Tuấn và nhóm bạn chạy qua những con đường tối tăm của Rivenwood, trái tim họ đập thình thịch trong lồng ngực. Họ không dám quay lại nhìn, nhưng tiếng cười lạnh lẽo của Nguyễn Hữu Thanh vẫn vang vọng trong không gian, như một lời cảnh báo về những điều khủng khiếp sắp tới.
“Chúng ta phải trốn đi,” Vy thở hổn hển, tay nắm chặt lấy áo Hòa. “Hắn biết chúng ta đang tìm kiếm điều gì.”
“Đừng lo, tôi sẽ bảo vệ mọi người,” Hòa nói, giọng đầy quyết tâm. Anh dẫn đường, cố gắng tìm một chỗ ẩn náu an toàn.
Họ chạy qua những con hẻm nhỏ, những ánh đèn đường yếu ớt không đủ soi sáng những bóng tối đang rình rập. Mỗi bước đi như một cuộc chiến với chính nỗi sợ hãi trong lòng. Tuấn cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai mình. Hắn đã biết về những ký ức mà họ đang tìm kiếm. Liệu họ có đủ sức mạnh để đối mặt với sự thật?
Cuối cùng, họ tìm thấy một ngôi nhà cũ, cửa sổ đã vỡ và cửa ra vào bị khóa chặt. Hòa dùng sức mạnh của mình, đẩy cửa ra và cả nhóm nhanh chóng lẩn vào bên trong. Ngôi nhà tăm tối, mùi ẩm mốc xộc vào mũi khiến họ cảm thấy khó chịu.
“Chúng ta cần phải bình tĩnh,” Đạt nói, điều chỉnh lại chiếc kính cận của mình. “Phải tìm ra cách đối phó với Thanh.”
“Cái gì cũng có giá của nó,” Tuấn nói, giọng trầm xuống. “Hắn đã lấy đi nhiều hơn chúng ta tưởng. Cha mẹ tôi… có thể họ đã làm điều gì đó khủng khiếp.”
“Không thể nào,” Vy phản đối. “Họ không thể là những kẻ xấu.”
“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về hắn,” Đạt nói, ánh mắt nghiêm túc. “Hắn là ai và mối liên hệ của hắn với cái chết của cha mẹ Tuấn.”
Hòa gật đầu, “Tôi sẽ tìm kiếm xung quanh. Có thể có manh mối nào đó.”
Trong khi Hòa đi tìm, Tuấn và Vy ngồi lại, cố gắng sắp xếp suy nghĩ. Những ký ức đau thương đang kéo họ xuống, nhưng họ không thể để chúng chi phối cuộc sống của mình.
Bất ngờ, một tiếng động từ trên gác vang lên. Cả ba nhìn nhau, nỗi sợ hãi lộ rõ trên khuôn mặt. Hòa trở lại, vẻ mặt căng thẳng. “Có ai đó ở trên gác.”
“Chúng ta nên kiểm tra không?” Vy hỏi, giọng thấp.
“Không, tôi nghĩ chúng ta nên rời khỏi đây ngay,” Hòa nói, nhưng Tuấn đã quyết định.
“Không, chúng ta cần biết có gì ở đó. Có thể đó là manh mối.”Họ từ từ leo lên cầu thang, từng bước chân như dội lại âm thanh trống rỗng. Khi lên đến nơi, một căn phòng tối om hiện ra trước mắt. Những đồ vật cũ kỹ nằm ngổn ngang, và giữa phòng là một chiếc bàn lớn, trên đó có những bức tranh, những biểu tượng kỳ lạ.
“Nhìn kìa,” Vy chỉ tay về phía một bức tranh lớn, nơi có hình ảnh của một người đàn ông với đôi mắt lạnh lẽo. “Đó có phải là hắn không?”
“Có thể,” Tuấn gật đầu, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Đó có thể là Nguyễn Hữu Thanh.”
Hòa tiến lại gần, chạm vào bức tranh. “Có gì đó không ổn. Tôi cảm thấy như có một sức mạnh nào đó đang lẩn khuất ở đây.”
“Chúng ta cần phải cẩn thận,” Đạt nhấn mạnh. “Có thể có một cái bẫy.”
Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên, làm cả nhóm giật mình. Cánh cửa phòng đóng sầm lại, và bóng tối như bao trùm họ. Từ bên ngoài, tiếng cười của Thanh vang lên, “Các ngươi không thể trốn thoát khỏi những ký ức của mình!”
“Chạy!” Tuấn hét lên, nhưng cánh cửa đã bị khóa chặt. Họ chỉ còn cách tìm một lối thoát khác.
Hòa dùng sức mạnh của mình, đập mạnh vào cửa, nhưng không thể nào mở được. “Chúng ta không thể ở đây lâu hơn nữa. Hắn sẽ tìm ra chúng ta.”
“Có lối đi nào không?” Vy hỏi, ánh mắt hoảng loạn.
“Có thể thử tìm một cửa sổ,” Đạt gợi ý. Họ nhanh chóng kiểm tra các bức tường, nhưng tất cả đều kín mít.
“Chúng ta phải đối mặt với hắn,” Tuấn nói, lòng đầy quyết tâm. “Không thể để hắn thao túng chúng ta nữa.”
“Nhưng chúng ta không biết hắn mạnh đến mức nào,” Vy lo lắng.
“Hắn có thể mạnh, nhưng chúng ta có nhau,” Hòa nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không để hắn chiến thắng.”
Lúc này, một luồng gió lạnh lẽo ập đến, làm họ rùng mình. Một giọng nói vang lên từ bóng tối, “Các ngươi đã đánh thức những ký ức đẫm máu. Hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến.”
“Chúng ta sẽ không sợ hãi,” Tuấn thét lên, nhưng bên trong anh, nỗi sợ hãi vẫn đang âm thầm dâng lên. Thế lực hắc ám đã đến gần, và cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.