Ký Ức Chưa Tàn

Chương 21: Hàn Gắn

Minh Anh ngồi trên ghế sofa, lòng tràn đầy hồi hộp. Cô nhìn Huy Hoàng, người mà cô từng yêu thương nhưng cũng từng đau khổ vì. Giữa họ là một khoảng không gian ngượng ngùng, nặng nề bởi những ký ức chưa tàn. Phương Thảo đứng bên cạnh, khuôn mặt cô vẫn còn rưng rưng, ánh mắt hiện rõ sự lo lắng.

“Em có muốn đi ra ngoài một chút không?” Huy Hoàng đề nghị, phá tan bầu không khí im lặng. “Có thể ra công viên, nơi mà chúng ta từng hay đến.”

“Được,” Minh Anh gật đầu. Cô cảm thấy cần phải hít thở không khí trong lành, để tâm trí được thoải mái hơn.

Họ cùng nhau đi ra ngoài, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy nặng nề. Mỗi bước đi như gợi lại những kỷ niệm đã qua, những tiếng cười và cả những giọt nước mắt. Khi đến công viên, ánh nắng chiếu rọi qua tán cây, tạo nên những khoảng sáng tối đan xen.

“Chúng ta đã từng rất hạnh phúc ở đây,” Minh Anh nói, giọng cô trầm xuống. “Nhưng giờ mọi thứ đã khác.”

“Đúng vậy,” Huy Hoàng đáp, ánh mắt anh nhìn xa xăm. “Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không thể bắt đầu lại.”

“Anh nghĩ mọi thứ có thể quay về như trước sao?” Minh Anh hỏi, trong lòng cô dấy lên một chút nghi ngờ.

“Không,” anh lắc đầu. “Chúng ta không thể quay lại. Nhưng chúng ta có thể xây dựng một mối quan hệ mới, từ những gì còn lại.”

Phương Thảo đứng im lặng, lắng nghe những gì Huy Hoàng nói. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của anh, nhưng cũng không thể phủ nhận nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng. “Tôi... tôi không muốn làm rối thêm mọi thứ,” cô lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ.

“Em không phải lo lắng về điều đó,” Minh Anh nói, ánh mắt cô kiên định. “Chúng ta đều có những nỗi đau riêng, nhưng nếu không đối diện, mọi thứ sẽ chỉ mãi là ký ức đau thương.”

Huy Hoàng nhìn Minh Anh, trong ánh mắt anh có sự thấu hiểu. “Đúng vậy. Chúng ta đã để những hiểu lầm chi phối quá lâu. Giờ là lúc cùng nhau đối diện.”

Ba người họ tìm một ghế đá và ngồi xuống. Không gian xung quanh dần trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng lá cây xào xạc. Minh Anh hít một hơi thật sâu, bắt đầu kể về những ký ức mà cô đã trải qua trong ba năm qua.

“Em đã cố gắng quên đi mọi thứ, nhưng không thể,” cô nói. “Mỗi lần nhìn thấy những viên ngọc ánh sáng, em lại nhớ về anh, về những ngày hạnh phúc của chúng ta.”

“Cũng như anh,” Huy Hoàng thừa nhận. “Anh đã nghĩ rằng rời xa sẽ giúp quên đi, nhưng thực ra chỉ khiến anh thêm đau lòng.”

Phương Thảo lắng nghe, lòng cô như thắt lại. “Tôi không biết những gì đã xảy ra giữa hai người, nhưng tôi chỉ muốn mọi thứ trở lại như trước. Tôi không muốn thấy ai phải đau khổ.”

“Chúng ta không thể thay đổi quá khứ,” Minh Anh nói, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Nhưng chúng ta có thể học hỏi từ nó.”

“Đúng vậy,” Huy Hoàng gật đầu. “Nếu không, chúng ta sẽ mãi đứng yên ở một chỗ.”

Sau một hồi im lặng, Phương Thảo lên tiếng. “Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu? Những ký ức đau thương đã để lại vết thương sâu sắc. Liệu chúng ta có thể vượt qua?”“Bằng cách đối diện với chúng,” Huy Hoàng nói. “Chúng ta sẽ cùng nhau viết lại câu chuyện của mình. Từng chương một.”

Minh Anh mỉm cười, trong lòng cô dâng lên niềm hy vọng. “Em đồng ý. Chúng ta sẽ cùng nhau hàn gắn những vết thương.”

Họ quyết định sẽ bắt đầu từ những ký ức khó khăn nhất, nơi mà mọi hiểu lầm bắt nguồn. Minh Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm lại những khoảnh khắc đã qua, những giọt nước mắt, những tiếng cười, và cả những nỗi đau.

“Em nhớ lần đầu tiên chúng ta đi xem phim,” Minh Anh bắt đầu, giọng cô nhẹ nhàng. “Anh đã cười rất nhiều và nói rằng em thật ngốc nghếch khi chọn bộ phim đó.”

“Đúng vậy,” Huy Hoàng cười. “Nhưng anh cũng thích bộ phim đó. Đó là một kỷ niệm đẹp.”

“Nhưng sau đó, mọi thứ đã thay đổi,” Minh Anh thở dài. “Mọi người đã không nói với nhau sự thật.”

“Và sự im lặng đó đã tạo ra khoảng cách,” Huy Hoàng nói. “Chúng ta không biết cách mở lòng với nhau.”

Phương Thảo lặng lẽ quan sát, cảm thấy lòng mình nặng trĩu. “Tôi… tôi không muốn là nguyên nhân gây ra đau khổ. Tôi chỉ muốn mọi người hạnh phúc.”

“Em cũng vậy,” Minh Anh nói, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Phương Thảo. “Chúng ta đều đã đau khổ vì những hiểu lầm. Nhưng giờ là lúc để tha thứ.”

Phương Thảo gật đầu, nước mắt lại lăn dài trên má. “Tôi xin lỗi vì đã gây ra tổn thương. Tôi không muốn mọi chuyện trở nên tồi tệ.”

Huy Hoàng đặt tay lên vai Phương Thảo, an ủi. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Mọi thứ sẽ không dễ dàng, nhưng nếu chúng ta thật sự muốn, sẽ có cách.”

Không khí dần trở nên ấm áp hơn. Những ký ức đau thương đã được chia sẻ, và những vết thương bắt đầu được hàn gắn. Minh Anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn, như thể một phần nỗi đau trong cô đã được vơi bớt.

“Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu những ký ức khác,” Minh Anh nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để quá khứ ngăn cản hạnh phúc của mình nữa.”

Huy Hoàng mỉm cười, ánh mắt anh tràn đầy hy vọng. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ viết lại câu chuyện của chính mình.”

Phương Thảo cũng gật đầu, lòng cô tràn đầy cảm xúc. “Tôi sẽ cùng các bạn, để xây dựng lại tình bạn này.”

Nhưng đúng lúc đó, một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo những âm thanh lạ lùng. Huy Hoàng bỗng cảm thấy điện thoại trong túi rung lên. Anh rút ra, và khi nhìn vào màn hình, khuôn mặt anh biến sắc.

“Là Phan,” anh nói, giọng đầy lo lắng. “Hắn bảo có điều gì đó khẩn cấp cần nói với tôi.”

Không khí lại trở nên căng thẳng. Minh Anh và Phương Thảo nhìn nhau, không biết điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước. Những ký ức chưa tàn và những mối quan hệ mới chỉ vừa được hàn gắn có thể lại bị thử thách bởi những điều bất ngờ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn