Ký Ức Chưa Tàn

Chương 3: Sự Trở Về

Huy Hoàng trở về thành phố trong một buổi chiều nắng vàng rực rỡ. Anh bước ra từ sân bay, lòng trĩu nặng những ký ức đã chôn vùi. Ba năm qua, mọi thứ đã thay đổi, nhưng cảm giác về Minh Anh vẫn luôn hiện hữu trong anh. Những ngày tháng xa cách, anh đã nghĩ đến cô rất nhiều. Mỗi lần nhìn thấy những viên ngọc ánh sáng, anh lại nhớ đến những kỷ niệm đẹp đẽ nhưng cũng đầy đau thương.

Khi xe dừng lại trước căn hộ, Huy Hoàng thấy bóng dáng quen thuộc của Minh Anh từ xa. Cô đang đứng bên lan can, khuôn mặt trầm ngâm. Anh cảm thấy tim mình thắt lại. Có một điều gì đó trong ánh mắt của cô khiến anh không thể tiến lại gần. Thay vào đó, anh chỉ đứng lặng nhìn, như thể muốn ghi nhớ từng đường nét trên gương mặt ấy.

“Minh Anh…” Huy Hoàng thầm gọi, nhưng không dám thốt ra thành lời. Anh đã từng yêu cô bằng cả trái tim, nhưng những hiểu lầm đã khiến họ phải chia tay. Giờ đây, khi nhìn thấy cô, anh không biết phải bắt đầu từ đâu.

Minh Anh cảm nhận được ánh nhìn của Huy Hoàng. Cô quay lại, và khi ánh mắt của họ chạm nhau, cả hai đều cảm thấy một sự chao đảo trong lòng. Khoảng cách ba năm như được rút ngắn lại trong một khoảnh khắc. Nhưng rồi, cô nhớ lại tất cả những tổn thương và quyết định quay đi, không thể để trái tim mình lại bị tổn thương thêm lần nữa.

“Cô ấy không biết mình đang làm gì đâu.” Một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Phương Thảo, với vẻ ngoài xinh đẹp và tự tin, bước đến gần Huy Hoàng. “Cô ấy vẫn còn yêu anh, nhưng lại không dám thừa nhận.”

“Cô biết điều đó từ đâu?” Huy Hoàng hỏi, cảm giác bực bội dâng lên.

“Chị không chỉ nhìn thấy sự thật, mà còn cảm nhận được nó.” Phương Thảo nói, nụ cười nửa miệng không che giấu được sự kiêu ngạo. “Em cũng biết rằng Minh Anh vẫn chưa quên được anh. Chị có thể giúp hai người tìm lại nhau.”

“Giúp?” Huy Hoàng nhíu mày. “Cô có ý định gì?”

“Chúng ta cần tạo ra những cơ hội cho họ gặp lại.” Phương Thảo đáp, ánh mắt lấp lánh. “Chị đã theo dõi mọi thứ, biết được những kỷ niệm của hai người. Hãy để chị giúp anh lấy lại tình yêu.”

Huy Hoàng lặng im. Anh không biết liệu Phương Thảo có thật sự muốn giúp hay chỉ muốn chiếm lấy trái tim anh. Nhưng một phần trong anh, phần muốn tìm kiếm Minh Anh, đã gật đầu đồng ý.

“Được rồi, hãy cho tôi biết kế hoạch của cô.” Huy Hoàng quyết định, lòng anh tràn đầy những lo lắng và hi vọng.

***

Tối hôm đó, Minh Anh nằm trên giường, không thể chợp mắt. Hình ảnh Huy Hoàng vẫn hiện lên rõ nét trong tâm trí cô. Cô tự hỏi liệu anh có thực sự thay đổi hay không. Cảm xúc trong cô vẫn còn nguyên vẹn, nhưng nỗi đau từ quá khứ khiến cô cảm thấy bất an.

Điện thoại rung lên, làm cô giật mình. Là tin nhắn từ Phương Thảo. “Chúng ta cần gặp nhau. Có chuyện quan trọng.”

Minh Anh không biết mình có nên đi hay không, nhưng sự tò mò đã kéo cô ra khỏi giường. Cô hẹn gặp Phương Thảo tại quán cà phê gần nhà.

Khi đến nơi, Minh Anh thấy Phương Thảo đã ngồi sẵn. Cô ấy luôn biết cách thu hút ánh nhìn, và lúc này cũng không ngoại lệ. “Chị đã gặp Huy Hoàng,” Phương Thảo bắt đầu, không để Minh Anh kịp hỏi.

“Cái gì?” Minh Anh ngạc nhiên. “Anh ấy về rồi sao?”

