Lê An và Mai bước ra khỏi căn phòng của Đỗ Minh, không khí bên ngoài trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Những bóng đen lướt qua, như những dấu hiệu báo trước một cơn bão. An cảm thấy lòng mình nặng trĩu, như thể có điều gì đó sắp xảy ra.
“Chúng ta nên về thôi,” Mai đề nghị, ánh mắt cô đầy lo lắng.
“Không, chúng ta cần tìm hiểu thêm,” An kiên quyết. “Có thể Minh sẽ có thêm thông tin.”
Mai thở dài, nhưng sự quyết tâm của An khiến cô không thể phản đối. “Được rồi, nhưng hãy cẩn thận.”
Họ quay lại đường cũ, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào có thể dẫn đến sự thật về cái chết của cha mẹ An. Những cảm xúc lẫn lộn, giữa sự lo lắng và hy vọng, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề. Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ phía sau, khiến cả hai đứng khựng lại.
“Đứng lại!” Một giọng nói vang lên, cắt ngang sự yên tĩnh.
Ngô Hưng, kẻ mà An và Mai đã nghe tên từ lâu, xuất hiện từ trong bóng tối. Hắn cao lớn, với ánh mắt lạnh lùng và nụ cười đầy mỉa mai. “Cuối cùng cũng tìm thấy các ngươi.”
“Ngươi muốn gì?” An hỏi, giọng có phần run rẩy nhưng cố gắng tỏ ra kiên cường.
“Đơn giản thôi,” Hưng nói, giọng đều đều. “Mai sẽ đi cùng ta.”
“Không!” An hét lên, nhưng Hưng đã nhanh chóng tiến tới, tóm lấy Mai.
“Buông cô ấy ra!” An lao về phía trước, nhưng Hưng đã quá nhanh. Mai bị kéo về phía hắn, nỗi sợ hãi hiện rõ trong mắt.
“Đừng làm hại cô ấy!” An quát, cảm giác tuyệt vọng tràn ngập.
“Ngươi không thể làm gì cả, An,” Hưng cười nhạt. “Ngươi không biết mình đang đối đầu với ai đâu.”
Mai giằng co, cố gắng thoát khỏi tay Hưng. “An! Giúp tôi!”
“Mai!” An hét lên, nhưng Hưng đã kéo cô ra xa, từng bước từng bước, như thể đang thưởng thức từng giây phút của sự thống khổ.
Trong giây phút đó, mọi thứ như ngừng lại. An cảm thấy sự tức giận và bất lực trào dâng trong lòng. Hắn đã cướp đi người mà anh yêu thương nhất, và giờ đây, anh không thể làm gì để cứu cô.
“Đừng lo, sẽ có người đến cứu cô,” Hưng nói, nhếch môi. “Nhưng không phải hôm nay.”
An nhìn theo bóng dáng của Hưng và Mai, trái tim anh như bị xé nát. Anh biết mình không thể ngồi yên chờ đợi. Anh phải hành động. Ngay lập tức, anh nhớ đến Trần Phong, người bạn cũ có khả năng điều khiển không gian. Có thể anh ta sẽ giúp đỡ.
“Phong!” An gọi, chạy về phía nơi mà anh biết Phong thường xuất hiện. Anh hy vọng rằng Trần Phong sẽ nghe thấy tiếng gọi của mình.Khi đến nơi, An thấy Phong đang đứng đó, vẻ mặt anh đầy lo lắng. “Có chuyện gì xảy ra?” Phong hỏi.
“Mai bị Ngô Hưng bắt cóc!” An thở hổn hển. “Chúng ta phải làm gì đó!”
Phong nhíu mày, ánh mắt anh trở nên sắc lạnh. “Chúng ta không thể để hắn thoát.”
“Anh có cách nào không?” An hỏi, nỗi lo lắng tràn ngập.
“Có,” Phong đáp, giọng trầm. “Nhưng cần phải hợp tác.”
“Chúng ta sẽ làm gì?” An hỏi, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
“Đầu tiên, chúng ta cần xác định vị trí của hắn. Hắn sẽ không đi xa đâu,” Phong nói, bắt đầu tập trung năng lượng.
“Làm ơn, nhanh lên!” An gần như phát điên, không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa.
Phong nhắm mắt, một luồng sáng phát ra từ tay anh, tạo thành một vòng tròn sáng chói. An cảm nhận được không gian xung quanh bắt đầu biến đổi. “Tôi sẽ tìm kiếm trong không gian của hắn. Chúng ta cần biết nơi hắn đang giữ Mai.”
“Được!” An gật đầu, lòng đầy quyết tâm. Anh không thể để Hưng thoát khỏi tay mình.
Trong khoảnh khắc, không gian xung quanh họ như bị xé nát, và An cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới khác. Cảm giác hồi hộp dâng lên khi anh thấy hình ảnh của Mai hiện lên trong tâm trí. Cô đang ở đâu đó, đang bị giam giữ, và Hưng đang cười nhạo sự bất lực của họ.
“Có rồi!” Phong mở mắt, gương mặt anh đầy quyết tâm. “Tôi đã xác định được vị trí của hắn. Chúng ta phải đi ngay.”
“Đưa tôi đến đó!” An hối thúc, không còn thời gian để lãng phí.
“Chúng ta cần phải cẩn thận,” Phong cảnh báo. “Hắn không chỉ có một mình.”
“Dù thế nào đi nữa, tôi sẽ cứu Mai!” An khẳng định, lòng quyết tâm không gì có thể lay chuyển.
Và thế là họ bắt đầu lên đường, trái tim An đập nhanh trong lồng ngực. Anh biết rằng cuộc chiến này không chỉ là để cứu Mai, mà còn là để đối mặt với những bí mật mà Hưng đã giấu kín. Càng gần đến nơi, An càng cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng, như một sợi dây kéo căng trước khi đứt.
Từng bước chân của họ dường như nặng nề hơn, và An biết rằng họ đang tiến vào một cuộc chiến không chỉ vì tình yêu mà còn vì sự sống còn của cả ba người. Trong lòng anh, nỗi sợ hãi và hy vọng hòa quyện, tạo thành một sức mạnh không thể ngăn cản.
Khi họ đến gần nơi Hưng đang giữ Mai, An cảm thấy như mọi thứ đều đang đứng trên bờ vực. Một bước ngoặt đột ngột sắp xảy ra, và số phận của họ sẽ được quyết định trong khoảnh khắc này.