Ký Ức Chưa Tàn

Chương 9: Quyết Định Cuối Cùng

Minh Anh đứng trước gương, lòng cảm thấy nặng trĩu. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn len lỏi qua cửa sổ, làm nổi bật những vết thâm quầng dưới mắt cô. Tối qua, cuộc gặp gỡ với Huy Hoàng đã để lại trong cô những cảm xúc rối bời. Cô không chỉ phải đối mặt với những ký ức đau thương mà còn với quyết định sắp tới. Cuộc hội ngộ giữa ba người sẽ diễn ra vào chiều nay, và nỗi lo lắng xâm chiếm từng ngóc ngách trong tâm trí cô.

Cô thở sâu, cố gắng bình tĩnh lại. "Mình phải mạnh mẽ," Minh Anh tự nhủ. Cô quyết định chọn chiếc áo phông màu trắng giản dị, quần jeans và đôi giày thể thao. Sự đơn giản khiến cô cảm thấy thoải mái hơn, như thể nó giúp cô chuẩn bị cho một cuộc chiến.

Khi cô đến quán cà phê, nơi đã từng là chốn hẹn hò của họ, trái tim cô đập thình thịch. Huy Hoàng đã đến, ngồi ở góc quán, ánh mắt anh dõi theo dòng người qua lại. Anh vẫn như xưa, nhưng có gì đó khác biệt, như một mảnh ghép chưa hoàn thiện. Minh Anh cảm nhận được nỗi buồn trong ánh mắt anh, nhưng cũng có sự quyết tâm. Cô bước lại gần, và Huy Hoàng ngẩng lên, đôi mắt anh sáng lên khi nhìn thấy cô.

“Em đến rồi,” anh nói, giọng trầm ấm, nhưng cũng có phần lén lút.

“Anh đã nói với Phương Thảo chưa?” Minh Anh hỏi, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh.

“Chưa,” Huy Hoàng đáp, ánh mắt anh lướt qua cô, như thể anh không muốn nói về điều đó. “Anh không biết phải bắt đầu từ đâu.”

Minh Anh cảm thấy một chút hụt hẫng. “Chúng ta cần phải làm rõ mọi chuyện. Nếu không, sẽ không ai có cơ hội để tiến lên.”

“Anh hiểu,” Huy Hoàng thở dài. “Nhưng anh không muốn làm tổn thương cô ấy.”

“Cô ấy cũng có quyền biết sự thật,” Minh Anh nói, cảm giác nỗi đau lại dâng lên. “Chúng ta đã không công bằng với chính mình và với cô ấy.”

Đúng lúc đó, Phương Thảo bước vào quán, ánh mắt cô tỏa sáng, nhưng trong sâu thẳm, có điều gì đó không ổn. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, nhưng nét mặt vẫn mang vẻ căng thẳng. Cô nhìn thấy hai người và tiến lại gần.

“Xin lỗi đã để mọi người phải chờ,” cô nói, nụ cười gượng gạo trên môi. “Mình có chút việc gấp.”

“Không sao,” Minh Anh đáp, nhưng trong lòng cô cảm thấy như có một vách ngăn vô hình giữa họ. Huy Hoàng liếc nhìn Minh Anh, như muốn tìm sự hỗ trợ từ cô.

“Chúng ta cần nói chuyện,” Huy Hoàng bắt đầu, giọng anh hơi run. “Về những điều đã xảy ra.”

Phương Thảo nhìn anh, đôi mắt cô trở nên sắc sảo hơn. “Em cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn. Anh đã thay đổi, Huy Hoàng. Em cảm nhận được điều đó.”

“Vì em đã không thật sự hiểu anh,” Huy Hoàng đáp, giọng trầm xuống. “Có những chuyện anh không thể nói với em.”

“Vậy thì hãy nói đi,” Phương Thảo thúc giục, vẻ mặt cô nghiêm túc. “Mọi người cần phải thành thật với nhau.”Minh Anh hít một hơi thật sâu, quyết định phải lên tiếng. “Phương Thảo, có những điều mà cả ba chúng ta cần phải làm rõ. Huy Hoàng không chỉ là người bạn của em mà còn là người mà em từng yêu thương.”

Phương Thảo hơi nhướng mày, nhưng không nói gì. Huy Hoàng nhìn Minh Anh, ánh mắt anh đầy cảm xúc. “Em vẫn chưa quên anh, phải không?”

“Em không thể quên được,” Minh Anh thừa nhận, giọng cô nhẹ nhàng. “Nhưng em cũng không thể sống trong ký ức đau thương mãi mãi.”

“Vậy em muốn điều gì?” Huy Hoàng hỏi, ánh mắt anh dần trở nên quyết đoán.

“Em muốn cả ba chúng ta cùng nhau nói rõ mọi chuyện,” Minh Anh nói, cô cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn. “Để chúng ta có thể quyết định xem mình sẽ đi về đâu.”

Phương Thảo gật đầu, nhưng nét mặt cô vẫn không thể hiện rõ ràng cảm xúc. “Được, nếu đó là điều cần thiết. Nhưng em muốn biết, Huy Hoàng, anh có còn yêu Minh Anh không?”

Huy Hoàng im lặng, như thể câu hỏi đó đã cắt đứt mọi suy nghĩ của anh. Minh Anh nắm chặt tay, cảm giác lo lắng dâng trào. “Huy Hoàng, em cần biết.”

“Anh… anh không biết,” Huy Hoàng cuối cùng cũng thốt lên, giọng anh lạc đi. “Anh yêu em, nhưng cũng không thể phủ nhận những gì Phương Thảo đã làm cho anh.”

“Vậy anh phải chọn một bên,” Minh Anh khẳng định, cảm giác như mọi thứ đang dồn nén lại. “Đừng để người khác quyết định thay anh.”

Phương Thảo nhìn Huy Hoàng với ánh mắt đầy chờ đợi. “Huy Hoàng, em không muốn làm anh khó xử, nhưng em cũng không thể chấp nhận một mối quan hệ không rõ ràng.”

Huy Hoàng nhìn Minh Anh, ánh mắt anh vừa đau khổ vừa kiên định. “Anh biết mình phải quyết định. Nhưng điều này không dễ dàng.”

“Không ai nói rằng nó dễ dàng,” Minh Anh nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Nhưng nếu không quyết định, chúng ta sẽ mãi mãi sống trong những ký ức đau thương.”

“Vậy thì hãy cho anh một chút thời gian,” Huy Hoàng thở dài. “Để anh suy nghĩ.”

Minh Anh cảm thấy một chút thất vọng, nhưng cô hiểu rằng đôi khi, thời gian là thứ cần thiết để mọi người có thể tìm ra con đường đúng đắn. Cuộc gặp gỡ này không thể giải quyết mọi thứ ngay lập tức, nhưng ít nhất, nó đã mở ra một cánh cửa cho những cuộc trò chuyện sâu sắc hơn.

Khi ba người rời quán cà phê, Minh Anh cảm thấy như mình vừa bước ra khỏi một trận bão. Những ký ức chưa tàn vẫn tiếp tục ám ảnh, nhưng ít nhất giờ đây, cô đã dũng cảm đối mặt với chúng. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng một điều chắc chắn, cô không muốn sống trong sự hối tiếc.

Trên đường về, lòng Minh Anh đầy những cảm xúc trái ngược. Cô hy vọng vào một tương lai tươi sáng, nhưng cũng lo sợ rằng những ký ức đau thương sẽ lại một lần nữa cản trở họ. Cuộc hội ngộ giữa ba người đã mở ra một chương mới trong cuộc đời họ, và không ai biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn