Kỷ Loan Công Chúa - Tâm Kim Đảm Trán

Chương 1

Sau

Hoàng huynh chê ta lắm lời, ban hôn ta cho kẻ p/hế v/ật nhất kinh thành.

Ta là công chúa duy nhất của Đại Thừa.

Cành vàng lá ngọc, quý giá không ai bằng.

Chỉ có một tật xấu thôi - nói nhiều.

Hai mươi tuổi chưa kẻ nào dám cưới.

Hoàng huynh vung tay một cái, tống khứ cho ta đích tử vừa câm vừa bị phế chân của phủ Trấn Quốc Công.

Ai nấy đều bảo, đây là trừng phạt.

Ba tháng sau.

"Nàng... vô sỉ!!!"

Phò mã đuổi theo ta chạy khắp tám con phố, sắc mặt hồng hào, hơi thở dồn dập đầy sức sống.

Ồ hô.

Kỳ tích y học là đây chứ đâu nữa!!!!!.

---

[Chương 1]

Ta tên Kỷ Loan, công chúa duy nhất của Đại Thừa triều.

Theo lý mà nói, cành vàng lá ngọc, vạn người cưng chiều, đáng lẽ phải là một người đoan trang cao quý.

Đáng tiếc.

Bản công chúa có một tật xấu.

Nói nhiều.

Không phải là nhiều bình thường.

Là cái kiểu mặt trời chưa mọc, ta đã kể cho Thanh Hòa nghe giấc mơ đêm qua, sáng nay muốn ăn gì, tại sao con mèo phủ Vương bên cạnh lại béo hơn ta, và tại sao ta thấy đám mây trên trời kia lại giống khuôn mặt khó ưa của Hoàng huynh.

Thanh Hòa nói, cái miệng của Công chúa đây, e là lúc đầu thai đã uống dư ba bát canh Mạnh Bà mà vẫn chưa quên sạch, mang cả chuyện kiếp trước theo luôn rồi.

Ta thấy muội ấy nói rất đúng.

Thế nên, hai mươi tuổi rồi.

Chẳng ai dám cưới ta.

Không phải không có người đến cầu thân. Mà là người đến cầu thân ngồi đợi ở thiên điện nửa canh giờ, nghe ta ở gian bên cạnh cùng ma ma thảo luận "rốt cuộc bánh quế hoa ngon hay bánh đậu đỏ ngon" suốt nửa canh giờ liền -

Liền cáo từ luôn.

Hoàng huynh Kỷ Hành ngồi trên long ỷ, vết nhăn chữ "Xuyên" giữa lông mày lại sâu thêm một tấc.

"Loan nhi."

"Dạ? Hoàng huynh gọi ta? Hôm nay sắc mặt huynh không tốt, có phải lại không ngủ ngon không? Ta bảo huynh nghe, ông lão thái y mới đến viện thú vị lắm, ông ấy nói trước khi ngủ uống một bát..."

"Đủ rồi."

Hoàng huynh giơ tay.

Toàn bộ Thái Hòa điện yên tĩnh hẳn.

Ánh mắt huynh nhìn ta như đang nhìn một chiếc hộp nhạc không bao giờ tắt được.

"Trẫm ban cho muội một mối hôn sự."

Mắt ta sáng rực: "Ai ạ? Nhà nào? Có đẹp trai không? Bao nhiêu tuổi? Tính tình có tốt không? Trong nhà có mấy người? Có nha đầu thông phòng không?"

Hoàng huynh hít sâu một hơi.

"Đích trưởng tử phủ Trấn Quốc Công, Cố Hành Chỉ."

Trong điện một thoáng im phăng phắc, đến tiếng kim rơi cũng nghe thấy.

Cây phất trần trong tay Thanh Hòa bên cạnh ta cũng rơi xuống đất.

Cố Hành Chỉ.

Kinh thành người đời gọi là "Đại công tử p/hế v/ật của nhà họ Cố".

Ba năm trước là thiếu niên tướng quân đệ nhất kinh thành, mười bảy tuổi lĩnh binh đại phá Bắc Cương, đánh cho tộc man di rút lui tám trăm dặm, phong thái một thời không ai sánh kịp.

Sau đó trúng ám toán trong yến tiệc mừng công.

Cổ họng phế rồi.

Thân thể cũng sụp đổ.

Ngày nay là một kẻ bệnh tật không nói nổi một câu, đi hai bước là th* d*c.

Biểu cảm trên mặt các quan văn võ trong triều ta nhìn rất rõ ràng - kẻ thương hại ta có, kẻ hả hê có, còn kẻ đang cố nhịn cười cũng có.

Trấn Quốc Công Cố đại tướng quân đứng trong hàng ngũ võ tướng, sắc mặt xanh mét.

Chắc hẳn lão thấy đây là một sự s/ỉ nh//ục.

Đem một công chúa lắm mồm gả cho đích trưởng tử đã phế của lão, chẳng khác nào xát muối vào vết thương.

Ta nhìn một lượt.

Rồi đáp.

"Hoàng huynh, muội đồng ý."

Toàn trường im bặt.

Hoàng huynh nhìn ta, đáy mắt thoáng nét kinh ngạc.

Ta mỉm cười.

Thiếu gì thì bù nấy thôi mà.

Huynh ấy không nói được, ta lại lắm lời.

Thật là một cặp đôi hoàn hảo.

Sau khi tan triều, Thanh Hòa chạy bước nhỏ theo sát phía sau ta, mặt trắng bệch.

"Điện hạ! Cố Hành Chỉ đó là kẻ câm! Người gả qua đó biết nói chuyện với ai chứ!"

Ta thong dong đi trên con đường trong cung, ánh chiều tà kéo dài bóng người thành một dải.

"Thì nói với chàng ta chứ ai."

"Chàng ta không nghe được! Không đúng, chàng ta nghe được nhưng không nói ra được, mà chàng ta đâu thể đáp lời người!"

"Thế chẳng phải tốt quá sao?" Ta ngoảnh đầu nhìn muội ấy, "Chàng ta không thể cãi lại, chỉ có thể ngồi nghe. Bản công chúa cuối cùng cũng tìm được một người sẽ không chê ta phiền phức rồi."

Thanh Hòa: "..."

Biểu cảm của thị ấy, e là đang nghĩ -- Điện hạ, người đối với ba chữ "không chê trách" này có hiểu lầm gì chăng.

Ba ngày sau.

Thánh chỉ truyền đến phủ Trấn Quốc Công.

Nghe nói Cố Hành Chỉ sau khi nghe xong thánh chỉ, ngồi trên xe lăn hồi lâu không động đậy.

Sau đó, tiểu tư A Trạch bên cạnh hắn đưa ra một mảnh giấy, trên đó viết:

"Thần, tuân chỉ."

Nét bút cứng cáp, chữ tựa như dao khắc.

Đẹp mắt thật.

Ta nhìn mảnh giấy kia mà nghĩ -- người này viết chữ đẹp như vậy, lực tay chắc hẳn vẫn còn tốt.

Không phải phế hoàn toàn đâu.

Vẫn còn cứu được.

---

[Chương hai]

Ngày đại hôn, mười dặm hồng trang.

Phô trương hết mức.

Dẫu sao cũng là công chúa hạ giá.

Hoàng huynh tuy ngoài miệng thì chê bai ta, nhưng việc làm màu thì chẳng thiếu chút nào. Sính lễ tám mươi tám chặng, riêng vàng bạc đã trải dài nửa con phố Trường An.

Ta ngồi trong kiệu hoa, dưới khăn voan đỏ, miệng không ngừng nghỉ một khắc nào.

"Thanh Hòa, ngươi nói xem tại sao kiệu này lại xóc thế? Là do đường không bằng phẳng hay chân mấy kẻ khiêng kiệu ngắn? Ngươi thấy phò mã hôm nay mặc đồ đỏ có đẹp không? Ta cá là sắc mặt hắn nhất định tái nhợt - dù sao cũng ốm đau ba năm rồi mà, nhưng mà trắng một chút phối với màu đỏ chắc cũng ổn..."

Thanh Hòa ngồi bên cạnh, đã bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Lựa chọn điếc có chọn lọc.

Kiệu hoa hạ đất.

Pháo nổ vang trời.

Hỉ bà dìu ta xuống kiệu, dìu một mạch đến chính sảnh.

Ta nhìn ra phía trước qua khăn voan, loáng thoáng thấy một bóng hình.

Đang ngồi trên xe lăn.

Rất gầy.

Thắt lưng và bả vai giữ thẳng tắp.

Tựa như một cây thương đã bị gãy nhưng vẫn gượng ép chống đỡ.

Lúc bái đường, hỉ bà hô "Nhất bái thiên địa", ta cúi người dứt khoát.

Người ngồi trên xe lăn kia hơi nghiêng mình.

"Nhị bái cao đường".

Trấn Quốc Công ngồi ghế trên, mặt không chút biểu cảm. Trấn Quốc Công phu nhân - sinh mẫu của Cố Hành Chỉ, hốc mắt hơi đỏ.

Ngược lại, bên cạnh đứng một nam tử trẻ tuổi, tướng mạo đàng hoàng, khóe miệng treo nụ cười.

Cố Hành Viễn.

Thứ tử.

Ánh mắt hắn nhìn ta mang theo sự dò xét đầy ẩn ý.

Như thể đang xem một trò cười tự tìm tới cửa.

Ta cong khóe miệng dưới lớp khăn voan.

"Phu thê đối bái".

Ta quay về phía người ngồi trên xe lăn.

Trong khe hở của khăn voan, ta thấy một bàn tay gân guốc đặt trên đầu gối.

Ngón tay thon dài, lòng bàn tay có lớp chai mỏng.

Không giống bàn tay của kẻ suốt ba năm không động đậy.

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

Gia đình này.

Thú vị thật.

Đưa vào động phòng.

Nến đỏ lung lay.

Ta đoan chính ngồi trên mép giường, đợi phò mã đến vén khăn voan.

Đợi một lát.

Tiếng xe lăn truyền đến từ phía cửa, cực kỳ khẽ khàng.

"Cọt kẹt -"

Dừng lại cách ta khoảng ba bước chân.

Sau đó không có động tĩnh gì nữa.

Ta đợi khoảng mười hơi thở.

Không động.

Lại đợi mười hơi thở nữa.

Vẫn không động.

"Phò mã?" Ta lên tiếng.

Không có phản hồi.

"Cố Hành Chỉ?"

Im lặng.

"Phò mã gia?"

Tĩnh mịch.

"Phu quân?"

Yên tĩnh.

"Này?"

Im lặng như chếc.

Ta đưa tay vén khăn voan.

Ánh đỏ chớp nhoáng.

Người trước mắt hiện ra trong tầm mắt.

-

Rất gầy.

Gầy hơn so với tưởng tượng của ta.

Nhưng khung xương cực kỳ tốt.

Xương mày cao vút, sống mũi như lưỡi đao, đường xương quai hàm sắc sảo đến mức có thể cắt giấy. Đôi mắt là màu đen thẳm sâu, tựa như miệng giếng cạn.

Không một chút ánh sáng.

Hắn mặc một bộ hỉ phục màu đỏ rực, bộ áo rộng thùng thình càng tôn lên bờ vai gầy gò xương xẩu.

Trên khuôn mặt tái nhợt không có lấy một chút biểu cảm.

Hắn nhìn ta.

Ta nhìn hắn.

Yên tĩnh được ba giây.

"Chàng trông thật đẹp mắt." Ta thành tâm thành ý nói.

Chàng hơi sững sờ.

Chắc là không ngờ câu nói đầu tiên của ta lại là thế này.

"Ta nói cho chàng biết, trước kia ta còn lo lắng, vạn nhất phò mã mà xấu xí thì sau này mấy chục năm ta nhìn ai đây, đúng không? Kết quả là vẫn ổn, có gầy một chút nhưng đường nét rất đẹp, xương mày này, thật tuyệt vời."

"Ta nói cho chàng nghe, thuở nhỏ ta từng gặp chàng một lần, lúc đó chàng chưa bị thương, trên giáo trường cưỡi ngựa bắn cung, phong thái vô cùng oai dũng. Lúc đó ta mới mười bốn tuổi, đã nói với Thanh Hòa là người này sau này lớn lên chắc chắn sẽ rất đẹp trai..."

Ngón tay chàng khẽ cử động.

Xe lăn lùi lại nửa tấc.

"Chàng đừng lùi lại chứ, ta chỉ nói chuyện phiếm thôi mà. Chàng ngồi cả ngày rồi, có mệt không? Hay để ta đẩy chàng đến bên giường nhé? Chàng muốn ngủ trên giường hay trên xe lăn? Ngủ trên xe lăn không tốt đâu, eo sẽ đau đấy..."

Chàng cúi đầu.

Rút một cây bút từ trong tay áo ra, viết một dòng chữ lên tấm bảng trên đầu gối.

Đưa qua.

Ta ghé sát lại nhìn.

"Không cần phí tâm. Mỗi người ngủ một nơi."

Nét chữ thanh lãnh, từng chữ đều lộ vẻ xa cách.

Ta xem xong, gật đầu.

"Được thôi. Vậy chàng ngủ bên trái hay bên phải? Ta thế nào cũng được, thực ra lúc ngủ ta cũng không yên phận lắm, hay nói mớ, đúng rồi, lúc nói mớ ta cũng nói được nhiều lắm, có lần Thanh Hòa bảo trong mơ ta còn cãi nhau với người ta nữa cơ..."

Chàng nhắm mắt lại.

Nhắm rất chặt.

Đầu mày hơi nhíu lại.

Ta nhếch miệng cười.

Cố Hành Chỉ.

Chàng không thể nói chuyện đúng không?

Thế thì tốt quá.

Từ nay về sau, trong nhà này chỉ có giọng nói của ta mà thôi.

Chàng không trốn thoát được đâu.

......

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau