Ký Sự Nguyệt Hoè Thụ - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 26

Cái chết của Ngô Hữu Cúc để lại vài khoản sổ sách chưa được thanh toán rõ ràng, chẳng hạn như công điểm ghi trong sổ của ông sẽ tính ra sao? Quét dọn đường phố thì không tính, nhưng điểm của hai mùa trước vẫn còn đó, rồi còn đất thổ cư, đất riêng của ông nữa. Ông là người độc thân, không kẻ thân thích, ai sẽ đứng ra thừa kế? Đương nhiên tất cả đều quy về tập thể.

Còn về việc tại sao ông lại đi đến bước đường này, người ta bàn ra tán vào đủ kiểu, chẳng qua cũng chỉ là câu chuyện phiếm lúc trà dư tửu hậu, không nói cũng được. Chương Vọng Sinh mang đồ sang cho bà Lý, bà hỏi: “Ngô Hữu Cúc chết rồi à?”

Chương Vọng Sinh gật đầu.

“Có trăng trối gì không?”

“Không ạ, ông ấy chỉ dặn cháu mang cái này sang cho bà.”

Bà Lý liên tục thốt ra mấy tiếng được liên tiếp, rồi bỗng nhiên bà chửi một câu “đồ chó chết”, rồi đóng sập cửa lại.

Trong gói đồ là phiếu và tiền: phiếu lương thực, phiếu vải, phiếu dầu, cái gì cũng có. Trong gian nhà chính tối om, bà Lý thắp đèn lên, cứ đếm một tờ lại chửi một câu “đồ chó chết nhà ông”, đếm một tờ, chửi một câu, cho đến cuối cùng, bà gục xuống đống đồ đó, gào lên thê thiết: “Anh Ngô của tôi ơi!”

Chẳng ai nghe thấy cả, sân nhà bà quanh năm đóng cửa im lìm, chỉ có một cây lê, mùa xuân nở hoa trắng muốt như tuyết, vài cành vươn ra khỏi bức tường.

Trong đội bàn bạc chuyện phải lo hậu sự cho Ngô Hữu Cúc, việc này một khi đã bày ra thì phải có cơm nước. Những chuyện hiếu hỉ ở công xã thường do chú sáu Mã đứng ra sắp xếp. Còn về phần cơm nước, ai giúp việc thì người đó ăn, chi phí lấy từ công điểm của Ngô Hữu Cúc lúc sinh thời.

Chiếc quần bông cũ của Ngô Hữu Cúc được ném lên nóc gian nhà chính theo phong tục. Trước cửa nhà ông, người ta dùng bùn vàng đắp tạm một cái bếp đất, xào vài món bằng mỡ heo, thêm cho mỗi người hai lạng rượu cao lương, thế là xong xuôi.

“Vọng Sinh, cháu nói thật cho chú biết, tối hôm trước cháu rốt cuộc đã nói gì với ông ấy?” Chú sáu Mã có chút tiếc rẻ trước cái chết của Ngô Hữu Cúc, dẫu ông không chữa khỏi cho Bát Phúc, nhưng bao năm qua đã chữa khỏi nhức đầu sổ mũi cho không biết bao nhiêu người.

Chương Vọng Sinh thực ra đã thuật lại mọi chuyện một lần rồi.

Chú sáu Mã thở dài: “Vàng bạc có giá, thuốc thang vô giá, đều là số mệnh cả.”

Trường trung học công xã cũng nghe chuyện của Ngô Hữu Cúc, học sinh tức giận bảo lão thế là sợ tội tự sát. Những tờ báo chữ to vừa viết xong còn chưa kịp dán thì Ngô Hữu Cúc đã chết, đám học sinh đang hừng hực khí thế không có chỗ xả, bèn chạy sang công xã khác xem có ai để phê đấu không.

Năm nay không khí không còn sục sôi như hai năm trước, vận động thì vẫn thường xuyên có, nhưng cũng chỉ là những chiêu bài cũ rích. Nam Bắc trên đường về nhà nghe người ta bảo anh ba mình đang ở nhà Ngô Hữu Cúc ăn cơm, bảo cô bé cũng sang đó đi.

Trên bếp đất bắc một chiếc nồi đen, nước sôi sùng sục, nhà Ngô Hữu Cúc có nuôi gà.

Lý Đại Thành túm lấy đầu con gà kéo ngược ra sau để lộ phần cổ, con dao phay cứa qua cứa lại vài nhát, trong nháy mắt, máu b*n r* tít xa. Hai chân con gà đạp đạp mấy cái, đến khi bị dội nước sôi lên người mới bắt đầu vùng vẫy dữ dội.

Thấy Lý Đại Thành cũng ở đó, Nam Bắc thấy phiền lòng, cô bé chạy lại ngồi bên cạnh Chương Vọng Sinh, nói nhỏ: “Chú ta hóng hớt cái gì chứ? Chỉ muốn kiếm miếng ăn miếng uống thôi, đồ mặt dày.”

Chương Vọng Sinh thấy bím tóc cô bé xơ xác, bèn rửa sạch tay, nhân lúc chưa khai tiệc tranh thủ tết lại tóc cho cô bé.

“Thầy Ngô có quan tài không anh?”

“Không có, dùng chiếu cói cuốn lại thôi, lát nữa dùng xe ba gác kéo lên núi.”

“Cứ thế chôn xuống đất ạ?”

“Ừ.”

“Thầy Ngô không con không cái, tiết Thanh minh cũng chẳng có ai đốt vàng mã, sau này mộ hoang cỏ mọc đầy, người ta cũng chẳng biết đấy là mộ của ông ấy nữa.”

Chương Vọng Sinh im lặng chải đầu cho cô bé, trên tay cậu vẫn còn đeo đôi ống tay áo bảo hộ có vết bẩn, sợ chạm vào tóc Nam Bắc nên cậu giơ tay rất cao.

Thịt gà trong nồi bắt đầu sôi sùng sục, hương thơm bay khắp nơi. Chú sáu Mã gọi vài người tới ăn cơm, mọi người đều biết nhà Chương Vọng Sinh chỉ có mỗi Nam Bắc nên chú sáu Mã cứ khăng khăng giục cậu đưa cô bé sang ăn cùng.

“Kế toán Chương, chỉ có nhà cậu là dắt díu cả nhà sang đây nhỉ?” Lý Đại Thành cười nhơn nhởn, cũng không thèm ngồi xuống.

“Đại Thành, mau ngồi xuống ăn đi, lát nữa ăn no còn phải lên núi.” Chú sáu Mã nói.

Nam Bắc nhìn anh ta với ánh mắt đầy thù địch, thầm nghĩ: “Sao người chết không phải là Lý Đại Thành nhỉ?” Thấy Chương Vọng Sinh không đáp lời, cô bé cũng biết ý không nói gì. Người múc canh là cán sự trong đội, mỗi bát đều có vài miếng thịt gà.

Gà ninh nhừ, vừa cho vào miệng xương đã tự động rời ra, Nam Bắc nhai kỹ từng chút một, không nỡ nhả.

Cô bé ăn hết một bát, vẫn muốn húp thêm nước canh, Chương Vọng Sinh đỡ lấy bát của cô bé đứng dậy đi múc. Lý Đại Thành chép miệng, nói: “Kế toán Chương, nhà cậu việc thì không làm mà ăn thì một người bằng hai đấy.”

Chú sáu Mã cười nhìn Nam Bắc: “Con bé đang tuổi ăn tuổi lớn mà.”

Nam Bắc thấy Chương Vọng Sinh không lên tiếng bèn nói: “Chú Sáu, cháu không còn là trẻ con đâu nhé, cháu là học sinh trung học rồi đấy.”

Lý Đại Thành nói: “Học ba cái thứ đó thì có tác dụng gì? Qua vài năm nữa, ồ, không đúng, anh ba mày sắp đến tuổi lấy vợ rồi mà vẫn chưa có ai…” Anh ta hất hàm lên: “Kế toán Chương, tôi thấy cậu cũng chẳng cần lo không có vợ đâu, vài năm nữa Nam Bắc có thể hoán hôn cho cậu rồi.”

Nam Bắc thầm chửi trong lòng: “Cút mẹ nhà ông đi.”

Nhưng cô bé vẫn mỉm cười đón lấy bát từ tay Chương Vọng Sinh, nói với cậu: “Anh ba, em có bài hình học chưa làm được, tối anh xem giúp em nhé.”

Lý Đại Thành thấy hai anh em cứ nói chuyện học hành thì cười lạnh khinh bỉ. Khi Chương Vọng Sinh ăn xong định vào giúp dọn dẹp, anh ta cũng đứng dậy đi theo. Trong nồi nước đang sôi bốc hơi nghi ngút, bỗng nhiên, nửa chậu nước sôi dội thẳng lên người Chương Vọng Sinh, cậu không kịp tránh.

“Ơ kìa, kế toán Chương ở đây à, tôi không nhìn thấy.” Lý Đại Thành tay cầm cái chậu không.

Nam Bắc lao lên mắng ngay: “Chú mù à, mắt để làm cảnh chắc?!” Cô bé xót xa chạy lại kiểm tra Chương Vọng Sinh, cậu bị bỏng đến biến sắc, ống quần dính chặt vào chân. Mọi người vây lại, bảo cậu mau về nhà thay quần áo.

“Vọng Sinh, cháu về thay đồ trước đi, bảo Nam Bắc qua nhà chú lấy mỡ lửng về bôi.” Chú sáu Mã nói.

Chương Vọng Sinh cởi áo ra, để lộ khuôn mặt và lồng ngực tái đi vì đau. Cậu vừa đi vừa cau mày, tình cờ bắt gặp Tuyết Liên từ nhà ngoại về, theo bản năng cậu khép vội vạt áo lại.

“Vọng Sinh? Em làm sao thế? Sao quần áo ướt sũng thế này?” Tuyết Liên xách cái giỏ, liếc mắt cái là nhận ra cậu có chuyện không ổn.

Chương Vọng Sinh định giấu nhưng Tuyết Liên đã đến sát bên. Cô nhìn tay cậu, giọng đầy lo lắng: “Trời, bị bỏng gì thế này? Ngốc, đã dội nước lạnh chưa?”

Ánh mắt cô nhìn người ta như chứa cả một hồ nước, lại rất giống ánh trăng. Chương Vọng Sinh tránh ánh mắt ấy, nói: “Không sao đâu chị, Nam Bắc đang đi lấy mỡ lửng bên nhà chú Sáu rồi.”

Lúc này, Tuyết Liên nhìn cậu dường như vẫn tìm thấy cảm giác của năm nào, cô nắm lấy cánh tay cậu: “Chú Sáu cũng thật chẳng ra sao, không biết bảo em dội nước lạnh trước, nào có chuyện nhảy vào bôi mỡ lửng ngay được. Đi, sang nhà chị, chị xử lý cho.”

Chương Vọng Sinh đỏ mặt vì muốn tránh hiềm nghi: “Chị Tuyết Liên, thật sự không sao đâu ạ…”

Tuyết Liên sực nhớ ra điều gì, cô buông tay, nhìn cậu. Chương Vọng Sinh lập tức hiểu được hàm ý trong đó, lòng thấy không nỡ, định nói gì đó thì Tuyết Liên lên tiếng: “Em mau về nhà lấy nước lạnh xối qua trước đi, chị mang mỡ lửng sang cho.” Nói xong, cô xách giỏ rảo bước đi ngay.

Chương Vọng Sinh ngờ rằng mình vừa làm tổn thương lòng tốt của cô nên thấy áy náy. Về đến nhà, cậu cởi áo ra, những chỗ bị nước sôi dội trúng đều đỏ ửng, đau rát, da dẻ trở nên rất mong manh.

Nắng chiếu vào sân, cậu để trần nửa thân trên, múc từng gáo nước lạnh dội lên lưng và cánh tay. Nước lạnh làm người ta run bắn lên, những giọt nước men theo tấm lưng trẻ trung, bóng khỏe lăn xuống từng đợt.

Có tiếng gõ cửa, cậu tưởng là Nam Bắc và chú sáu Mã nên cứ thế để trần đi ra. Vừa mở cửa thấy Tuyết Liên, Chương Vọng Sinh cảm thấy rất đường đột. Ở Nguyệt Hòe Thụ, đàn ông c** tr*n đầy ra, nhất là mùa hè, có đứa trẻ sáu bảy tuổi còn cởi truồng chạy lông lăng khắp phố cũng chẳng ai thấy ngại, nhưng Chương Vọng Sinh lại có cảm giác xấu hổ khi để lộ cơ thể.

“Nam Bắc đã lấy mỡ lửng về chưa?” Tuyết Liên cũng thoáng ngẩn người.

Chương Vọng Sinh ngượng ngùng nói: “Em cứ tưởng Nam Bắc về. Chị Tuyết Liên, chị đợi chút, em vào nhà mặc…”

Tuyết Liên thấy cậu vừa thẹn vừa lúng túng như con gái nhà lành thì phì cười: “Có gì đâu, đã dội nước chưa?”

Cô cười lộ ra hàm răng đều tăm tắp, trắng muốt tinh khôi.

Chương Vọng Sinh gật đầu, Tuyết Liên bèn hào phóng bảo cậu quay lưng lại: “Trị bỏng thì phải dùng mỡ lửng, theo chị thấy, nhà chú Sáu chưa chắc đã có đâu, từ hồi thằng bé Bát Phúc mất, chú ấy chẳng đi săn bắn gì nữa.”

Chương Vọng Sinh không biết từ chối cô thế nào. Thực ra cậu thích chị Tuyết Liên, một thứ tình cảm bảng lảng như sương, nhìn không rõ, nói không thông, nhưng lý trí bảo cậu nên cự tuyệt.

“Chị Tuyết Liên, đợi Nam Bắc về con bé bôi thuốc cho em cũng được.”

Tuyết Liên khẽ thở dài một tiếng, cô không nói gì. Chương Vọng Sinh bị tiếng thở dài ấy làm cho tâm thần bấn loạn, chẳng hiểu sao cậu lại quay lưng lại lần nữa.

“Cả một mảng thế này, thật là…” Tuyết Liên nhìn bả vai đỏ rực của cậu, không kìm được hỏi: “Rốt cuộc là làm sao?”

Chương Vọng Sinh giải thích qua loa vài câu, Tuyết Liên tức giận mắng: “Lý Đại Thành đúng là đồ không ra gì, anh ta chỉ toàn một bụng xấu xa, bản tính xấu xa từ trong máu rồi!”

Cô thật lòng xót xa cho Chương Vọng Sinh. Lý Đại Thành là cái thá gì mà bắt nạt Vọng Sinh, bắt nạt nhà cậu không có người lớn. Cô sực nhớ đến Chương Vọng Triều và Phượng Chi, lòng thấy bồi hồi. Thời gian trôi nhanh quá, cứ ngỡ chuyện đi tìm Phượng Chi học khâu mẫu giày mới mới chỉ là ngày hôm qua, chớp mắt cái thằng bé Sửu Sửu nhà cô đã mấy tuổi rồi…

Tuyết Liên nhẹ nhàng xoa thuốc mỡ cho cậu, ngón tay đi đến đâu, dầu tan ra đến đó. Ánh mặt trời chiếu lên lớp da thịt săn chắc tạo nên những vệt sáng bóng loáng. Tim cô bỗng run lên một nhịp, chàng trai trẻ khỏe dưới bàn tay mình không biết từ bao giờ đã được thời gian và đất trời tôi luyện nên hơi thở đàn ông nam tính nồng đậm, chói rực ở ngay trước mắt, ngay dưới tầm tay cô. Không còn là ảo giác mà chân thực đến không thể chân thực hơn.

Cô thấy thật cô độc, nó là một nỗi cô độc không lời nào tả xiết.

Từ ngày Lang Hài ra đi, Tuyết Liên luôn cảm thấy lòng mình trống rỗng, chới với không điểm tựa, cô không biết gọi tên nỗi niềm đó là gì. Bây giờ cô đã biết cái khoảng trống ấy là gì rồi. Như bị ma xui quỷ khiến, một luồng sức mạnh không thể kìm nén trào dâng, Tuyết Liên cúi đầu, đôi môi áp lên phần xương bả vai hơi nhô lên của cậu, khẽ khàng hôn xuống.

Gần như ngay lập tức Chương Vọng Sinh nhận ra đó không phải là ngón tay, tuyệt đối không phải cảm giác của ngón tay. Cậu rùng mình theo bản năng, định quay người lại thì Tuyết Liên bỗng ôm chặt lấy cậu.

“Vọng Sinh…” Tuyết Liên gọi khẽ: “Em trai ngoan, cho chị ôm em một lát nhé.”

Cô cầu xin, thậm chí còn không ý thức được mình đã nói ra câu đó.

Hàng lông mi đen tuyền của Chương Vọng Sinh khẽ rung động, cảm giác từ cơ thể mềm mại, ấm áp của người phụ nữ mang lại khiến tâm trí người ta mê đắm, ấy một cảm giác chưa từng có. Cậu như một con thỏ bị kinh động, miệng không thốt nên lời.

Gió thu thổi những chiếc lá nguyệt hòe rụng xuống xào xạc.

Tiếng động nhỏ nhoi đó lọt vào tai Chương Vọng Sinh, cậu thấy trái tim đập loạn nhịp, cả người nóng hừng hực, chẳng còn cảm thấy đau nữa. Ánh nắng xuyên qua những tán cành thưa thớt chiếu vào mắt, cậu như sực tỉnh.

“Chị Tuyết Liên, đừng như vậy.”

Chương Vọng Sinh quay người lại, mặt cậu vẫn còn vương nét đỏ gay như say rượu. Tuyết Liên ngẩn ngơ nhìn cậu một lát, rồi bỗng gục đầu vào vai cậu khóc nức nở. Cô không biết mình khóc vì điều gì, chỉ cảm thấy chua xót, xót xa đến cực điểm.

Cô càng khóc càng đau lòng, khiến Chương Vọng Sinh cũng chẳng biết phải làm sao, không thể ôm lấy cô mà cũng chẳng thể đẩy ra.

Cậu cứ để cô tựa vào như thế.

Chương Vọng Sinh nghe thấu nỗi đau khổ của cô, mà cậu cũng cảm thấy đau khổ vì điều đó.

Tiếng mở cửa lớn lại vang lên, dường như điều ấy khiến cả hai giật mình kinh động. Nam Bắc đẩy cửa vào, thấy Tuyết Liên ở đó, mặt đầy nước mắt, rồi nhìn sang Chương Vọng Sinh, cô bé dường như đã hiểu ra điều gì đó, bỗng thấy một cơn giận dữ trào dâng, cô quát lớn: “Hai người đang làm gì thế hả?!”

Cô bé không nhìn Tuyết Liên mà chỉ hằm hằm lườm Chương Vọng Sinh, đôi mắt ấy lộ rõ vẻ đang ráo riết đòi một câu trả lời.