Ký Ức Đứt Gãy

Chương 14: Sự Thật Được Khám Phá

Lê An ngồi trong không gian tùy thân của Mai, ánh sáng dịu dàng từ những loại linh dược chiếu sáng khuôn mặt anh. Cảm giác hồi hộp len lỏi trong lòng, anh biết rằng sự thật đã gần kề. “Mai, cậu có nhớ lần đầu tiên khi chúng ta khám phá không gian này không?” An hỏi, giọng trầm xuống.

“Nhớ chứ. Khi đó, chúng ta chỉ là những đứa trẻ muốn tìm hiểu thế giới xung quanh,” Mai cười nhẹ, nhưng ánh mắt cô lại chứa đầy lo lắng. “Giờ thì mọi thứ đã khác. Chúng ta không chỉ khám phá ký ức, mà còn phải đối mặt với những kẻ muốn ngăn cản chúng ta.”

An gật đầu, lòng anh nặng trĩu. “Tôi đã tìm hiểu về cha mẹ mình. Họ không chết vì một vụ tai nạn đơn giản như mọi người vẫn nghĩ. Có điều gì đó lớn hơn đang diễn ra.”

Mai đứng dậy, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta cần tìm ra sự thật. Tôi cảm thấy có một tấm màn nào đó đang che giấu điều gì đó tăm tối.”

“Cậu nghĩ chúng ta có thể vào ký ức của họ không?” An hỏi, tâm trạng hồi hộp xen lẫn hy vọng.

“Có thể. Nhưng điều đó sẽ không dễ dàng,” Mai đáp, trong giọng nói có chút e ngại. “Nếu có kẻ thù đang theo dõi, chúng ta có thể gặp nguy hiểm.”

“Chúng ta sẽ không đơn độc. Phong sẽ giúp chúng ta,” An khẳng định, nhưng trong lòng anh vẫn băn khoăn về những bí mật mà Phong đang giấu kín.

---

Tại một góc tối của quán bar, Ngô Hưng đang ngồi đối diện với Khánh và Kiên. “Tôi cần thông tin về Lê An. Hắn có khả năng gì mà các người lại muốn loại bỏ hắn đến vậy?” Hưng hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng sắc bén.

Khánh mỉm cười, tự tin trong từng lời nói. “Hắn có khả năng thấu hiểu ký ức và cảm xúc của người khác. Nếu chúng ta khai thác được khả năng đó, chúng ta sẽ có lợi thế lớn.”

“Và điều đó sẽ dẫn chúng ta đến đâu?” Hưng nhướng mày, vẻ mặt không mấy hài lòng.

Kiên nhanh nhảu xen vào. “Đến quyền lực, Hưng. Hắn đang tìm kiếm sự thật về cái chết của cha mẹ mình. Nếu chúng ta có thể điều khiển được hắn, chúng ta sẽ nắm trong tay một vũ khí cực kỳ lợi hại.”

Hưng gật đầu, ánh mắt lóe lên sự tính toán. “Tốt. Tôi cần biết thêm chi tiết. Nếu các người thất bại, tôi sẽ không ngần ngại loại bỏ các người.”

---

Trở lại với Lê An và Mai, không khí căng thẳng bao trùm. Họ đã quyết định phải vào tấm màn ký ức của cha mẹ An. “Tôi sẽ dẫn cậu vào ký ức của họ,” Mai nói, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Cậu có chắc chắn không? Có thể sẽ có những điều mà chúng ta không muốn thấy,” An lo lắng.“Tôi đã chuẩn bị. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Nếu có gì bất ổn, tôi sẽ dùng linh dược để bảo vệ chúng ta,” Mai trấn an.

“Được rồi. Hãy bắt đầu,” An hít một hơi sâu, ánh mắt anh hiện lên sự quyết tâm.

Cả hai bước vào tấm màn ký ức. Không gian xung quanh chuyển động, hình ảnh nhòa đi và rồi hiện ra một khung cảnh quen thuộc: ngôi nhà cũ của An, nơi anh từng sống với cha mẹ. Mọi thứ đều giống như trong ký ức, nhưng có điều gì đó không đúng. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm, như thể có một bóng ma đang lảng vảng.

“Chúng ta phải tìm kiếm những ký ức quan trọng,” Mai thì thầm. “Hãy chú ý đến từng chi tiết.”

An gật đầu, lòng anh đầy hồi hộp. Họ bắt đầu khám phá từng ngóc ngách của ngôi nhà, những ký ức đau thương và hạnh phúc lần lượt hiện lên. Nhưng giữa lúc họ đang tìm kiếm, một tiếng động vang lên từ phía sau. Họ quay lại, và một bóng đen vụt qua, khiến cả hai giật mình.

“Có ai đó ở đây,” An thì thầm, nỗi lo lắng dâng lên.

“Chúng ta phải cẩn thận. Không biết ai đang theo dõi chúng ta,” Mai đáp, ánh mắt sắc bén.

Khi họ tiếp tục đi sâu vào ký ức, một hình ảnh mờ ảo hiện lên: cha mẹ An đang nói chuyện với ai đó, một người đàn ông có vẻ ngoài lạnh lùng. An không nghe rõ họ đang nói gì, nhưng cảm giác quen thuộc từ hình ảnh đó khiến anh rùng mình.

“Đó là ai?” An hỏi, giọng run rẩy.

“Có lẽ là một phần của sự thật mà chúng ta cần khám phá,” Mai trả lời, nhưng giọng nói của cô cũng không chắc chắn.

Đột nhiên, hình ảnh trở nên tối tăm hơn, và một tiếng thét vang lên trong không gian. An nắm chặt tay Mai, lòng anh tràn đầy sợ hãi. “Chúng ta phải ra khỏi đây!”

Nhưng không gian bỗng nhiên thay đổi, những tấm màn xung quanh họ bắt đầu co lại, và một cảm giác ngột ngạt tràn ngập. An và Mai cố gắng tìm lối ra, nhưng mọi thứ trở nên hỗn loạn. Cảm giác như có một thế lực nào đó đang giữ họ lại.

“An! Chúng ta không thể ở đây lâu hơn!” Mai kêu lên, nhưng tiếng thét của cô bị nuốt chửng trong không khí nặng nề.

“Chúng ta phải tìm ra sự thật trước khi quá muộn!” An hét lên, nhưng anh biết rằng thời gian đang dần cạn kiệt.

Họ sẽ phải đối mặt với những ký ức đau thương và âm mưu đen tối đang chờ đợi phía trước. Cuộc chiến cho sự thật bắt đầu, và không có đường lui.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn