Ký Ức Chưa Tàn

Chương 2: Ký Ức Bị Chôn Vùi

Minh Anh bước ra khỏi quán cà phê, bầu trời đã chuyển sang sắc hồng của hoàng hôn. Cảm giác lạc lõng tràn ngập trong lòng cô. Huy Hoàng trở về sau ba năm xa cách, nhưng mọi thứ không đơn giản như cô từng mơ ước. Ký ức về những ngày vui vẻ bên anh vẫn còn nguyên vẹn, nhưng nỗi đau đã làm cho mọi thứ trở nên phức tạp.

Cô đi dọc theo con đường quen thuộc dẫn về nhà, nhưng mỗi bước đi lại nặng nề hơn. Hình ảnh Huy Hoàng với nụ cười tươi tắn và ánh mắt đầy ắp yêu thương lại hiện lên trong tâm trí. Nhưng bên cạnh đó, những giọt nước mắt và những lời nói tổn thương vẫn ám ảnh cô.

Khi về đến nhà, Minh Anh đẩy cửa bước vào, không khí trong căn phòng có phần lạnh lẽo. Cha mẹ cô đã đi vắng, để lại cô một mình với những suy nghĩ rối bời. Cô ngồi xuống ghế sofa, nhìn vào khoảng không, tự hỏi liệu có nên cho Huy Hoàng một cơ hội hay không.

Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên. Minh Anh giật mình, nhìn vào màn hình, một cuộc gọi từ Phương Thảo. Cô nhấn nút nhận.

“Minh Anh, em đâu rồi?” Phương Thảo hỏi, giọng điệu lo lắng.

“Em về nhà rồi.” Minh Anh đáp, giọng có phần mệt mỏi.

“Em có muốn gặp nhau không? Chúng ta cần nói chuyện về Huy Hoàng.” Phương Thảo đề nghị.

“Em không biết nữa. Mọi thứ quá phức tạp.” Minh Anh thở dài.

“Đừng lo, hãy để chị giúp em.” Phương Thảo trấn an. “Chị có một vài điều muốn nói với em về anh ấy và cả chuyện của mình.”

Minh Anh suy nghĩ một chút rồi gật đầu, “Được rồi. Em sẽ đến chỗ chị.”

***

Phương Thảo đã chuẩn bị sẵn một bữa tối đơn giản nhưng ấm cúng. Khi Minh Anh bước vào, cô thấy ánh nến lung linh và mùi thơm từ món ăn lan tỏa khắp căn phòng. Phương Thảo mỉm cười, nhưng ánh mắt cô lại có phần nghiêm túc.

“Ngồi đi, chúng ta cần nói về Huy Hoàng.” Phương Thảo bắt đầu ngay khi Minh Anh ngồi xuống. “Chị biết em còn đau lòng về những gì đã xảy ra, nhưng… anh ấy đã thay đổi.”“Thay đổi?” Minh Anh nhướng mày, không tin. “Anh ấy đã rời bỏ em, Phương Thảo. Làm sao có thể thay đổi chỉ sau ba năm?”

“Chị hiểu, nhưng anh ấy đã trải qua rất nhiều điều. Huy Hoàng không phải là người dễ dàng quên đi quá khứ. Chị nghĩ anh ấy vẫn còn yêu em.” Phương Thảo nói với sự chân thành.

“Nhưng em không thể quên được nỗi đau. Những ký ức đó…” Minh Anh dừng lại, lòng cô lại dấy lên những cảm xúc khó chịu.

“Em có nhớ những viên ngọc ánh sáng mà chị đã nói không? Đó là cách mà người ta lưu giữ ký ức.” Phương Thảo tiếp tục. “Có thể em nên thử tìm hiểu lại những ký ức của mình.”

“Và làm gì với chúng? Để lại những vết thương hở?” Minh Anh hỏi, giọng có phần chua chát.

“Không, mà là để hiểu được quá khứ của mình, để biết cách hàn gắn. Nếu không, em sẽ mãi sống trong nỗi đau.” Phương Thảo kiên quyết.

Minh Anh nhìn vào mắt Phương Thảo, thấy sự chân thành trong đó. Cô biết rằng Phương Thảo luôn muốn điều tốt nhất cho mình. Nhưng liệu cô có đủ can đảm để đối mặt với những ký ức đã làm tổn thương trái tim mình?

“Em sẽ suy nghĩ.” Cuối cùng, Minh Anh nói.

Bữa tối diễn ra trong không khí im lặng, chỉ có tiếng thì thầm của những kỷ niệm. Minh Anh cảm thấy nỗi băn khoăn của mình không hề giảm bớt, mà ngược lại, nó chỉ càng thêm nặng nề.

Khi đêm xuống, Minh Anh ra về, lòng đầy trăn trở. Huy Hoàng đã trở về, nhưng sự xuất hiện của anh không chỉ mang lại niềm vui, mà còn khơi dậy những ký ức đã được chôn vùi.

Trên đường về, Minh Anh nhìn thấy ánh đèn từ một căn hộ gần đó. Cô dừng lại, ánh mắt dừng ở cửa sổ, nơi có hình bóng quen thuộc. Huy Hoàng đang đứng đó, nhìn ra ngoài, như đang chờ đợi điều gì đó. Cảm xúc trong lòng cô lại dâng trào, nhưng cô chỉ có thể lặng lẽ quay đi.

Tình yêu và nỗi đau, ký ức và thực tại, tất cả đang chờ đợi cô ở phía trước. Cô không biết mình sẽ phải đối mặt với những gì, nhưng một điều chắc chắn: hành trình tìm kiếm ký ức chưa tàn của mình chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn