Ký Ức Đứt Gãy

Chương 15: Đối Đầu Cuối Cùng

Lê An và Mai đứng giữa không gian ký ức, sự hỗn loạn bao trùm. Hình ảnh cha mẹ anh vẫn hiện lên, nhưng không còn rõ nét nữa. “Chúng ta phải tìm ra điều gì đã xảy ra,” An nói, giọng kiên quyết.

Mai gật đầu, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Nhưng trước hết, hãy tìm lối thoát. Nếu không, chúng ta sẽ bị mắc kẹt ở đây mãi mãi.”

Những tấm màn xung quanh như đang chao đảo, kêu gào âm thanh của những ký ức đau thương. An cảm thấy nỗi đau của cha mẹ anh đang tràn ngập trong không khí. “Có gì đó không đúng,” anh thì thào, “như thể có ai đó đang điều khiển mọi thứ.”

“Đi thôi,” Mai kéo tay An, dẫn anh đi về phía một cánh cửa mờ ảo. “Chúng ta cần phải tìm ra bí mật này trước khi Ngô Hưng đến.”

Khi họ tiến về phía cửa, hình ảnh cha mẹ An bỗng dưng rõ ràng hơn. “Họ đang nói về điều gì?” An hỏi, trái tim anh đập thình thịch.

“Chúng ta phải lắng nghe,” Mai cúi người, chú ý vào cuộc trò chuyện.

“Đừng để hắn biết,” giọng cha An khẽ thì thầm. “Nếu hắn phát hiện ra chúng ta đã biết, sẽ rất nguy hiểm.”

“Chúng ta phải đi,” Mai thúc giục, nhưng An vẫn đứng im, nỗi tò mò lấn át cả sự sợ hãi.

Rồi, một cơn gió lạnh lướt qua, làm tắt ngúm hình ảnh ấy. Không gian bỗng chốc đen kịt. “An!” Mai kêu lên, bàn tay cô nắm chặt tay anh, nhưng cảm giác bị kéo ra khỏi nhau làm An hoảng loạn.

“Mai!” anh gào lên, nhưng tiếng của cô dường như bị nuốt chửng trong khoảng không tăm tối.

Bất ngờ, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên. “Cuối cùng cũng gặp các người,” Ngô Hưng xuất hiện, khuôn mặt hắn toát lên vẻ tàn nhẫn. “Tưởng rằng các người có thể trốn tránh mãi sao?”

Lê An nắm chặt tay, ánh mắt anh lộ rõ sự quyết tâm. “Tại sao lại làm thế? Tại sao lại giết cha mẹ tôi?”

“Bởi vì họ cản đường tôi,” Hưng đáp, giọng điệu đầy khinh bỉ. “Và giờ đây, tôi sẽ không để các người phá hỏng kế hoạch của mình.”

“Mày không thể làm thế!” An hét lên, nhưng Hưng chỉ cười, ánh mắt hắn lóe lên sự thỏa mãn.

“Chúng ta đang ở trong thế giới của những ký ức,” Hưng nói, “và ta có thể điều khiển nó. Đến lúc các người phải đối mặt với sự thật.”

“Không!” Mai phản đối, cố gắng kéo An ra khỏi tầm kiểm soát của Hưng. “Chúng ta sẽ không để hắn thao túng chúng ta!”“Người ta thường nói, ký ức là thứ không thể thay đổi,” Hưng tiếp tục, “nhưng ta có thể tạo ra những ký ức mới, những ký ức mà các người không bao giờ muốn nhớ.”

Những hình ảnh bắt đầu xuất hiện xung quanh họ, những ký ức mà An không muốn nhìn thấy: hình ảnh cha mẹ anh, những cuộc tranh cãi, những giọt nước mắt. “Đừng!” An kêu lên, nhưng những ký ức cứ hiện lên, như thể Hưng đang mở cánh cửa địa ngục.

“Các người sẽ không thoát khỏi điều này,” Hưng nói, “và ta sẽ là người kiểm soát tất cả.”

“Mai!” An quay lại nhìn cô, thấy ánh mắt kiên định của cô. “Chúng ta phải cùng nhau!”

“Đúng vậy!” Mai đáp, tay cô tỏa ra ánh sáng xanh lấp lánh. “Tôi sẽ bảo vệ cậu.”

Trong khoảnh khắc ấy, sức mạnh của Mai bùng nổ, tạo ra một tấm khiên bảo vệ giữa họ và Hưng. Ánh sáng rực rỡ chói lóa, khiến Hưng phải lùi lại. “Không thể nào!” hắn gầm lên, tức giận.

“Chúng ta sẽ không để mày thắng!” An nói, lòng dâng trào sức mạnh. Anh cảm nhận được sự ấm áp từ những ký ức đẹp đẽ của cha mẹ, những hình ảnh về tình yêu và sự hy sinh.

“Đến lúc rồi,” Mai nói, ánh mắt cô quyết tâm. “Hãy cùng nhau đẩy lùi hắn!”

Cả hai cùng nhau hợp sức, tạo ra một luồng năng lượng mạnh mẽ. Họ hướng về Hưng, khiến hắn lùi lại từng bước. “Ta sẽ không để các người thoát khỏi đây!” Hưng gào lên, nhưng giọng điệu của hắn đã không còn vững vàng.

“Chúng ta sẽ không cho phép mày lặp lại sai lầm của quá khứ!” An hét lên, trái tim anh đầy nhiệt huyết.

Cảnh vật xung quanh bắt đầu rung chuyển, ký ức cũ và mới đan xen vào nhau. Hưng lùi lại, nhưng ánh sáng từ Mai và An càng lúc càng mạnh. “Không!” hắn hét lên, nhưng đã quá muộn.

Với một cú đánh mạnh mẽ, họ đẩy Hưng ra khỏi không gian ký ức, khiến hắn tan biến trong bóng tối. “Chúng ta làm được rồi!” An mỉm cười, nhưng nụ cười chưa kịp nở đã bị nỗi lo lắng bao trùm.

“Nhưng điều này chưa kết thúc,” Mai nói, ánh mắt cô nhìn về phía những tấm màn. “Chúng ta vẫn chưa tìm ra sự thật.”

“Và còn nhiều điều phải đối mặt,” An thở dài, nhưng trong lòng có một tia hy vọng. Họ đã chiến thắng một trận chiến, nhưng cuộc chiến với những ký ức và bí mật vẫn còn ở phía trước.

Họ quay lưng lại với không gian đen tối, bước vào một cánh cửa mới. “Đi thôi,” An nói, “chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra tất cả.”

Bước vào một tấm màn mới, họ biết rằng chặng đường phía trước sẽ đầy thử thách, nhưng cùng nhau, họ sẽ không bao giờ gục ngã.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn