Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 128: Thổ mộc tương ngộ, mộng hư vô (7)

Bước đến trước cửa phòng, Chu Kỳ đột nhiên cảm thấy có gì đó bất thường như dã thú đánh hơi được mùi máu tanh trong gió. Nàng đặt tay phải lên chuôi đao bên hông, giơ tay trái đẩy cửa ra.

– A Chu, cô về rồi à.

Người nọ quẹt lửa thắp nến lên. Ngọn lửa soi sáng mấy gương mặt quen thuộc.

Chu Kỳ cười nói:

– Ồ, ra là hai anh và mọi người à. Ngọn gió nào đưa các anh đến đây thế? Đừng bảo là đến đòi vò rượu hoa lê trắng lần trước tôi thua đấy chứ?

Thái Lương, Trưởng Chi Ngọ với gương mặt u ám, nhếch môi cười nói:

– A Chu à, cô đừng làm khó anh em. Bọn này cũng chỉ nghe lệnh làm việc thôi. Nếu cô bình an vượt qua kiếp nạn này, anh sẽ mời cô uống rượu hoa lê trắng, uống thoải mái.

Chu Kỳ siết chặt chuôi kiếm, cười nói:

– Nể tình là chỗ người nhà với nhau, các anh cũng phải để tôi chết cho minh bạch đi chứ. Tôi đã làm gì sai nào?

Khuất Thông, Trưởng Chi Mùi, lên tiếng với giọng điệu có vẻ tiếc rẻ:

– Cô xía vào nhiều chuyện quá rồi, A Chu ạ.

Chu Kỳ liếc bộ ria mép vểnh lên của Thái Lương:

– Đám đạo sĩ trong nhà lao của Đại Lý Tự là do chính tay các anh xử lý hay là sai đàn em làm?

Thái Lương và Khuất Thông đều im lặng.

– Đúng là các anh có khác, ra tay gọn ghẽ làm sao. Kẻ thô kệch như tôi đây thì không làm được như vậy đâu, chỉ biết dùng đao thôi…

“Keng.”

Chu Kỳ tuốt thanh đao bên hông ra.

Mấy người còn lại của Chi Ngọ và Chi Mùi cũng đồng loạt tuốt đao ra, mấy người ngoài sân cũng kéo đến vây chặt. Thái Lương thong thả đặt tấm lệnh bài bằng đồng có chữ “Sắc” lên bàn:

– A Chu, cô phải nhìn cho kỹ. Chống lại sắc lệnh, chọc giận thánh nhân, đến lúc đó không chỉ mình cô mà tất cả những ai thân thiết với cô cũng đều phải chịu vạ lây. Tạ Thiếu khanh, Thôi Thiếu doãn… Thôi Thiếu doãn đã có Trưởng Công chúa bảo vệ, còn Tạ Thiếu khanh thì sao? Rồi cả đám anh em trong Chi Hợi của cô nữa…

Chu Kỳ bèn tháo vỏ đao bên hông xuống, ném cả đao lẫn vỏ xuống cạnh cửa, hậm hực nói:

– Thanh đao chết tiệt này, hồi đó tôi tốn mấy vạn tiền mới mua được nó. Tên đao là hung thú “Đào Ngột”. Gã bán đao cũng bảo đấy là hung đao. Tôi ham nó sắc bén nên cố rước nó về. Giờ thì hay rồi, mới dùng được mấy ngày chứ? Đúng là hung, đại hung…

Đám người Chi Ngọ và Chi Mùi cũng đều tra đao vào vỏ. Nghe nàng nói vậy, vài tên trong đó bất giác liếc nhìn thanh hung khí kia.

– Món nợ vò rượu hoa lê trắng đó coi như xí xoá đi. Trong tủ của tôi có mấy thanh bảo đao, bảo kiếm. Hai anh cứ chọn lấy một thanh thuận tay nhé. Đằng nào thì tôi cũng sắp không dùng được nữa rồi. Tranh thủ lúc ấy để tôi đi thay bộ quan phục cho tử tế, có chết thì cũng chết cho ra hồn chứ…

Thái Lương thản nhiên nói:

– A Chu, đừng có giở trò.

– Các anh cứ nhìn đi! – Chu Kỳ cười tỉnh bơ. – Dù sao thì có phải chúng ta chưa từng mặc chiếc quần đùi đá bóng với nhau đâu.

Nghe nàng nói về chuyện ngày xưa, vẻ mặt Thái Lương thoáng dịu đi.

Trước giờ Khuất Thông luôn nghe theo Thái Lương, lại thực sự thèm muốn mấy thanh bảo đao, bảo kiếm của Chu Kỳ, thấy Thái Lương có ý nhân nhượng bèn ra hiệu cho người phía sau. Bốn người lập tức đi theo Chu Kỳ vào buồng trong để thay quần áo.

Chu Kỳ bước vào buồng trong, lấy quan phục trong tủ ra giũ một cái cho bọn họ kiểm tra rồi cởi áo ngoài ra để thay. Sau đó, nàng lôi một đôi ủng da từ dưới gầm giường ra, cởi đôi giày kiểu người Hồ dưới chân ra rồi xỏ vào. Thay đồ xong xuôi, Chu Kỳ dứt khoát bước ra ngay. Khuất Thông đi tới trói quặt tay nàng ra sau lưng rồi nói:

– Đi thôi.

Lúc Chu Kỳ bước ra khỏi phường Khai Hoá, Tạ Dung vẫn đang ngẩn người trước tấm bản đồ kinh thành.

Hang Bảo Bình trên núi Ly cách thành Trường An khoảng sáu mươi dặm về phía Đông Bắc. Nhìn trên bản đồ, hang Bảo Bình, đài Tử Vân ở phía Bắc cung Đại Minh và quán Tường Khánh trong phường Hưu Tường gần như nằm trên một đường thẳng. Khoảng cách từ đài Tử Vân đến phường Hưu Tường ước chừng mười hai mười ba dặm.

Tỷ lệ khoảng cách giữa Đế Tinh và sao Thiên Xu của chòm Bắc Đẩu với khoảng cách giữa sao Thiên Xu và sao Thiên Tuyền cũng xấp xỉ năm – một, và ba ngôi sao này cũng gần như nằm trên một đường thẳng. Mà quán Thuỵ Thanh tại làng họ Vương ở phía Tây Bắc thành lại trùng khớp với vị trí của sao Thiên Cơ.*

*

Thất Tinh Bắc Đẩu là một nhóm sao gồm bảy ngôi sao trong chòm sao Đại Hùng. Bảy ngôi sao này là Thiên Xu (Tham Lang), Thiên Tuyền (Cự Môn), Thiên Cơ (Lộc Tồn), Thiên Quyền (Văn Khúc), Ngọc Hành (Liêm Trinh), Khai Dương (Vũ Khúc), Dao Quang (Phá Quân).

Tạ Dung lại nhớ đến chuôi chòm sao Bắc Đẩu trong quán Thuỵ Thanh đang chỉ về phía phòng ngầm, còn cả sơ đồ chòm sao Bắc Đẩu xuất hiện khắp nơi trong quán Thuỵ Nguyên… Tạ Dung lần ngón tay từ làng họ Vương ở phía Tây thành, di chuyển về phía Đông Bắc một chút rồi điểm nhẹ, sau đó ngoặt về hướng Tây Bắc rồi điểm nhẹ một lần nữa…

Tạ Dung mãi khuya mới ngủ nhưng thức dậy cực sớm. Tảng sáng, chàng luyện một bài kiếm trong sân rồi vào phòng xem bản đồ một lát thì tiếng chuông sáng mới vang lên.

Bác Đường đến hỏi:

– Hôm qua Chu Tướng quân không dắt ngựa về, sáng nay cô ấy sẽ sang đây dùng bữa sáng chứ ạ? Giờ mình chờ Chu Tướng quân hay Đại Lang qua gọi cô ấy một tiếng?

Có lẽ đêm qua Chu Kỳ cũng chẳng ngon giấc nên hôm nay mới dậy muộn, Tạ Dung muốn để nàng ngủ thêm một lát nữa, bèn nói:

– Cứ ủ ấm đồ ăn cho nàng ấy đi, đằng nào nàng ấy cũng không cần vào triều điểm danh.

Bác Đường cười, nghĩ bụng: “Đại Lang biết quan tâm người ta rồi…”

Ăn vội một bát cháo và một cái bánh trứng xong, Tạ Dung sửa soạn rồi dẫn La Khải ra ngoài.

Đi dọc theo con ngõ nhỏ về phía Tây như mọi ngày, Tạ Dung đưa mắt nhìn về hai cánh cửa gỗ quen thuộc. Nụ cười ấm áp trên môi chàng chợt vụt tắt lại khi nhìn thấy ổ khoá cửa nhà nàng chỉ móc hờ.

Tạ Dung nhảy phắt xuống ngựa, lao nhanh đến trước cổng. Chàng run run chạm tay vào ổ khoá đang móc hờ rồi nhìn sang chốt cửa bên cạnh đã bị phá hư. Tạ Dung nhắm mắt lại một thoáng rồi đẩy cửa bước vào trong.

Trong sân không có vết máu, không có dấu hiệu ẩu đả. Tạ Dung khẽ nín thở, thầm ôm một chút hy vọng mong manh, đẩy cửa nhà chính ra:

– A Kỳ…

Đập vào mắt Tạ Dung là chiếc tủ đựng đao kiếm đang mở toang.

Tạ Dung mím chặt môi, rảo bước vào trong phòng. Trên giường, rèm đã được buộc gọn gàng, chăn đệm gấp qua quýt, quả đúng là giống cái tính lười biếng của Chu Kỳ, có chỗ dựa được là dựa, có chỗ ngả lưng được là ngả lưng. Trên chăn vắt chiếc áo ngoài kiểu người Hồ nàng mặc hôm qua, bên mép giường đặt một đôi giày kiểu người Hồ mũi nhọn bằng da hươu.

Tạ Dung đi đến nhặt chiếc áo lên xem. Trên áo không hề có vết thương hay vết máu gì cả. Chàng lại bước tới mở tủ quần áo ra thấy bên trong có hơi lộn xộn. Chàng tìm sơ một lượt thì sững ra: “Là quan phục, quan phục của nàng không có ở đây. Vậy là đêm qua nàng chưa kịp đi ngủ đã bị dẫn đi, hoặc có lẽ vừa về đến nhà đã bị bắt đi rồi. Nàng không hề chống cự, còn bình tĩnh thay quan phục…”

Tạ Dung chợt nhớ tới Lưu Tự chính đã tự kết liễu đời mình kia.

Tạ Dung gần như đã biết rõ kẻ nào đã bắt Chu Kỳ đi, cũng đoán được tại sao nàng lại ngoan ngoãn đi theo bọn họ như vậy. Mắt Tạ Dung hơi ửng đỏ, chàng nghiến chặt răng, tiếp tục tìm kiếm khắp nhà. Song, chàng chẳng tìm được bất kỳ lời nhắn nào Chu Kỳ để lại cả. Không nghĩ cũng biết bọn họ đã đề phòng nàng ấy chặt chẽ ra sao.

Tạ Dung dẫn La Khải rời đi.

Sau khi đến Đại Lý Tự, Tạ Dung gặp Vương Tự khanh nhưng không hề nhắc đến chuyện Chu Kỳ mất tích, chỉ nói là sẽ tiếp tục đến xem xét lại quán Thuỵ Thanh.

Đêm qua hẳn là Vương Tự khanh cũng chẳng ngủ ngon, giờ đây da mặt nhăn nheo, vẻ già nua lại càng lộ rõ.

Vương Tự khanh căn dặn:

– Cẩn thận đấy.

Tạ Dung nhìn lão ông, do dự giây lát nhưng rồi chỉ chắp tay vâng lệnh.

Tạ Dung cùng La Khải đi quanh các con hẻm trong phường bên cạnh chợ Tây một vòng. Sau khi trở ra, họ đã thay đổi diện mạo, biến thành hai gã lái buôn người Hồ râu ria xồm xoàm.

Thấy không có ai bám đuôi, hai người ra khỏi cổng Kim Quang rồi đi về phía Tây Bắc.

– Hết chương 128 –