Nhà vệ sinh công cộng bẩn thỉu vô cùng, công xã chỉ đích danh Chương Vọng Sinh quét dọn, còn Tuyết Liên bị phạt đi gánh đất, hai người vì thế mà ít khi gặp được nhau. Vì chuyện của Nam Bắc, Chương Vọng Sinh luôn cảm thấy có lỗi với Tuyết Liên. Tuyết Liên lúc đầu rất oán hận Nam Bắc, nhưng khi thấy Chương Vọng Sinh bị hành hạ đến mức không còn ra hình người, cô lại thấy vô cùng đau đớn. Đáng lẽ anh phải giống như anh hai mình, trở thành một người tri thức có học vấn, nếu không phải vì cô nhất thời mê muội thì đã không xảy ra những chuyện sau này.
Nhưng những công việc chân tay nặng nề khiến con người ta chẳng còn hơi sức đâu mà suy nghĩ nhiều. Chương Vọng Sinh mỗi ngày đều phải dậy từ rất sớm, nhẫn nhịn mùi hôi thối nồng nặc, bắt buộc phải quét dọn nhà vệ sinh sạch sẽ đến mức không còn chút mùi lạ nào. Những vết thương của anh không thể tránh khỏi việc dính phải chất thải, đã bắt đầu có dấu hiệu bị nhiễm trùng.
Sau vụ thu hoạch mùa thu tồi tệ đó, trường học khai giảng trở lại. Nam Bắc trở nên u uất lạ thường, cô bé không mấy khi trò chuyện với bạn học. Thầy giáo không biết kiếm đâu ra một bộ đề dạng bài tập, ngày nào cũng chép đầy một bảng đen. Có lẽ những đề bài này hơi khó, nhiều người kêu ca không làm được, nhưng Nam Bắc lại giải rất nhanh. Phùng Trường Canh cũng vậy, trong lớp chỉ có hai đứa là giải quyết những bài toán đó một cách dễ dàng.
“Cậu vẫn còn sống với anh ba Chương à?” Phùng Trường Canh thấy cô bé tan học không về ngay mà đứng đó chép nốt câu cuối cùng, bèn hỏi một câu.
Trong lòng Nam Bắc bực bội, đáp: “Tôi không sống với anh ấy thì chẳng lẽ sống với cậu chắc?” Cô bé nhanh chóng gập vở lại, thu dọn vào cặp sách.
Ánh hoàng hôn mang theo cái lạnh lẽo, nhà vệ sinh công cộng mỗi sáng đều kết một lớp băng mỏng, những vệt nước tiểu vàng khè hiện rõ mồn một dưới lớp băng. Nam Bắc cứ nghĩ đến chuyện đó là lại thấy buồn nôn, cô bé biết rõ Chương Vọng Sinh mỗi ngày đang phải làm gì. Cô bé bước đi trong ánh chiều tà lạnh ngắt, cảm thấy ngột ngạt đến mức không thở nổi.
Phùng Trường Canh lẳng lặng đi theo sau lưng cô bé.
Nam Bắc đột nhiên quay đầu lại: “Cậu đi theo tôi làm gì?”
Phùng Trường Canh bảo: “Ai đi theo cậu chứ, tôi là đang về nhà.”
Nam Bắc cứng họng, cô bé đá mạnh vào một hòn đất nhỏ bên đường.
Phùng Trường Canh nhìn bóng lưng cô bé, mở lời: “Tôi cũng từng tố cáo cha mình, để vạch rõ giới hạn với ông ấy.”
Nam Bắc hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã lạnh mặt lại, trưng ra vẻ mặt chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi, sao cậu lại nói với tôi làm gì. Mọi hỉ nộ ái ố của cô bé đều viết rõ lên mặt.
Phùng Trường Canh nói: “Nhưng tôi là con trai của cha tôi, ông ấy sẽ tha thứ cho tôi, còn anh ba Chương thì chưa chắc sẽ tha thứ cho cậu đâu.”
Nam Bắc thấy bị chạm lòng tự ái, mỉa mai đáp: “Trường hợp của tôi với cậu không giống nhau, tôi không phải vì cái gọi là vạch rõ giới hạn gì đó.”
Phùng Trường Canh bảo: “Chẳng có gì là không giống cả, trước đây lúc bảo viết biểu ngữ, cậu cũng viết đấy thôi.”
Nam Bắc phân trần: “Tôi không có hùa theo người ta làm loạn đâu nhé, đừng có mà vu khống, đầu óc tôi tỉnh táo hơn các cậu nhiều.”
Phùng Trường Canh mang vẻ mặt như đã nhìn thấu tất cả: “Nhưng trong mỗi cuộc vận động trước đây, cậu ít nhiều đều có tham gia. Cậu viết biểu ngữ chẳng qua là vì muốn người ta thấy chữ cậu đẹp thôi chứ gì?”
Cơn giận đỏ bừng hiện rõ trên mặt Nam Bắc, cô bé không hiểu tại sao Phùng Trường Canh cứ luôn tìm mình để nói chuyện, mà chẳng có câu nào nghe cho lọt tai cả, cô ghét cay ghét đắng cậu ta.
Nhưng cô bé đang vội về nhà nấu cơm cho Chương Vọng Sinh, không có thời gian để đôi co với cậu ta.
Mấy ngày nay, hễ về đến nhà là cô bé lại tất bật chuẩn bị đồ ăn một mình. Có đôi khi, trên đường về cô bé còn tiện tay nhặt ít củi khô, nhà nào nhà nấy đều đang thắt lưng buộc bụng, nhà họ Chương cũng không ngoại lệ. Nam Bắc ngồi trước bếp lò, nhóm lửa thật to. Cô bé vừa bẻ cành cây vừa ngẫm nghĩ về những lời của Phùng Trường Canh, càng nghĩ càng thấy phiền lòng, đầu óc rối bời. Những ngày tháng thế này bỗng chốc khiến con người ta cảm thấy chán ghét, lao động rồi vận động, vận động rồi lại lao động, nhưng vẫn cứ không đủ no cái bụng, vậy tất cả những chuyện đó còn có ý nghĩa gì nữa?
Bận rộn để sống, bận rộn để chết, vậy giữa cái sống và cái chết là cái gì?
Nam Bắc thẫn thờ suy nghĩ, vẫn là hồi nhỏ vui vẻ hơn, có miếng gì ăn là đã thấy mãn nguyện rồi.
Khi Chương Vọng Sinh trở về, cô bé đã bày biện xong xuôi mọi thứ trong gian nhà chính. Những ngày này hai người chẳng có chuyện gì để nói với nhau, chỉ giới hạn trong những giao tiếp đơn giản: “Anh có muốn thêm cơm không?”, “Nước đun xong rồi đấy”, “Em đi chốt cửa đây”. Nam Bắc muốn quan tâm anh nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu, mỗi lần định hỏi anh điều gì, thấy vẻ mặt mệt mỏi rã rời của Chương Vọng Sinh là cô bé lại thôi.
Hôm nay trông anh có chút bất thường, mặt đỏ gay, từ cổ tay kéo dài đến mu bàn tay đều sưng tấy, lại còn ch** n**c vàng. Nam Bắc nhìn qua là đoán chắc vết thương đã bị mưng mủ. Thấy Chương Vọng Sinh đang tự mình đắp lá thuốc, cô bé định tiến lên giúp một tay, nhưng anh bảo: “Để anh tự làm là được rồi.”
Nam Bắc ngượng ngùng lùi sang một bên. Đội kể chuyện của Lý Khoát Tử đã đi rồi, cô bé học theo chị dâu, gửi cho họ một ít lương thực khô, chuyện này trong năm nay là điều cực kỳ khó khăn. Cô bé kể chuyện này cho Chương Vọng Sinh nghe, vì cô bé biết chắc chắn Chương Vọng Sinh sẽ không trách móc gì, ngược lại anh còn thấy cô làm rất đúng.
Nhưng Chương Vọng Sinh chỉ giữ khuôn mặt bình thản nghe hết câu chuyện, không có phản ứng gì đặc biệt.
Nam Bắc lại bắt đầu nhắc đến tình hình của bà Lý, bà sắp không qua khỏi rồi, công xã cử người chăm sóc bà, mỗi ngày chỉ có thể bón cho chút nước cháo, bà không chịu ăn cơm. Chương Vọng Sinh không nói cho Nam Bắc biết thật ra anh cũng đã qua nhà bà Lý một chuyến, cô bé vẫn còn là trẻ con, không nhất thiết chuyện gì cũng phải biết.
Hôm nay anh bị sốt, đầu óc choáng váng, thực sự không còn hơi sức đâu mà nghe cô bé nói chuyện. c** q**n áo ra xong, anh liền nằm xuống. Quần áo của Chương Vọng Sinh ngày nào cũng bốc mùi hôi thối, nhưng quần áo mùa thu đông vốn dày, không thể giặt giũ hằng ngày được, chỉ có thể treo ngoài trời cho gió thổi cả đêm để bay bớt mùi.
Nam Bắc giẫm lên ghế, vắt quần áo lên dây phơi.
Trên giường, Chương Vọng Sinh thở có vẻ nặng nhọc. Nam Bắc không yên tâm, đứng bên mép giường nhìn anh một hồi lâu. Chương Vọng Sinh trở mình, mí mắt nặng trĩu, nhưng không hiểu sao cảm thấy trước mặt có người, anh cố gắng gượng mở mắt ra, nói: “Đi ngủ đi.”
Nam Bắc tiến lại sờ trán anh, nóng hầm hập. Cô bé vô cùng lo lắng, nghĩ rằng nên ra trạm y tế tìm bác sĩ. Cô bé bưng bát nước đã đun sôi để ở đầu giường, nói: “Anh ba, lát nữa anh uống chút nước nhé.”
Chương Vọng Sinh đau nhức khắp người, trong khoang mũi phát ra những âm thanh ú ớ không rõ ràng, rồi không nói thêm gì nữa. Anh bắt đầu mơ, giấc mơ rất hỗn loạn, người đi qua đi lại, ngày tháng như quay về thuở trước. Cha mẹ đều ở đây, anh cõng Tiểu Trú băng qua cánh đồng, Tiểu Trú ở trên lưng anh múa may nhành cỏ đuôi chó. Hạt cỏ đã chín, rụng xuống bùn đất, rồi lại mọc thành những mầm cỏ xanh rì, mọc trên những ngôi mộ… Mọi người đột nhiên biến mất hết, chỉ còn lại mình anh, mầm cỏ trên mộ ngày càng cao, ngày càng rậm rạp, ngăn cách anh với thế giới bên ngoài.
Giấc mơ đó thật khó chịu, anh muốn gạt những đám cỏ cao vút sang một bên nhưng gạt mãi không được. Nhịp thở của Chương Vọng Sinh ngày càng nặng nề, anh bắt đầu th* d*c. Nam Bắc vẫn luôn túc trực bên cạnh anh, thấy anh như vậy, cô bé nhớ lại quãng thời gian trước khi lâm chung của Chương Vọng Triều. Cô bé rùng mình một cái, cầm lấy chiếc đèn pin mà Chương Vọng Sinh nhận được từ đội sản xuất rồi chạy ra khỏi cửa.
Gió đêm đã rất lạnh rồi. Nam Bắc đi rất nhanh, ánh đèn pin chiếu ngay trước bàn chân, nhưng dù cô bé có đi nhanh đến đâu thì chân cũng không theo kịp vòng sáng ấy. Khi đi tới trạm y tế của công xã, lưng áo thu đã ướt đẫm mồ hôi. Trạm y tế tối om như hũ nút, người ta sống ở căn nhà nhỏ phía sau, Nam Bắc đập cửa liên hồi, chờ đến khi có người ra mới mếu máo: “Anh ba của cháu bị sốt rồi, đầu nóng lắm ạ.”
Người ở trạm y tế thấy là cô bé, bèn nói: “Cháu mà vẫn còn lo cho Chương Vọng Sinh à?” Nói thì nói vậy nhưng người ta vẫn đưa thuốc cho cô bé.
Lúc Nam Bắc chạy về đến nhà, cổ họng bị gió lùa vào đau rát. Ngọn đèn dầu trong phòng đã lụi bớt, Nam Bắc khêu lại tim đèn cho sáng, tiến lại gần giường gọi mấy tiếng anh ba, Chương Vọng Sinh mới mở mắt.
Anh có chút thẫn thờ, cảm thấy cô bé trước mặt đột nhiên lớn phổng lên, anh cứ ngỡ cô bé vẫn còn là đứa bé sáu tuổi năm ấy.
“Anh ba, em mua thuốc cho anh rồi đây, anh uống thuốc đi.” Nam Bắc cố sức đỡ vai anh, muốn anh ngồi dậy.
Có lẽ vô tình chạm phải phần da đang mưng mủ, Chương Vọng Sinh vô cùng đau đớn, trước mắt lúc tối lúc sáng, đầu váng vất tưởng chết đi được, anh bèn đẩy cô bé ra.
Nam Bắc bị khước từ, ngẩn người ra một lát, bao nhiêu cảm xúc dồn nén bấy lâu nay dường như không thể kìm nén thêm được nữa, cô bé oa một tiếng rồi khóc rống lên: “Anh làm gì vậy, không uống thuốc thì làm sao mà khỏi được.”
Cô bé khóc đến nhói lòng, đôi môi run rẩy, Chương Vọng Sinh bị tiếng khóc của cô làm cho tâm trí rối bời. Bản thân anh đã đang khó chịu vô cùng, cô bé còn khóc cái gì cơ chứ? Đứa trẻ này thật quá kỳ lạ, người tố cáo là cô bé, mà người khóc cũng là cô bé. Anh không tìm được lý do gì để an ủi cô bé, chỉ nhận được một nỗi mệt mỏi và đau thương tới vô tận.
“Anh uống thuốc đi mà anh ba, không uống thuốc anh sẽ chết mất.” Nam Bắc vừa khóc vừa nói, nước mắt nước mũi giàn giụa khắp mặt. Cô bé sợ, sợ Chương Vọng Sinh sẽ chết, nếu anh chết, cô bé cũng chẳng thiết sống nữa.
Chính cô bé đã khiến anh lâm vào cảnh ngộ như ngày hôm nay, vậy mà giờ đây cô bé lại khóc đến mức muốn nôn mửa.
Chương Vọng Sinh gượng dậy ngồi tựa vào giường, anh khom lưng xuống, dáng vẻ ấy thực sự quá giống Chương Vọng Triều. Nam Bắc run bắn cả người, cô bé đưa thuốc cho anh, đưa nước đến tận miệng. Chương Vọng Sinh ngửa đầu nuốt viên thuốc, chỉ trong chốc lát mà mồ hôi lạnh đã vã ra như tắm, anh khẽ run rẩy tựa vào đầu giường.
Nam Bắc lại đi rót thêm nước cho anh: “Anh ba, anh ra được mồ hôi là sẽ đỡ thôi, chắc chắn sẽ khỏi mà.” Những lời này giống như cô bé đang nói với chính bản thân mình hơn. Tim Chương Vọng Sinh đập rất nhanh, anh gượng uống hết một bát nước lớn. Anh bị sặc, Nam Bắc vội vàng leo lên giường vỗ lưng cho anh. Cô bé ghé sát quá, Chương Vọng Sinh đột nhiên nắm chặt lấy cánh tay cô, kéo cô bé lại sát trước mặt mình, nước mủ trên tay anh chậm rãi chảy xuống.
“Em rốt cuộc là đang định làm gì thế này?”
Mắt anh đỏ vẩn lên: “Tại sao em lại đối xử với anh như thế?” Chương Vọng Sinh nhìn chằm chằm vào mặt cô bé, quá đỗi đau đớn, một khuôn mặt thuần khiết và trắng ngần biết bao, anh không muốn nhìn thấy cô bé nữa.
Nam Bắc chưa bao giờ thấy anh như vậy. Anh giận thật rồi, anh chưa từng nhìn cô bé bằng ánh mắt lạnh lẽo đến thế, cô theo bản năng lùi lại phía sau, nhưng Chương Vọng Sinh càng nắm chặt hơn. Trong mắt anh chứa đựng một nỗi căm phẫn và không hiểu thấu vô cùng lớn, đôi mắt đỏ rực như muốn g**t ch*t cô bé vậy.
“Em đi đi, hãy đi thật xa khỏi anh, chúng ta đừng bao giờ gặp lại nhau nữa.” Anh giống như một con thú bị thương đang thoi thóp trong hơi tàn. “Anh không biết em, em cũng hãy coi như chưa từng quen anh.”
Nam Bắc lắc đầu, lắc đầu như điên dại, cô bé ôm chặt lấy anh, đôi môi áp lên trán, lên cánh mũi, lên cái cằm lởm chởm râu của anh mà hôn một cách điên cuồng. Giống hệt như hồi cô bé còn nhỏ, dùng cách này để bày tỏ tình cảm của mình với anh. Cô bé hôn anh đến ướt đẫm cả mặt, Chương Vọng Sinh nhắm mắt lại, hơi thở của cô bé phả lên da thịt anh: “Em không đi, em không đi đâu hết!”
Cô bé hét lên một cách gần như hung bạo.
Chương Vọng Sinh từ từ rơi nước mắt, nước mắt của cô bé quệt qua mặt anh, kèm theo tiếng nói: “Anh không được đuổi em đi, em không đi đâu.” Cô bé khóc đến khản cả giọng. “Anh đã hứa với anh hai là sẽ không bỏ mặc em, anh không được nuốt lời, không được đâu!”
Chương Vọng Sinh nước mắt đầy mặt: “Những gì hứa với anh hai, anh đã làm rồi, còn những gì không hứa với anh ấy, anh cũng đã làm rồi. Em muốn cái gì anh cũng sẽ tìm cách cho em, bản thân anh sống thế nào cũng được, chỉ cần em bình an vô sự. Thế nhưng bây giờ anh không còn cách nào để chăm sóc em được nữa, anh không thể chăm sóc tốt cho một người như em.”
Nam Bắc lấy tay dụi mặt, dụi thật mạnh.
Chương Vọng Sinh không cần cô bé nữa, điều cô sợ hãi nhất đã xảy ra rồi. Cô bé khóc đến mức nôn khan, tự vò đầu bứt tóc mình: “Em biết anh hận em đến chết, em biết mà.” Cô bé đột nhiên lại nhào vào lòng anh, ngửa đầu nhìn anh. “Em cũng hận chính mình, tại sao em mãi vẫn không lớn lên, tại sao em lại kém anh nhiều tuổi đến thế? Anh đã lớn rồi mà em thì vẫn chưa. Em đuổi theo không kịp anh, anh ba, anh chuẩn bị lấy vợ rồi, anh còn sắp sinh con nữa, em không muốn chị Tuyết Liên cướp anh đi mất. Tại sao anh lại lớn thế này? Tại sao chứ, tại sao anh không thể đợi em?” Cô bé mở to đôi mắt sũng nước, đứng hình. “Chúng ta cứ ở vậy với nhau cả đời có được không? Đừng có thêm ai khác nữa, anh ba, anh nói xem có được không, chỉ có hai chúng ta thôi, không cần ai khác nữa…”
Thế giới này nhỏ bé quá, chỉ đủ chỗ cho hai người mà thôi.
Chương Vọng Sinh cúi đầu, đôi mắt mờ đục không nhìn rõ cô bé. Nam Bắc như bị ma ám, cứ lặp đi lặp lại những lời đó. Anh nghe mà lòng rối như tơ vò, không biết phải đáp lại cô bé thế nào, cũng không biết hóa ra bấy lâu nay cô bé lại suy nghĩ nhiều đến vậy.
“Em yêu anh, anh ba.” Nam Bắc đột nhiên đứng thẳng người dậy, ôm lấy đầu Chương Vọng Sinh vào lòng. Cô bé còn chưa biết yêu là gì, nhưng cứ thế thốt ra lời đó, vừa khóc vừa nói: “Em chỉ yêu mình anh thôi, em không yêu ai khác hết…”
Mặt Chương Vọng Sinh áp vào vạt áo trước ngực còn vương mùi khói bếp của cô bé, anh sững sờ một lát, trong lòng càng thêm bàng hoàng mờ mịt. Anh không thể xác định được ở cái tuổi này, tình cảm cô bé dành cho anh rốt cuộc là loại tâm tư gì. Cô bé dường như vẫn giống hệt như lúc nhỏ, nhưng dường như cũng có chỗ nào đó đã khác đi rồi.
Cô bé giống như đang âu yếm một chú chó hay một chú mèo nhỏ, cứ ôm đầu anh mà hôn không ngừng, miệng luôn nói yêu anh, nói những lời học được từ người khác trong mấy cuốn sách, nhưng Nam Bắc cảm thấy đó chính là tiếng lòng của mình.
Chương Vọng Sinh thẫn thờ, yêu là gì cơ chứ? Anh chẳng còn một người thân nào nữa, tất cả đều đã mất đi từ sớm, và tất cả cũng đã sớm đi đến hồi kết. Giống như một giấc mơ, những tưởng tượng và cảm xúc mông lung, thơ mộng của anh về phụ nữ đã tan thành mây khói rồi. Nửa đêm nhớ lại những gì mình đã trải qua, anh thấy sống không bằng chết.
Kiến thức, tư tưởng, tất cả đều trở nên yếu ớt trước những nỗi đau cụ thể, ngay cả những tình cảm chân thực nhất giữa người với người cũng đều là giả dối. Lúc này anh vô cùng tiêu cực, đầu óc trống rỗng, cuộc đời này quá nặng nề, quá vô thường.
“Anh b*p ch*t em đi, em chết rồi thì sẽ không phải sợ hãi nữa, em sẽ không đi đâu, em chỉ muốn chết thôi.” Không biết từ lúc nào, Nam Bắc đã đặt hai bàn tay của Chương Vọng Sinh lên cổ mình, lớp da thịt ở đó thật ấm nóng. Chương Vọng Sinh sực tỉnh, cô bé vẫn cứ nhìn anh không chớp mắt như thế, ánh mắt đầy kiên quyết. Thấy anh không có phản ứng gì, cô bé không nói tiếp nữa.
Cô bé chẳng hề sợ chết, cô có một sự dũng cảm vượt xa người thường khi đối diện với cái chết. So với việc bị Chương Vọng Sinh đuổi đi, cái chết chẳng đáng để bận tâm mà trở nên nhẹ tựa lông hồng.
Cô bé cố sức ấn tay anh xuống, bắt anh bóp cổ mình.
Chương Vọng Sinh nhìn đăm đăm vào khuôn mặt ấy. Anh nhớ lại bao nhiêu chuyện về cô bé, cô là một con người bằng xương bằng thịt, biết bao nhiêu kỷ niệm, sau khi anh mất đi tất cả người thân ruột thịt thì anh vẫn còn có cô bé… cô bé đang làm gì thế này?
“Em điên rồi sao?” Chương Vọng Sinh rút tay lại, anh giống như vừa bị giật mình. Nam Bắc thẫn thờ lắc đầu: “Em không điên, sớm muộn gì anh cũng sẽ bỏ rơi em thôi, em nghĩ thông suốt rồi, anh lớn hơn em, em đuổi theo không kịp anh, nhưng em không muốn lại phải một mình lang thang xin ăn khắp nơi nữa, em thà chết còn hơn.”
Chương Vọng Sinh cuối cùng cũng hiểu ra điều gì đó, anh nói: “Anh chưa bao giờ nói là không cần em, cho dù anh có kết hôn sinh con, anh vẫn sẽ nuôi nấng em, nuôi em đến khi trưởng thành.”
“Không!” Nam Bắc đột nhiên lại mất kiểm soát, đau đớn tột cùng. “Không giống nhau, em không muốn như thế, em không muốn! Anh chỉ có thể là của riêng mình em thôi, anh kết hôn sinh con rồi thì anh sẽ là của người khác, không còn là của em nữa, em thà chết còn hơn!”
Cô bé gào khóc tới kinh thiên động địa, cả người run rẩy. Chương Vọng Sinh thấy cô bé như vậy, trong lòng vô cùng chấn động. Anh đang nghĩ cách làm sao để trấn an cô bé trước, bảo cô bé đừng kích động như thế, nhưng nhịp thở của Nam Bắc ngày càng gấp gáp, mắt tối sầm lại, rồi nhanh chóng mất đi tri giác, đổ gục xuống.