Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 129: Thổ mộc tương ngộ, mộng hư vô (8)

Lúc đi ngang qua quán Thuỵ Thanh vẫn đang bị niêm phong, Tạ Dung không hề dừng lại mà đi thẳng ra khỏi làng rồi rẽ về phía Đông Bắc. Sau khi đi thêm khoảng mười dặm, băng qua hai ngôi làng nhỏ, chàng dừng chân tại một nơi tên là Tống Gia Cừ.

Tạ Dung gõ cửa một nhà dân để xin chén nước uống.

Thấy ông lão mở cửa nhìn mình một lượt từ đầu đến chân, Tạ Dung bèn lịch sự chắp tay vái chào. Ông lão lại nhìn La Khải phía sau. La Khải chỉ thật thà nhoẻn miệng cười.

Ông lão gật đầu nói:

– Các cậu vào đi.

Nghe nói có khách qua đường xin nước uống, bà lão đang nhặt táo phơi trong sân bèn đi lấy gáo rồi múc một gáo nước đầy mang ra.

Tạ Dung cảm ơn bà lão, đón lấy gáo nước tu ừng ực một hơi rồi đưa gáo cho La Khải. Chàng lấy ống tay áo lau miệng, nói:

– Nước nhà hai cụ ngọt thật.

Được khách khen, ông lão cười nói:

– Nước chỗ chúng tôi vừa nhiều, vừa ngon có tiếng. Con kênh phía Bắc làng thông ra tận sông Kính. Ngay cả năm hạn cũng chưa từng cạn nước. Nước giếng đào cũng trong lắm, làm đậu phụ thì ngon và mềm phải biết.

Tạ Dung gật đầu:

– Quả là một nơi địa linh nhân kiệt. Cháu nghe nói gần đây có một đạo quán thiêng lắm phải không ạ?

– Đạo quán thì có một cái ở phía Bắc làng đấy. Còn thiêng hay không thì…

Bà lão nói chen vào:

– Thiêng lắm chứ! Tôi đi xin xăm, nghe giải quẻ là năm nay mùa màng sẽ bội thu. Đấy cậu xem, được mùa thế này cơ mà.

Ông lão chẳng để ý đến lời của bà lão mà quay sang hỏi Tạ Dung:

– Lẽ nào cậu cất công từ trong thành ra đây để dâng hương thôi sao?

Tạ Dung thở dài, chau mày rầu rĩ:

– Cũng là có bệnh thì vái tứ phương thôi ạ. Mấy hôm trước nhà cháu ra ngoài, đến giờ vẫn chưa thấy về, không biết có phải bị người ta bắt cóc rồi không. Cháu nghe nói ở đây có đạo quán thiêng lắm, nên định đến nhờ các đạo sĩ gieo một quẻ, xem phải đi đâu tìm mới tốt.

Nghe chàng nói vợ mình bị bắt cóc, hai ông bà đều lộ vẻ thương cảm.

– Cái lũ buôn người khốn nạn. Chẳng biết mỗi năm có bao nhiêu gia đình tan cửa nát nhà vì chúng nữa.

Cả hai ông bà đều gật gù. Ông lão bèn kể, khoảng bảy tám năm trước, trong làng có một đứa bé bị bắt đi mất. Mẹ nó đau đớn đến mức gieo mình xuống sông. Cha nó thì suốt ngày say xỉn, rồi một hôm sẩy chân ngã xuống kênh chết đuối. Như vậy chẳng phải là tan cửa nát nhà hay sao?

Bà lão nói:

– Tôi đồ vợ chồng họ La là bị ma da bắt đi thế mạng rồi.

Ông lão quắc mắt trừng vợ mình:

– Ma da ma dủng cái gì? Làng mình lấy đâu ra ma!

Bà lão bĩu môi:

– Sao lại không? Cái năm tôi mới về đây làm dâu thì có Trương tiểu nương tử bị chết đuối còn gì? Mấy năm sau thì thằng nhóc choai choai nhà họ Mục cũng bị chết đuối. Rồi cái năm xây quán Cát An, ở cái hố phía Bắc làng có tận tám chín đứa con nít bị chết đuối một lúc. May mà nhờ các đạo sĩ quán Cát An nói ở đấy tà khí nhiều, bảo người ta lấp cái hố đó đi rồi xây đạo quán ở trên thì người chết mới ít đi đấy…

Ông lão giải thích với Tạ Dung:

– Nước ở đây tốt thì tốt thật, nhưng hễ nước lớn, mùa hè kênh mương đầy ắp nước thì lại dễ xảy ra chuyện. Thật ra người bị chết đuối là do bất cẩn thôi chứ làm gì có ma da nào? Cậu chớ nghe đám đàn bà nói linh tinh.

Tạ Dung gật đầu:

– Quán Cát An hai cụ mới nhắc đến chính là đạo quán linh thiêng đó phải không ạ? Nó được xây dựng từ bao giờ vậy?

Ông lão chau mày nhẩm tính một lúc:

– Cũng được hai chục năm rồi đó.

Rời khỏi nhà hai ông bà lão, Tạ Dung và La Khải giục ngựa lên phía Bắc, quả nhiên tìm thấy quán Cát An ở rìa làng.

Quán Cát An thoạt trông còn to hơn cả quán Thuỵ Thanh. Cổng đạo quán mở toang, một tiểu đạo sĩ đang ngủ gật trước cổng. Tạ Dung và La Khải bèn bước tới.

Tiểu đạo sĩ choàng tỉnh, phất chiếc phất trần, niềm nở mời hai người vào trong.

Đi vào đại điện, Tạ Dung thắp một nén hương, cúng dường ít tiền công đức rồi sang điện phụ xin xăm, nghe vài câu chúc tốt lành. Sau đó, chàng cùng La Khải đi dạo một vòng trong đạo quán như bao khách hành hương khác.

Xem xong điện trước, chàng đi ra phía sau. Lúc sắp đến cổng sau, Tạ Dung trông thấy một thứ quen mắt: đàn tế.

Thấy Tạ Dung đang quan sát đàn tế, tiểu đạo sĩ đon đả nói:

– Cũng chỉ là một cái đài thôi ạ. Lúc làm lễ thì cũng đông vui, chứ bây giờ thì chẳng có gì đáng xem đâu. Chờ đến rằm tháng Mười là tết Hạ nguyên, đạo quán sẽ lập đàn giải nạn, khi đó mời thí chủ ghé chơi.

– Chẳng phải đầu tháng Chín cũng có ngày lễ gì đó sao? Bên mình không làm lễ ạ?

Tiểu đạo sĩ cười trừ, nói:

– Mọi năm thì có làm lễ cúng Cửu Hoàng, có điều năm nay quán chủ nói không làm lớn nữa, chỉ mấy người trong quán chúng con tự tụng kinh với nhau thôi.

Tạ Dung lơ đễnh gật gật đầu rồi hất cằm chỉ về gian nhà giữa rừng thông nhỏ:

– Gian nhà kia để làm gì?

Tiểu đạo sĩ thoáng căng thẳng:

– Chỉ để mấy thứ linh tinh không dùng trong quán thôi ạ.

Tạ Dung liếc nhìn rừng thông rậm rạp như sao giăng rồi quay về đại điện.

Rời khỏi quán Cát An, Tạ Dung cùng La Khải đi về phía Tây Bắc để tìm đạo quán nằm ở vị trí “Ngọc Hành”, đồng thời dò hỏi xem gần đây có ai mất tích không.

Từ lúc biết Chu Kỳ bị bắt đi, mặc dù có vô số điều muốn hỏi nhưng La Khải vẫn cố nhịn lại, đến lúc này cậu không kìm được nữa mà hỏi:

– Đại Lang, đám đạo sĩ này định giở trò gì thế?

– Có lẽ là hiến tế.

Tạ Dung nhìn đàn tế đằng sau quán Phúc Minh bọn họ mới tìm được.

La Khải trợn tròn hai mắt.

Quán Phúc Minh lấy lý do đóng cửa để tu sửa tượng thần, Tạ Dung không vào trong do thám được. Họ cũng chẳng nghe ngóng được tin có ai mất tích ở mấy làng gần đó.

Trời vừa sẩm tối, Tạ Dung và La Khải trở về Tống Gia Cừ rồi mai phục bên ngoài quán Cát An.

Đến canh một, trăng vẫn chưa mọc, chỉ có sao sáng giăng đầy trời. Tạ Dung và La Khải lẻn ra sau quán rồi trèo tường vào trong, đi mấy bước đã đến một khu rừng thông nhỏ. Căn nhà giữa rừng đang sáng đèn.

Hai người lặng lẽ nấp dưới cửa sổ.

– Anh em mình canh gác ở đây thừa thãi quá. Cô ta còn chạy thoát được chắc?

Một giọng nói nghe khá trẻ vang lên.

Một giọng nói khác có vẻ lớn tuổi hơn cất lên:

– Bên quán Thuỵ Thanh xảy ra chuyện rồi. Hôm nay trong quán lại có hai tên lạ mặt tới nữa. Có người lạ ghé đến cũng chả phải chuyện hiếm… mà thôi, trước giờ sư phụ vốn nhát gan. Đằng nào cũng chỉ canh gác mấy hôm, cứ canh đi vậy.

– Bên quán Thuỵ Thanh ấy à… đúng là hết nói nổi bọn họ luôn. Cứ như bên mình với quán Phúc Minh, xuống mấy vùng quê hẻo lánh mua một người về có phải đỡ rách việc không. Cứ thích ăn cỏ gần hang, ra tay gần nhà cơ, giờ thì to chuyện rồi đấy!

– Thì chẳng phải bọn họ muốn chọc tức cái chùa bên cạnh đấy à?

– Kết quả là tự nộp mình cho quan phủ… Ôi, sư huynh… – Giọng nói trẻ tuổi nhỏ lại. – Đến lúc đó thật sự phải…

Người kia không đáp lại.

– Thật á? – Người trẻ kia đã nhỏ giọng nói khẽ nhưng âm cuối cùng lại cao vút lên.

– Chuyện này đã thấm tháp vào đâu? Sư phụ chúng ta là người mềm lòng, cậu nhớ hồi mình mới xây quán đi… rồi nhìn quán Thuỵ Nguyên trên núi Ly kia kìa…

Giọng nói già dặn hơn lại bỏ lửng.

– Bên mình thì sao? Bên quán Thuỵ Nguyên thì sao ạ? Sư huynh, anh lại nói úp úp mở mở nữa rồi.

– Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có bấy nhiêu chuyện, có gì đáng nói đâu. Dù sao cũng đều vì “bề trên” cả.

– Bề trên là ai? Vì chuyện gì của bề trên ạ?

– Cậu đào đâu ra mà lắm câu hỏi thế?

Vị sư huynh kia có vẻ bực bội. Đạo sĩ trẻ tuổi vội vàng xin lỗi.

“Sư huynh” kia dịu giọng lại, một lúc lâu sau mới nói:

– Ta từng nghe sư phụ ngâm mấy câu sấm là “thổ mộc phùng, tử vi cung, vũ tế xa, dẫn Hồng Mông; sinh vu tử, tử vu sinh, thiêm phúc thọ, hoán khô vinh*” đấy.

*

Nguyên văn “土木逢,紫微宫,雨蔽车,引鸿蒙;生于死,死于生,添福寿,换枯荣。” (thổ mộc phùng, tử vi cung, vũ tế xa, dẫn Hồng Mông; sinh vu tử, tử vu sinh, thiêm phúc thọ, hoán khô vinh): Đây là lời sấm nên nhà giữa nguyên phiên âm Hán Việt. Lời sấm này nôm na là “Khi (sao) Mộc và (sao) Thổ gặp nhau ở cung Tử Vi, mưa sẽ giăng khắp trời, dẫn lối về thời hỗn mang. Sự sống đến từ cái chết, cái chết hoá thành sự sống, ban tặng thêm phúc thọ, biến khô héo thành tốt tươi”.

Phần dịch thơ dưới đây do nhà chuyển ngữ, bạn đọc có ý hay hơn thì góp ý cho nhà với nhé:
Thổ mộc gặp gỡ giao hoà,
Tử vi cung trời hóa ra mịt mờ.
Mưa giăng khuất nẻo xe qua,
Dẫn về cõi mộng bao la thuở đầu.
Sống từ cái chết nhiệm mầu,
Chết trong sự sống nhuốm màu nhân gian.
Thêm bao phúc lộc đầy tràn,
Khô tàn tươi tốt thế gian xoay vần.

Một lúc lâu sau, đạo sĩ trẻ tuổi nói:

– Không hiểu lắm…

“Sư huynh” cười khẩy:

– Đến cả cậu cũng hiểu thì còn gọi gì là lời sấm nữa?

– Vậy sư huynh hiểu được hả?

Giọng huynh nghe có vẻ đắc ý:

– Năm nay là năm sao Thổ và sao Mộc gặp nhau. Cậu thử nghĩ xem đầu tháng Chín sẽ có hiện tượng thiên văn gì…

– Em vẫn chưa hiểu lắm… chỉ là cứ cảm thấy đây là chuyện lớn.

– Sao không lớn cho được, một đại lễ tế trời mà triều ta chưa từng có…

Giọng “sư huynh” hạ thấp đến mức gần như không nghe rõ được.

Một lúc lâu sau, vị sư huynh kia lại lên tiếng:

– Ta ngả lưng chợp mắt một lát, cậu thức canh chừng đi.

Tạ Dung và La Khải lặng lẽ rời đi.

Hôm sau, Tạ Dung chẳng đi tìm những đạo quán ở vị trí “Khai Dương” và “Dao Quang” nữa, mà cùng La Khải quay về thành.

– Hết chương 129 –