Ký Ức Chưa Tàn

Chương 8: Bước Ngoặt Định Mệnh

Minh Anh ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều len lỏi qua những chiếc lá xanh rì. Cô đang cố gắng sắp xếp lại những ký ức, nhưng không thể nào chối bỏ được nỗi xao xuyến trong lòng. Huy Hoàng đã trở về, nhưng giữa họ lại có một bức tường vô hình, mà Phương Thảo chính là người đang đứng giữa.

Bất chợt, tiếng chuông điện thoại vang lên, làm Minh Anh giật mình. Là Huy Hoàng. Cô do dự một chút, rồi nhấn nhận cuộc gọi.

“Minh Anh, em có rảnh không?” Giọng anh trầm ấm, nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng.

“Em… có.” Minh Anh thở dài, lòng cô đan xen giữa sự mong đợi và nỗi sợ hãi.

“Chúng ta gặp nhau nhé? Anh có điều muốn nói.” Huy Hoàng ngập ngừng một chút, nhưng sự quyết tâm trong giọng nói của anh khiến Minh Anh cảm nhận được tầm quan trọng của cuộc gặp này.

Cô gật đầu, mặc dù biết rằng anh không thể nhìn thấy. “Được, em sẽ ra quán cà phê gần đây.”

Khi Minh Anh đến quán, Huy Hoàng đã ngồi ở góc quen thuộc, ánh mắt anh dõi theo dòng người qua lại. Cảm giác quen thuộc khiến trái tim cô đập nhanh hơn. Nhưng sự hiện diện của Phương Thảo trong cuộc sống của anh lại như một cái bóng, chặn đứng mọi khao khát.

“Anh đã đến sớm,” Minh Anh nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Anh muốn nói về những gì đã xảy ra,” Huy Hoàng bắt đầu, ánh mắt anh tràn đầy nỗi buồn. “Về việc anh đã từng muốn trở về nhưng… bị cản trở.”

Minh Anh nín thở, cô đã nghe thấy từ những người bạn khác về những đồn đoán xung quanh quyết định của Huy Hoàng. “Phương Thảo đã ngăn anh?” Câu hỏi thoát ra, cô không thể kiềm chế được sự tò mò.

Huy Hoàng gật đầu, nét mặt anh trầm ngâm. “Cô ấy đã nói với anh rằng em đã quên anh, rằng em đã có cuộc sống riêng. Anh đã tin vào điều đó và quyết định rời đi.”

“Nhưng sao anh không hỏi em?” Minh Anh nhíu mày, nỗi đau từ quá khứ lại dâng lên. “Tại sao anh không tìm cách để hiểu rõ hơn?”

“Anh sợ, Minh Anh. Anh sợ phải đối mặt với sự thật rằng em có thể không cần anh nữa,” anh thở dài, ánh mắt trĩu nặng.

Cô cảm thấy như có một lưỡi dao cứa vào tim mình. “Và anh đã để mọi thứ trôi qua như vậy sao? Anh đã để Phương Thảo quyết định thay anh?”

“Anh biết, anh đã sai.” Huy Hoàng nhìn thẳng vào mắt Minh Anh, ánh mắt anh đầy chân thành. “Nhưng anh không thể quay lại. Anh đã mất ba năm để cố gắng quên em, nhưng giờ đây, khi gặp lại em, mọi thứ lại trở về.”Minh Anh cắn môi, lòng cô rối bời. “Thế còn Phương Thảo? Cô ấy có quyền gì trong mối quan hệ của chúng ta?”

“Cô ấy đã giúp anh vượt qua nỗi đau, nhưng…” Huy Hoàng ngập ngừng. “Anh không thể nói dối rằng anh có thể yêu cô ấy như đã từng yêu em.”

Nỗi xung đột trong lòng Minh Anh càng lớn hơn. Cô biết rằng Huy Hoàng vẫn còn yêu mình, nhưng Phương Thảo lại là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh. “Anh cần phải quyết định, Huy Hoàng. Anh không thể đứng giữa hai người mãi được.”

“Anh biết,” Huy Hoàng thừa nhận, giọng anh nghẹn lại. “Nhưng nếu anh chọn em, liệu Phương Thảo có chấp nhận được không? Cô ấy đã làm rất nhiều điều cho anh.”

“Đó là chuyện của anh và cô ấy,” Minh Anh đáp, giọng cô mạnh mẽ hơn. “Em không thể sống trong một mối quan hệ mà có ai đó luôn đứng giữa.”

Huy Hoàng nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu nhưng cũng đầy dằn vặt. “Anh không biết phải làm gì. Anh không muốn mất em, nhưng cũng không muốn làm tổn thương Phương Thảo.”

“Có thể chúng ta nên gặp nhau ba người,” Minh Anh đề xuất, bất chợt cảm thấy dũng cảm. “Để nói rõ ràng mọi chuyện.”

“Em nghĩ rằng điều đó sẽ giúp sao?” Huy Hoàng ngạc nhiên.

“Ít nhất chúng ta nên thành thật với nhau,” cô nói, lòng tràn đầy hy vọng. “Nếu không, chúng ta sẽ mãi mãi sống trong những ký ức đau thương.”

Huy Hoàng gật đầu, nhưng vẻ mặt anh vẫn đầy băn khoăn. “Vậy chúng ta sẽ gặp lại nhau. Anh sẽ nói với Phương Thảo.”

“Được.” Minh Anh mỉm cười, nhưng nụ cười của cô không thể che giấu nỗi lo lắng trong lòng.

Khi họ chia tay, Minh Anh cảm thấy như vừa trải qua một cơn bão. Mọi thứ đều rối ren, nhưng trong lòng cô vẫn có một tia hy vọng le lói. Huy Hoàng đã trở lại, nhưng liệu họ có thể vượt qua tất cả những hiểu lầm và đau thương để tìm lại nhau một lần nữa?

Buổi tối hôm đó, Minh Anh nằm trên giường, suy nghĩ về cuộc gặp. Cô không biết mình đã làm đúng hay sai, nhưng điều duy nhất mà cô chắc chắn là mình cần phải hàn gắn những vết thương cũ. Nếu không, ký ức sẽ mãi mãi ám ảnh họ.

Giấc ngủ đến với cô chậm rãi, nhưng những câu hỏi và lo lắng vẫn cứ quẩn quanh. Ngày mai sẽ là một ngày mới, và cuộc gặp gỡ giữa ba người sẽ quyết định tương lai của họ. Những ký ức chưa tàn vẫn còn đó, và không ai biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn