng Anh. Cuộc chiến càng lúc càng trở nên khốc liệt hơn, như một bữa tiệc của những cái chết.

“Cẩn thận!” Thảo Nguyên hét lên khi một xác sống lao về phía họ. Minh Tuấn nhanh chóng hạ gục nó, nhưng thời gian không còn nhiều.

“Chúng ta phải tấn công ngay bây giờ!” Minh Tuấn gào lên, lao về phía Linh. Cô ta đang lắc lư, miệng lẩm bẩm những câu thần chú kỳ quái.

Khi Minh Tuấn đến gần, Linh quay lại, ánh mắt cô ta như một cơn bão. “Ngươi không thể ngăn cản ta!” cô ta hét lên, và đột nhiên, hàng loạt xác sống xung quanh bắt đầu chuyển động.

“Chạy!” Minh Tuấn quát, nhưng đã quá muộn. Những xác sống đã ùa đến, tạo thành một bức tường chắn giữa anh và Linh.

“Chúng ta không thể để cô ta thắng!” Thảo Nguyên hét lên, dồn hết sức lực vào cú đá, hạ gục một xác sống.

Minh Tuấn cảm thấy cơn giận dữ dâng trào. “Không thể để Linh có cơ hội!” Anh lao về phía trước, quyết tâm hạ gục cô ta, bất chấp mọi nguy hiểm.

Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, nhưng lúc này, không chỉ là cuộc chiến chống lại kẻ thù, mà còn là cuộc chiến với chính những ký ức đau thương. Minh Tuấn biết rằng, không thể thất bại lần nữa. Họ phải giành lấy tương lai, ngay cả khi mọi thứ xung quanh đang sụp đổ.

“Tiến lên!” anh hét lên, dẫn dắt nhóm tiếp tục tấn công. Mỗi bước đi, mỗi cú đánh đều mang theo quyết tâm không thể lay chuyển. Họ sẽ không bao giờ từ bỏ, không bao giờ để quá khứ định hình tương lai của họ.

Và trong giây phút đó, giữa những tiếng súng và tiếng thét, một điều rõ ràng hiện lên trong tâm trí Minh Tuấn: sự sống không chỉ đơn thuần là tồn tại, mà là chiến đấu để được sống.