“Đúng vậy. Chị nghĩ anh ấy vẫn còn yêu em,” Phương Thảo nói, ánh mắt kiên định. “Nhưng có một số điều cần phải làm rõ.”

“Chị muốn nói về điều gì?” Minh Anh hỏi, cảm giác hồi hộp lẫn lo lắng.

“Chị cảm thấy giữa hai người có rất nhiều hiểu lầm. Huy Hoàng đã rời đi vì lý do riêng, không phải vì em.” Phương Thảo giải thích. “Chị muốn giúp em tìm lại ký ức, để hiểu rõ hơn về những gì đã xảy ra.”

“Nhưng… làm sao em có thể đối mặt với những ký ức đau thương đó?” Minh Anh lắc đầu, cảm giác như có một tảng đá nặng trong lòng.“Em cần phải làm điều đó để giải phóng bản thân. Nếu không, em sẽ mãi sống trong nỗi đau.” Phương Thảo kiên quyết. “Hãy để chị giúp em.”

Minh Anh nhìn sâu vào mắt Phương Thảo, cảm nhận sự chân thành từ cô. Cô biết rằng Phương Thảo luôn muốn điều tốt nhất cho mình. Nhưng liệu cô có đủ can đảm để khám phá lại những ký ức đã làm tổn thương trái tim mình?

“Được rồi, em sẽ thử.” Cuối cùng, Minh Anh gật đầu, lòng vẫn đầy băn khoăn.

***

Thời gian trôi qua nhanh chóng, và Minh Anh bắt đầu cảm thấy hồi hộp khi chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ với Huy Hoàng. Phương Thảo đã lên kế hoạch cho một buổi tối đặc biệt, nơi họ có thể nói chuyện một cách thoải mái. Minh Anh không biết mình có nên cảm thấy phấn khích hay lo lắng.

Khi bước vào nhà hàng, cô thấy Huy Hoàng đã ngồi chờ. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút. Minh Anh cảm thấy tim mình đập mạnh, nhưng cũng không thể gạt bỏ những nỗi lo lắng trong lòng.

“Chào em.” Huy Hoàng đứng dậy, ánh mắt anh tràn đầy sự chân thành.

“Chào anh.” Minh Anh cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

Một bầu không khí ngượng ngùng bao trùm họ. Phương Thảo nhanh chóng phá vỡ sự im lặng. “Hai người cần nói chuyện về những gì đã xảy ra trong quá khứ. Hãy để chị giúp.”

Minh Anh nhìn vào mắt Huy Hoàng, thấy trong đó có sự kiên nhẫn và mong mỏi. Cô biết rằng đây chính là cơ hội để họ đối diện với những ký ức đau thương.

“Em đã nghĩ nhiều về những gì đã xảy ra. Anh… có thể nói cho em nghe lý do tại sao anh lại rời đi không?” Minh Anh hỏi, giọng có phần run rẩy.

Huy Hoàng im lặng một chút, dường như đang tìm kiếm từ ngữ. “Tôi đã không thể đối diện với những cảm xúc của mình. Tôi sợ rằng mình sẽ làm tổn thương em thêm nữa.”

“Nhưng em không thể hiểu được nếu anh không nói ra.” Minh Anh nói, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Chúng ta cần phải đối diện với quá khứ để có thể tiến về phía trước.”

Huy Hoàng gật đầu, nhưng vẫn còn l hesitating. “Tôi đã nghĩ đến em mỗi ngày, nhưng nỗi đau quá lớn khiến tôi không thể trở về.”

Phương Thảo chăm chú lắng nghe, cảm giác như mọi thứ đang dần trở nên rõ ràng hơn. Minh Anh cảm thấy sự đồng cảm trong lòng, nhưng cũng không thể ngăn được nỗi sợ hãi.

“Có thể em sẽ không thể tha thứ cho tôi,” Huy Hoàng nói, ánh mắt anh chân thành và trầm lắng.

“Em không biết,” Minh Anh thở dài. “Nhưng em muốn thử. Em muốn tìm hiểu và hàn gắn những vết thương này.”

Khi họ đang nói chuyện, Phương Thảo lặng lẽ rời khỏi bàn, để lại không gian riêng cho hai người. Minh Anh và Huy Hoàng bắt đầu khám phá lại những ký ức của mình, từng chút một, từng ký ức một.

Cuộc trò chuyện giữa họ kéo dài, từ những kỷ niệm đẹp đẽ đến những tổn thương. Nhưng giữa những lời nói, Minh Anh cảm nhận được một điều: tình yêu vẫn còn ở đó, dù cho thời gian có trôi qua.

Cô biết rằng hành trình tìm kiếm ký ức chưa tàn của mình chỉ mới bắt đầu. Những hiểu lầm vẫn còn đó, nhưng cũng có những hy vọng mới đang chờ đón họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn