Họ đứng thở hổn hển bên ngoài ngôi nhà cổ, những tia nắng yếu ớt từ bầu trời vẫn không thể xua tan được cảm giác nặng nề trong lòng. Tuấn nhìn về phía Hòa, thấy đôi mắt bạn mình vẫn còn ngập tràn hoảng loạn. “Cậu ổn không?” anh hỏi, giọng trầm thấp.
“Không… không ổn,” Hòa lắp bắp, “Có một cái gì đó… nó nhìn tôi.” Anh ngả người dựa vào tường, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Nó không phải là con người.”
“Chúng ta cần phải rời khỏi đây,” Vy nói, giọng kiên quyết. “Những ký ức đó không chỉ là những câu chuyện. Chúng đang sống dậy.”
Tuấn gật đầu, nhưng trong lòng anh, một ý nghĩ khác đang dâng lên. “Chúng ta không thể chỉ bỏ chạy. Nếu những ký ức này có thể bị đánh cắp, thì ai là người đứng sau? Ai đang thao túng chúng ta?”
“Cậu nghĩ ai có thể làm điều đó?” Hòa hỏi, ánh mắt lo lắng.
“Một người nào đó biết cách thao túng tâm trí và ký ức,” Tuấn nói, nhớ lại hình ảnh của Nguyễn Hữu Thanh, kẻ buôn bán linh hồn tàn nhẫn mà họ đã nghe đồn. “Chúng ta cần tìm hiểu thêm về hắn.”
Vy nhíu mày. “Nhưng nếu hắn phát hiện ra chúng ta đang điều tra… chúng ta có thể gặp nguy hiểm.”
“Chúng ta đã ở đây rồi,” Tuấn đáp. “Chúng ta không thể lùi bước. Nếu ký ức thực sự có thể bị đánh cắp, chúng ta phải tìm ra sự thật.”
Họ quyết định quay lại ngôi nhà, nhưng lần này với sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Hòa tìm thấy một cây đèn pin trong chiếc ba lô của mình, ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để soi sáng con đường phía trước. Họ bước vào trong, cảm giác nặng nề và ám ảnh quay trở lại.
Những bức tường như đang thì thầm những câu chuyện đau thương, và không khí nặng nề khiến họ khó thở. “Tôi không thích nơi này,” Vy nói, giọng run rẩy.
“Cố gắng tập trung,” Tuấn khẽ bảo. “Chúng ta phải tìm ra manh mối.”
Họ chia nhau ra, mỗi người một hướng. Tuấn đi vào phòng khách, nơi có những đồ vật cũ kỹ phủ bụi. Một chiếc ghế sofa bọc vải đã phai màu, những bức tranh treo tường mờ nhạt. Anh chạm vào chiếc bàn gỗ, cảm giác lạnh lẽo truyền qua tay. Bất chợt, một cơn gió lạnh lướt qua, làm anh rùng mình. “Có ai không?” anh gọi, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng.
Bất ngờ, từ góc phòng, một âm thanh nhỏ vang lên. Anh quay lại, thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ nằm lẫn giữa những món đồ cũ. Tim Tuấn đập nhanh. Anh tiến lại gần, mở nắp hộp. Bên trong là những bức thư đã ngả màu, những dòng chữ nhòe đi theo thời gian.
“Đọc cho chúng tôi nghe,” Hòa xuất hiện bên cạnh, ánh mắt sáng lên.Tuấn lật từng bức thư, cảm giác nỗi đau trong từng chữ viết. “Một người mẹ đã mất con trong một tai nạn… họ đã thực hiện một nghi lễ để gọi hồn con về.” Anh ngừng lại, lòng đầy trăn trở. “Những ký ức này không chỉ là hồi ức, mà còn là những cơn ác mộng.”
“Có thể chúng ta đang chạm vào điều gì đó nguy hiểm,” Vy nói, giọng thấp. “Chúng ta cần phải cẩn thận.”
“Chúng ta đã ở đây,” Tuấn khẳng định. “Phải tìm ra sự thật.”
Bỗng, một tiếng động vang lên từ phía sau, cả ba quay lại. Một bóng đen lướt qua cửa. Tuấn cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. “Chạy!” anh hét lên, và cả nhóm lao ra khỏi phòng.
Họ chạy qua các hành lang tối tăm, cảm giác như có thứ gì đó đang đuổi theo. Đột nhiên, một cánh cửa mở ra, và họ bước vào một phòng khác. Nơi đây có một chiếc gương lớn, phản chiếu hình ảnh của họ, nhưng lại có gì đó khác lạ. Những hình ảnh mờ ảo hiện lên trong gương, những ký ức đau thương và tội lỗi đang chực chờ bùng nổ.
“Đó là… những ký ức,” Hòa thở hổn hển. “Chúng ta phải rời khỏi đây!”
Tuấn không thể rời mắt khỏi gương. Hình ảnh cha mẹ anh hiện lên, nhưng không phải trong những ký ức tốt đẹp, mà là những khoảnh khắc tăm tối, những ánh mắt đầy tội lỗi. “Không, không phải như vậy,” anh lẩm bẩm.
“Tuấn!” Vy gọi, kéo anh ra khỏi cơn ác mộng. “Chúng ta phải đi ngay!”
Cả ba lao ra ngoài, nhưng khi họ vừa bước ra khỏi ngôi nhà, một tiếng cười khinh bỉ vang lên từ phía sau. Tuấn quay lại, thấy bóng dáng của Nguyễn Hữu Thanh đang đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo.
“Các ngươi không thể thoát khỏi những ký ức của mình,” hắn cười, giọng châm biếm. “Chúng ta đã trao đổi quá nhiều thứ.”
“Ngươi là ai?” Tuấn thét lên, lòng đầy phẫn nộ.
“Là người biết cách thao túng ký ức,” Thanh đáp, ánh mắt sáng quắc. “Và ta sẽ không để các ngươi phá hỏng kế hoạch của ta.”
Hắn bước ra khỏi bóng tối, và Tuấn cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo ập đến. Họ đã đánh thức những ký ức tăm tối, và giờ đây, chúng sẽ không để yên cho họ.
“Chạy!” Tuấn gào lên, và cả nhóm lao về phía trước, nhưng trong lòng họ, một cảm giác bất an đang trỗi dậy. Những ký ức đã được đánh cắp, và cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.