Ký Ức Đứt Gãy

Chương 10: Ký Ức Tội Lỗi

Trong không gian tùy thân của Lê An, ánh sáng yếu ớt từ những viên đá quý lấp lánh tạo nên một bầu không khí bí ẩn. An đứng giữa những cây linh dược, cảm giác như mình đang lạc vào một thế giới khác. Mỗi cây đều mang trong mình một câu chuyện, một ký ức, nhưng hôm nay, tâm trí của An lại hướng về những hồi ức đau thương của chính mình.

Bất chợt, một cơn gió thoảng qua, khiến An rùng mình. Cô mở một chiếc hòm cũ kĩ mà cô đã tìm thấy trong không gian của mình. Những bức ảnh mờ nhòe hiện lên, hình ảnh cha mẹ cô trong những ngày tháng hạnh phúc. Nhưng ngay bên cạnh, có một bức ảnh khác, chụp lại khoảnh khắc đen tối của quá khứ: chiếc xe ô tô đổ nghiêng, ánh đèn nhấp nháy của cảnh sát và những gương mặt đầy lo âu. Tim An đập thình thịch, những ký ức như một dòng nước lũ ập đến.

“Lê An, em ổn chứ?” Giọng nói của Nguyễn Mai vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng. Cô vừa bước vào không gian tùy thân, ánh mắt xanh biếc của cô hướng về An với sự quan tâm.

“Mai, nhìn này,” An giơ bức ảnh lên, tay cô run run. “Đây là bức ảnh mà em chưa từng thấy trước đây. Họ… họ đã gặp chuyện gì?”

Mai tiến lại gần, ánh mắt cô chạm vào bức ảnh, một nỗi buồn lướt qua khuôn mặt. “Có thể… có thể chúng ta nên tìm hiểu thêm về nó. Có thể nó sẽ dẫn chúng ta đến sự thật.”

An gật đầu, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng cô không dễ dàng xua tan. “Nhưng sự thật có thể đau đớn, Mai.”

“Em biết,” Mai đáp, giọng cô kiên định. “Nhưng nếu không tìm ra, chúng ta sẽ mãi mãi sống trong bóng tối.”

An thở dài, ánh mắt cô dán chặt vào bức ảnh. “Chúng ta cần phải xem lại những gì đã xảy ra trong quá khứ. Có thể có ai đó biết.”

“Đúng vậy,” Mai đồng ý. “Chúng ta có thể hỏi Đỗ Minh. Anh ta có thể giúp chúng ta truy tìm thông tin.”

“Được rồi,” An quyết định, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta phải đi ngay.”

---

Trong một góc khu phố, Đỗ Minh đang ngồi bên máy tính, ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của anh. Những dòng mã lướt qua nhanh như chớp, nhưng tâm trí Minh lại mải mê với những suy nghĩ khác. Khi An và Mai xuất hiện, anh ngẩng lên, ánh mắt đầy nghi ngờ.

“Các bạn đến đây có việc gì?” Minh hỏi, giọng lạnh lùng.

“Chúng ta cần giúp đỡ,” An bắt đầu, nhưng trước khi cô kịp nói hết, Minh đã cắt ngang.

“Giúp đỡ? Tôi không phải là một thám tử, cũng không phải là người giải quyết vấn đề cho các bạn.”

“Nhưng anh có thông tin,” Mai chen vào. “Về cái chết của cha mẹ An.”

Minh dừng lại, ánh mắt anh như lóe lên một tia quan tâm. “Các bạn thật sự muốn biết?”

“Chúng tôi không có lựa chọn nào khác,” An nói, sự kiên quyết trong giọng nói khiến Minh không thể từ chối.

“Được rồi,” Minh thở dài, bắt đầu gõ trên bàn phím. “Tôi đã tìm thấy một số tài liệu liên quan đến vụ án. Nhưng nó… không đơn giản.”

“Càng không đơn giản thì càng phải tìm hiểu,” An khẳng định.

“Cảnh sát đã có một số nghi vấn về một băng nhóm tội phạm. Họ tin rằng cha mẹ bạn đã phát hiện ra điều gì đó mà họ không nên biết.” Minh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt An. “Họ đã bị ám sát.”

“Ám sát?” An lặp lại, cảm giác như có một nhát dao đâm vào tim mình.“Đúng vậy,” Minh nói. “Tôi không biết ai đứng sau, nhưng tôi có một số manh mối.”

“Những manh mối đó ở đâu?” Mai hỏi, giọng cô căng thẳng.

“Tôi cần thời gian để tìm kiếm. Nhưng tôi sẽ giúp các bạn.” Minh trả lời, đôi mắt anh ánh lên sự quyết tâm.

Lê An cảm thấy chút hy vọng le lói trong lòng, nhưng nỗi sợ vẫn hiện hữu. Họ đang đối mặt với những bí mật có thể thay đổi cuộc đời họ mãi mãi. Cô nhìn Mai, thấy sự kiên định trong ánh mắt của cô bạn, và biết rằng họ không thể dừng lại.

“Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật,” An nói, lòng đầy quyết tâm. “Bất kể nó có đau đớn đến đâu.”

---

Khi bước ra khỏi căn phòng của Minh, An và Mai thấy bầu không khí bên ngoài trở nên u ám. Những đám mây đen kéo đến, như báo hiệu cho những điều tồi tệ sắp xảy ra. An cảm nhận rõ ràng rằng mọi thứ đang dần trở nên nghiêm trọng hơn.

“An, có chuyện gì không ổn sao?” Mai hỏi, nhìn theo vẻ mặt suy tư của cô.

“Em chỉ cảm thấy như có một cái gì đó lớn đang chờ đợi chúng ta,” An đáp, tim đập mạnh trong lồng ngực.

“Chúng ta sẽ vượt qua, đúng không?” Mai mỉm cười, nhưng nụ cười đó không thể che giấu nỗi lo âu trong lòng.

“Đúng,” An gật đầu, cố gắng tự trấn an mình. “Chúng ta phải cùng nhau.”

Nhưng ngay khi họ quay lưng định rời đi, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện từ trong bóng tối. Đó là Trần Phong, khuôn mặt anh lạnh lùng nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự lo lắng.

“Các bạn đang làm gì ở đây?” Phong hỏi, giọng trầm và nghiêm túc.

“Chúng tôi đang tìm kiếm sự thật,” An đáp, không giấu nổi sự căng thẳng.

“Có những điều không nên biết,” Phong cảnh báo, ánh mắt anh sắc lạnh. “Tôi không muốn các bạn bị tổn thương.”

“Chúng tôi đã quyết định rồi,” Mai nói, giọng cô không hề run rẩy. “Chúng tôi sẽ không lùi bước.”

Phong im lặng, ánh mắt anh như đang đấu tranh với một điều gì đó bên trong. “Nếu các bạn đã quyết, thì tôi sẽ không cản. Nhưng hãy cẩn thận, có những kẻ đang theo dõi các bạn.”

“Chúng tôi biết,” An đáp, lòng cô dâng lên một nỗi lo lắng. “Chúng tôi sẽ không để ai cản trở.”

Khi Phong rời đi, An và Mai đứng lại trong im lặng, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí. Những ký ức đau thương đang chờ đợi họ, và những bí mật chưa được khám phá vẫn nằm ẩn giấu trong bóng tối. Họ biết rằng cuộc hành trình tìm kiếm sự thật chỉ mới bắt đầu, và càng đi xa, họ càng phải đối mặt với những hiểm nguy không thể tưởng tượng.

“Chúng ta phải đi thôi,” Mai nói, giọng cô đầy quyết tâm. “Mọi thứ sẽ không dễ dàng, nhưng chúng ta sẽ không từ bỏ.”

An gật đầu, cùng với Mai, họ bước ra khỏi những bóng tối, hướng về phía những ký ức đang chờ đợi. Nhưng trong lòng mỗi người, một cảm giác hồi hộp, căng thẳng, như thể mọi thứ đang đứng trên bờ vực của sự bùng nổ. Họ không biết rằng, phía trước, những âm mưu tàn nhẫn đang chờ đợi để lộ diện.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn