Ký Ức Chưa Tàn

Chương 20: Sự Thật Được Hé Lộ

Huy Hoàng nhìn vào màn hình điện thoại, sắc mặt anh trở nên căng thẳng. “Là một cuộc gọi từ mẹ tôi,” anh nói, giọng trầm xuống. “Bà bảo rằng có điều gì đó rất quan trọng cần nói với tôi.”

Minh Anh và Phương Thảo nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. Phương Thảo chớp mắt, cố gắng giữ bình tĩnh. “Có lẽ bà ấy muốn nhắc nhở về những kỷ niệm gia đình,” cô nói, nhưng không giấu được sự hồi hộp.

Huy Hoàng nhấn nút nghe, giọng nói của mẹ anh vang lên từ đầu dây bên kia, nhẹ nhàng nhưng đầy nỗi lo âu. “Huy, con có thể về nhà ngay được không? Có một số chuyện cần giải quyết. Về Minh Anh và cả... Phương Thảo.”

Câu nói của mẹ khiến trái tim Huy Hoàng như ngừng đập. “Mẹ, con đang ở cùng Minh Anh và Phương Thảo. Chuyện gì vậy?” Anh cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

“Mẹ không thể nói qua điện thoại. Con về đi, hãy tin mẹ,” giọng bà quả quyết, nhưng cũng đầy lo lắng.

Huy Hoàng cúp máy, lòng anh đầy băn khoăn. “Mẹ tôi muốn gặp chúng ta. Có vẻ như có chuyện không ổn.”

“Chuyện gì có thể xảy ra?” Minh Anh hỏi, sự hồi hộp dần dâng lên trong lòng cô. “Có phải có điều gì mà chúng ta chưa biết không?”

“Có lẽ vậy,” Huy Hoàng thở dài. “Nhưng giờ đây, việc quan trọng nhất là chúng ta phải đối mặt với những gì đã xảy ra trong quá khứ.”

“Đúng vậy,” Phương Thảo thêm vào, ánh mắt cô trở nên kiên quyết. “Chúng ta không thể để nỗi sợ hãi chi phối nữa.”

Huy Hoàng gật đầu, sự quyết tâm hiện rõ trên nét mặt. “Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau đến nhà tôi.”

Họ rời khỏi quán cà phê, không khí bên ngoài thật căng thẳng. Minh Anh cảm thấy như mọi thứ xung quanh đều trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại những suy nghĩ về những bí mật đang chờ được hé lộ. Cô không biết những gì đang đợi mình ở phía trước, nhưng một phần trong cô tin rằng đây chính là thời điểm để mọi chuyện được làm sáng tỏ.

Khi đến nhà Huy Hoàng, không khí trong nhà dường như nặng nề hơn bao giờ hết. Mẹ anh đã đợi sẵn ở phòng khách, ánh mắt bà ánh lên nỗi lo lắng. “Cảm ơn các con đã đến,” bà nói, giọng bà dịu dàng nhưng có phần nghiêm trọng.

“Mẹ, có chuyện gì vậy?” Huy Hoàng hỏi, nỗi lo lắng hiện rõ trong giọng nói.

“Mẹ có một điều cần nói với các con. Một điều mà mẹ đã giữ kín trong suốt thời gian qua,” bà bắt đầu, ánh mắt bà nhìn vào Minh Anh và Phương Thảo, như thể đang tìm kiếm sự đồng cảm từ họ.

Minh Anh cảm thấy tim mình đập mạnh. “Chuyện gì vậy ạ?”

“Mẹ không muốn các con phải chịu đựng thêm nữa. Đã đến lúc sự thật được hé lộ,” bà nói, giọng bà trầm xuống. “Về lý do mà Huy Hoàng rời đi, về những hiểu lầm giữa các con.”

“Lý do nào?” Huy Hoàng hỏi, sự căng thẳng trong giọng anh càng rõ rệt. “Mẹ biết điều gì mà con không biết sao?”

“Mẹ đã biết từ lâu, nhưng không muốn làm tổn thương các con,” bà thở dài. “Khi Huy Hoàng quyết định rời đi, mẹ đã hiểu rằng có một điều gì đó lớn hơn cả tình yêu giữa các con. Một bí mật mà mẹ không thể giữ mãi.”

Minh Anh cảm thấy hồi hộp, từng từ của bà như một mũi tên nhắm thẳng vào lòng cô. “Xin hãy nói rõ hơn,” cô lên tiếng, giọng cô gần như run rẩy.

“Mẹ đã biết rằng có một người khác đứng sau những hiểu lầm đó,” bà nói, ánh mắt đăm chiêu. “Người đó là Phương Thảo.”

Phương Thảo bỗng trở nên cứng đờ. “Mẹ, không phải như vậy…” cô ngắt lời, nhưng không thể hoàn thành câu nói.“Mẹ không muốn chỉ trích ai, nhưng sự thật là Phương Thảo đã có những hành động khiến cho mọi chuyện trở nên phức tạp hơn,” mẹ Huy Hoàng tiếp tục, giọng bà đầy đau lòng. “Bà không muốn các con phải sống trong những dối trá.”

Huy Hoàng nhìn Phương Thảo, sự thất vọng lẫn đau đớn hiện rõ trên gương mặt anh. “Tại sao em không nói với anh ngay từ đầu?”

“Tôi… tôi không biết cách giải thích,” Phương Thảo lắp bắp, ánh mắt cô lấp lánh những giọt nước mắt. “Tôi chỉ muốn bảo vệ Huy Hoàng.”

“Bằng cách nào?” Minh Anh nói, giọng cô trở nên mạnh mẽ hơn. “Bằng cách khiến anh ấy rời bỏ tôi? Em có nghĩ rằng điều đó là đúng đắn không?”

Phương Thảo nhìn Minh Anh, đôi mắt cô ánh lên sự hối hận. “Tôi không nghĩ rằng mọi chuyện sẽ trở nên như vậy. Tôi chỉ muốn mọi thứ được tốt đẹp hơn.”

“Nhưng sự thật không thể bị che giấu mãi,” Huy Hoàng nói, giọng anh mạnh mẽ nhưng cũng đầy nỗi đau. “Chúng ta đã để cho những hiểu lầm chi phối cuộc sống của mình quá lâu rồi.”

“Mẹ, còn điều gì nữa không?” Minh Anh hỏi, lòng cô dâng lên sự bối rối.

“Mẹ không thể nói hết mọi thứ,” mẹ Huy Hoàng thở dài. “Nhưng mẹ muốn các con hiểu rằng, tình yêu không thể được xây dựng trên những dối trá. Chỉ khi các con đối diện với sự thật, mới có thể tìm thấy sự tha thứ.”

Không khí trong phòng trở nên nặng nề, mọi ánh mắt đều hướng về nhau, chờ đợi những phản ứng tiếp theo. Huy Hoàng, Minh Anh và Phương Thảo đều biết rằng họ đang đứng trước ngã rẽ quan trọng trong cuộc đời.

“Chúng ta cần phải nói chuyện,” Minh Anh nói, giọng cô kiên quyết. “Về tất cả những gì đã xảy ra.”

“Đúng vậy,” Huy Hoàng đồng tình, ánh mắt anh sáng lên một tia hy vọng. “Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ tìm được câu trả lời cho chính mình.”

Phương Thảo gật đầu, nước mắt bắt đầu lăn trên má. “Tôi xin lỗi. Tôi không muốn gây ra những tổn thương này. Tôi chỉ muốn mọi thứ trở lại như trước.”

“Nhưng chúng ta không thể quay lại,” Minh Anh nói, cảm xúc trong cô dâng trào. “Chúng ta phải tìm cách tiến về phía trước.”

“Chúng ta sẽ cùng nhau đối diện với ký ức,” Huy Hoàng nói, nắm chặt tay Minh Anh. “Chúng ta sẽ không để những điều chưa tàn ngăn cản hạnh phúc của mình.”

Không khí trong phòng dần trở nên ấm áp hơn. Những bí mật đã được hé lộ, và giờ đây, họ phải đối mặt với thực tại. Minh Anh cảm thấy một phần nỗi đau trong lòng mình đã vơi đi, nhưng cũng biết rằng còn nhiều điều cần phải giải quyết.

“Vậy thì bắt đầu từ đâu?” Phương Thảo hỏi, ánh mắt cô đầy quyết tâm.

“Bắt đầu từ những kỷ niệm đau thương,” Huy Hoàng nói, ánh mắt anh kiên định. “Chúng ta sẽ cùng nhau viết lại câu chuyện của mình.”

Ba người họ nhìn nhau, và trong khoảnh khắc đó, những ký ức chưa tàn lại sống dậy, như một trang giấy trắng chờ đợi được viết tiếp. Nhưng chính lúc này, một điều bất ngờ xảy ra khi chuông điện thoại của Huy Hoàng lại vang lên.

“Là cuộc gọi từ ai?” Minh Anh hỏi, cảm giác hồi hộp lại dâng lên. Huy Hoàng nhìn vào màn hình, và lần này, một cái tên đã khiến anh chao đảo.

“Là Phan, bạn của tôi,” anh nói, giọng anh lạc đi. “Hắn bảo rằng có điều gì đó khẩn cấp cần nói với tôi.”

Lần này, mọi thứ lại trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Huy Hoàng cầm điện thoại, lòng anh đầy lo lắng. Không biết điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước, nhưng một điều chắc chắn rằng cuộc sống của họ sẽ không bao giờ như trước nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn