Kim Tự Tháp - Một Hữu Dương Mao

Chương 64: Nhu cầu của Maslow là một kim tự tháp (Hoàn chính văn)

Tất cả các thiết bị duy trì sự sống bên cạnh giường bệnh của Phương Thanh Lâm đều đã được tháo bỏ. Lỗ Ninh ngồi bên giường, nắm lấy tay bà. Lộ Dao Ninh ngồi xổm trước giường bệnh, khẽ nắm lấy bàn tay còn lại, nhỏ giọng gọi:

“Dì Phương…”

Giang Lạc Thành đứng ở cuối giường, không bước lại gần thêm nữa. Anh nhìn gương mặt của mẹ mình, một gương mặt xa lạ, như thể từ trước đến nay anh chưa từng nghiêm túc ngắm bà lấy một lần.

Anh nhìn rất lâu, nhìn vẻ mặt bình yên đang chìm vào giấc ngủ của Phương Thanh Lâm, nhìn đôi môi mím chặt không nói một lời của bà, rồi nhận ra đường nét gương mặt và dòng máu trong người mình đều đến từ bà, giống nhau đến như vậy.

Khi cha qua đời, anh còn quá nhỏ, khóc đến mức cả người run rẩy. Từ đó về sau, ký ức ấy bị anh phong kín, trở thành một vết sẹo thời thơ ấu. Sau khi Phương Thanh Lâm rời khỏi nhà họ Giang, anh cũng gạt bỏ luôn mọi ký ức về mẹ mình. Đến lúc trong lòng chỉ còn lại khoảng trống mênh mang, Giang Lạc Thành mới nhận ra mình vẫn là đứa trẻ bướng bỉnh và luống cuống năm nào, cố chấp đẩy người ta ra trước khi thật sự mất đi, cho đến khi mất đi thật rồi.

Mình không còn mẹ nữa rồi.

Ý nghĩ ấy bất chợt hiện lên trong đầu anh.

Một âm tiết ngắn ngủi cọ xát nơi cuống họng. Giang Lạc Thành khẽ gọi một tiếng:

“Mẹ.”

Lỗ Ninh đứng dậy, lấy ra một mảnh giấy từ dưới gối, đưa cho Giang Lạc Thành.

“Đây là tâm nguyện và những sắp xếp cuối cùng của Thanh Lâm, con…”

Ông bỏ cách xưng hô, hơi ngập ngừng một chút rồi nói đầy gượng gạo:

“Con xem đi.”

—-

Giang Lạc Thành trở về nhà cũ, đứng trước cửa phòng bà nội suốt cả một đêm. Bà cụ không mở cửa, anh cũng cứ thế đứng chờ. Giọng bà nội kiên quyết vọng ra từ bên trong:

“Bà sẽ không đồng ý.”

Giang Lạc Thành đáp:

“Bất kể bà có đồng ý hay không, con vẫn sẽ làm như vậy.”

“Con dám!” Bà cụ xông từ trong phòng ra, chỉ vào anh quát lớn. “Con có còn xứng với bố con không! Năm đó vì sao bà để nó rời khỏi nhà họ Giang, chính nó đã đồng ý rồi!”

“Bố đã mất ba mươi năm rồi, bà ấy có quyền lựa chọn nơi mình sẽ về.”

“Nó không có quyền đó.” Bà cụ lạnh lùng nói. “Người nhà họ Phương là bán con gái vào đây, không phải gả con gái vào đây. Con trai bà đã cô độc nằm dưới đó ba mươi năm rồi. Bà để nó rời khỏi nhà họ Giang đã là nhân từ nghĩa tận, nó không có quyền đổi ý.”

“Bà nội.” Giang Lạc Thành bình tĩnh hỏi. “Vậy bà ấy có quyền đưa con ruột của mình đi không?”

Bà cụ cau chặt mày nhìn anh một cái, không nói một lời, quay người trở vào phòng, đóng sầm cửa lại.

Giang Lạc Thành đứng yên tại chỗ rất lâu.

Cuối cùng anh cũng hiểu ra một vài chuyện.

Giang Lạc Thành nhớ lại rất nhiều năm về trước, khi anh còn rất nhỏ, đưa tay chỉ với tới được vạt áo của mẹ. Anh cầu xin bà đưa mình đi, nhưng mẹ đã từ chối. Bà kiên nhẫn gỡ từng ngón tay đang nắm chặt vạt áo của anh ra, rồi nói với anh:

“Con là con của nhà họ Giang.”

Suốt bao năm qua, anh vẫn luôn cho rằng đó là một sự ruồng bỏ. Bà từ chối để anh bước vào cuộc sống mới và tình yêu mới của bà.

—-

Tang lễ của Phương Thanh Lâm được tổ chức ở một nơi khác.

Một mặt là vì bà muốn được an táng xuống biển, mặt khác là vì bà không muốn do thân phận của Lỗ Ninh mà có quá nhiều người từ phía cơ quan đến viếng.

Phương Thanh Lâm không được an táng trong phần mộ tổ tiên của nhà họ Giang, cũng không được chôn cất bên cạnh cha của Giang Lạc Thành. Bà nội vẫn còn đang vô cùng tức giận, không muốn đến tiễn bà đoạn đường cuối cùng.

Những năm Phương Thanh Lâm lâm bệnh, thực ra Lỗ Ninh cũng đã lặng lẽ chuẩn bị từ trước, thậm chí đã mua sẵn một phần mộ, là mộ hợp táng của hai người.

Nhưng cuối cùng, Phương Thanh Lâm chẳng đến nơi nào cả.

Có lẽ vì bà chẳng thể đi đến bất cứ nơi đâu, nên cũng không đi đâu hết.

Ngày hỏa táng, theo đúng những dặn dò bà để lại, Phương Thanh Lâm mặc bộ sườn xám do Lộ Dao Ninh tặng. Chồng bà tự tay phủ tấm khăn trắng lên người bà, che đi đôi mắt trầm tĩnh ấy, đôi mắt sẽ vĩnh viễn không bao giờ mở ra nữa.

Năm đó việc làm ăn của nhà họ Phương thất bại, từ đó suy sụp không gượng dậy nổi, ngược lại còn gánh khoản nợ khổng lồ. Đúng lúc ấy nhà họ Giang xuất hiện, giúp họ giải quyết cơn nguy cấp trước mắt, đổi lại là gả con gái cho một người bệnh tật để xung hỷ.

Trước khi cha của Giang Lạc Thành qua đời, ông từng có một vài sắp xếp. Nhưng khi Phương Thanh Lâm rời khỏi nhà họ Giang, bà ra đi tay trắng. Tài sản chung của bà và Lỗ Ninh trong những năm qua đương nhiên đều để lại cho Lỗ Ninh. Chỉ có vài bộ trang sức, Phương Thanh Lâm dùng nét bút nhỏ nhắn viết bốn chữ:

Để lại cho Dao Ninh.

Đó chính là tất cả tâm nguyện cuối cùng của bà.

Giang Lạc Thành và Lỗ Ninh cùng lên thuyền, thả chiếc hũ xuống biển. Gió biển hất tung cổ áo của họ, làm rối mái tóc của họ. Người đàn ông lớn tuổi và người đàn ông trẻ tuổi đứng đối diện nhau không nói một lời. Đây là một đôi cha con không có quan hệ huyết thống, vốn cũng chẳng có gì để nói.

Con thuyền bắt đầu quay về, tiếng còi tàu vang lên.

Giang Lạc Thành lặng lẽ nhìn mặt biển.

Biển cả lạnh lùng, dịu dàng, bao dung mọi thứ, khiến người ta không sao đoán thấu.

Lộ Dao Ninh đứng đợi trên bờ, mặc bộ đồ đen trang nghiêm, trước ngực cài một bông hoa trắng nhỏ. Hai người chậm rãi bước dọc theo đường bờ biển. Cát ướt mềm quá khó đi, Lộ Dao Ninh dứt khoát cởi giày cao gót, xách trong tay.

Phía sau cô bỗng truyền đến giọng nói của Giang Lạc Thành:

“Cẩn thận kẻo bị cứa chân.”

“Không sao.”

Lộ Dao Ninh xoay người nhìn lại Giang Lạc Thành một cái. Thấy sắc mặt tái nhợt và vẻ trầm mặc của anh, người đàn ông trước đây lúc nào cũng hung hăng, khí thế áp đảo cô giờ đã trở thành như thế này, vậy mà cô lại chẳng thể cảm nhận được chút vui sướng nào vì thấy người gặp họa.

Lộ Dao Ninh lên tiếng:

“Thật ra có một lần dì Phương từng nói với tôi rằng, bố anh là một người tốt, dì ấy không phải là không thích ông ấy.”

Giang Lạc Thành dừng bước, Lộ Dao Ninh cũng dừng lại. Cô tiếp tục nói:

“Anh có biết vì sao anh tên là Giang Lạc Thành không?”

“Dì Phương từng nói, lúc mang thai anh, dì ấy theo bố anh đến Giang Châu dưỡng bệnh. Bà nội không đi cùng, chỉ có hai người họ. Dì ấy biết đánh đàn cổ tranh, còn bố anh thì thổi sáo hòa theo, thậm chí còn lén để lại cho dì ấy một khoản tiền, chỉ là cuối cùng dì ấy không mang đi.”

“Vừa hay là Giang Châu, anh lại họ Giang, nên dì ấy đặt tên anh như vậy.” Lộ Dao Ninh nói. “Giang thành ngũ nguyệt lạc mai hoa.”

“Ừ.” Giang Lạc Thành hỏi. “Vậy sao không đặt là Giang Mai Hoa?”

Lộ Dao Ninh nghẹn họng, không nhịn được nói:

“Anh bị thần kinh à? Tôi đang an ủi anh đấy!”

Cô cạn lời vô cùng. Hai người nhìn nhau một lúc, rồi đột nhiên đều bật cười vì cái câu đùa nhạt nhẽo đến cực điểm ấy. Chỉ là nụ cười rất nhạt, rất khẽ. Lộ Dao Ninh nhanh chóng mím môi, thu lại ý cười.

“Đã giải quyết xong chuyện của dì Phương rồi, vậy bao giờ anh định xử lý chuyện bên tôi đây, Giang tổng? Tôi vẫn đang chờ.”

“Thiên Nga và Giang Ninh, anh vẫn luôn giữ đó.” Giang Lạc Thành nhìn cô. “Dao Ninh, về nhà nhé?”

“Đừng có đánh bài tình cảm với vợ cũ, thấp kém lắm!” Lộ Dao Ninh vừa nói vừa đi sát mép nước, càng đi càng sâu, rồi hất một chân lên quét nước bắn vào người anh. “Tôi đang nói chuyện làm ăn với anh đấy, đừng quên ván này là tôi thắng!”

“Là em thắng.” Giang Lạc Thành rất thản nhiên thừa nhận. “Anh cũng sai rồi.”

Lộ Dao Ninh khẽ sững người.

“Đến tận hôm nay, anh mới biết trên đời này không tồn tại sự đồng cảm theo đúng nghĩa. Anh cứ luôn nói rằng anh hiểu, nhưng trong mắt em, đó chỉ là sự ngạo mạn mà chính anh cũng không nhận ra, là sự ban phát xuất phát từ một phía. Em không chấp nhận, cũng là điều nên làm.”

Anh lại khẽ nói một lần nữa:

“Ninh Ninh, anh sai rồi.”

Nhưng Lộ Dao Ninh đâu phải kiểu người dễ mềm lòng. Cô vốn rất biết được đằng chân lân đằng đầu, ngẩng cằm, khoanh tay, mềm cứng đều không ăn:

“Thật sao? Anh sai rồi? Đến khi cuối cùng tôi thắng anh một lần, anh mới biết mình sai?”

“Người thắng vẫn luôn là em, chỉ là anh vẫn không cam lòng thua.” Giang Lạc Thành lặng lẽ nói giữa làn gió. “Bởi vì anh vẫn luôn yêu em.”

“Ồ.”

Lộ Dao Ninh vẫn giữ nguyên tư thế, sắc mặt cũng không đổi.

“Vậy thì anh quỳ xuống đi.”

Nói xong, cô nhìn chằm chằm anh với ánh mắt vừa tham lam vừa đầy hưng phấn.

Giang Lạc Thành thật sự quỳ xuống, là tư thế quỳ một gối, mang theo vẻ mặt bình thản cam tâm thần phục, đầu gối lún vào nền cát.

Thế nhưng Lộ Dao Ninh quay người bỏ đi ngay, trong lòng bỗng bốc lên một ngọn lửa vô cớ.

Giang Lạc Thành vội vàng đứng dậy nắm lấy cổ tay cô, Lộ Dao Ninh dùng sức hất ra.

“Anh đừng như thế có được không!” Lộ Dao Ninh đột nhiên hét lớn, cảm xúc kích động. “Anh như vậy thì còn có ý nghĩa gì nữa!”

“Tôi thắng anh thì còn có ý nghĩa gì!”

Trong lúc giằng co, tóc cô bị xõa tung, những sợi tóc rối làm lem cả lớp son tinh xảo. Lộ Dao Ninh đẩy không nổi Giang Lạc Thành, tức đến nghiến răng, lại hất nước biển tạt vào người anh.

Ống quần và vạt áo của cả hai đều ướt sũng. Giang Lạc Thành giữ chặt cô, hỏi:

“Em đã từng nghĩ xem, vì sao em luôn muốn thắng anh chưa?”

Lộ Dao Ninh không trả lời.

Giang Lạc Thành nói từng chữ một:

“Bởi vì em cũng yêu anh.”

“Đồ tự luyến!”

Lộ Dao Ninh mắng một câu thật nặng, cuối cùng cũng thoát ra được, lùi về sau hai bước, lạnh lùng và dứt khoát nói:

“Tôi nói cho anh biết, Giang Lạc Thành, tôi chưa từng yêu bất kỳ ai. Tôi muốn thắng anh, chỉ vì những kẻ khác đều quá ngu ngốc.”

“Thắng người khác không có ý nghĩa, thắng anh mới có ý nghĩa, là vậy sao?”

“Chỉ khi giẫm lên đầu anh, mới chứng minh được tôi lại trèo lên cao thêm một bậc.” Lộ Dao Ninh chỉnh lại mái tóc của mình. “Đàn ông đa phần đều ngu xuẩn, còn phụ nữ thì thường tự cho mình là thông minh. Tôi có thể thừa nhận, anh là một đối thủ tốt, chỉ có vậy thôi.”

Cô nói rất nhanh nhưng rõ ràng, còn nhấn mạnh lại những từ quan trọng thêm một lần nữa:

“Chỉ có vậy thôi.”

“Anh có gì đặc biệt?” Giang Lạc Thành nói. “Anh cũng tự cho mình hơn người, ngông cuồng tự đại. Anh cũng ngu xuẩn, tham lam, kiêu ngạo, tầm thường. Ninh Ninh, anh chỉ là một người đàn ông bình thường đến không thể bình thường hơn.”

Anh đưa tay ra, thử áp lòng bàn tay lên má Lộ Dao Ninh. Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần. Anh hạ thấp giọng, gần như chỉ còn là tiếng thì thầm:

“Anh không hề khác họ, chỉ là em cho rằng anh khác mà thôi.”

“Trước đây anh từng hận em không yêu anh, là anh sai rồi. Điều em nhận được quá ít tình yêu, nên em sẽ không thừa nhận. Không trách em, là anh sai rồi.”

“Không… không phải.” Lộ Dao Ninh lắc đầu lẩm bẩm. Sự lanh lợi trong lời nói đã biến mất. Đây là một dáng vẻ, một cảm xúc xa lạ mà từ trước đến nay cô chưa từng thấy. Anh dường như thật sự yêu cô, nhưng tình yêu là thứ quỷ quái gì chứ? Cô từng nghe người ta nói về nó, cũng từng nói với người khác, nhưng đó chỉ là một loại kỹ xảo ngôn từ, một thủ đoạn để đạt được mục đích, chứ không phải bản thân mục đích.

Giang Lạc Thành lặng lẽ nắm lấy những ngón tay của cô, kéo đến bên môi mình, khẽ hôn lên mu bàn tay cô.

Cô vẫn rút tay về, lùi lại, cứ lùi mãi về sau. Bỗng một tiếng kêu khẽ bật ra, cả người cô run lên, vẻ mặt khẽ biến sắc. Một vệt đỏ từ dưới chân từ từ thấm ra.

Giang Lạc Thành vội vàng bế cô lên.

“Sao vậy?”

Một mảnh đá sắc cứa rách cổ chân cô. Lộ Dao Ninh nói không đau chút nào, nhưng một giọt nước mắt lại rơi xuống. Chính cô cũng không hiểu vì sao mình khóc, vội vàng đưa tay lau đi.

Giang Lạc Thành không để cô từ chối, đổi tư thế rồi cõng cô lên lưng.

“Anh cõng em về.”

Lộ Dao Ninh không từ chối, nhưng cũng không cử động. Sóng biển vỗ vào bờ, mặt biển nuốt dần vầng tà dương đang chậm rãi chìm xuống. Bóng cây phía xa nhòe thành từng mảng xám vàng sẫm. Gió biển từ từ cuốn tới, hải âu bay là là trên mặt nước.

Anh cõng cô bước trong bóng chiều tà. Đôi giày cao gót đung đưa trong tay. Người trên lưng khẽ cất lên một câu hỏi rất nhỏ, rất mơ hồ:

“Về nhà… nghĩa là gì?”

“Là anh sẽ luôn đợi em.”

“A Thành…” Lộ Dao Ninh bỗng lên tiếng. “Em lúc nào cũng rất đói.”

Cô vĩnh viễn không bao giờ ăn no. Cắn được thứ gì thì ăn thứ đó, cắn được một miếng nhỏ rồi lại cắn thêm một miếng lớn. Cướp miếng ăn từ miệng người khác. Bị bắt nạt thì cắn trả. Từng bước từng bước trèo lên cao.

Cô gả cho Giang Lạc Thành. Cô thắng Kỳ Nhược Sơ. Ở Nam Á, cô hoàn thành thương vụ có rủi ro lớn nhất nhưng cũng đem lại lợi nhuận cao nhất trong lịch sử của Ninh Tinh. Cô có rất nhiều tiền, có thể làm được rất nhiều việc.

Thế nhưng cô vẫn rất đói.

Rất, rất đói.

Lòng tham sẽ đưa con người đến chỗ diệt vong. d*c v*ng giống như một hố đen không có điểm dừng.

Con người dường như thế nào cũng không thể hạnh phúc.

Vì sao chứ?

Vì sao chị gái và dì Phương lại có thể bình thản chấp nhận số phận của mình, đưa ra lựa chọn của chính mình, yên ổn và thanh thản đến như vậy?

Lộ Dao Ninh nằm trên lưng Giang Lạc Thành mà bật khóc. Cô bị cảm giác đói khát mà chính mình cũng không hiểu hành hạ, như quay trở về những năm tháng thơ ấu lúc nào cũng bụng đói cồn cào. Khi ấy, điều cô mong chỉ là được ăn một bữa cơm nóng, mua một chiếc váy mới, để chị gái có được một cuộc sống tốt đẹp.

Rồi cả hai người ấy đều không còn nữa.

Chỉ còn mình cô, một mình đi càng lúc càng xa.

Chưa từng có ai dạy cô.

Đến tận bây giờ, cô vẫn không hiểu.

Mô hình tháp nhu cầu của Maslow là một kim tự tháp.

Khi Lộ Dao Ninh đã đi rất xa, đã có được rất nhiều thứ, cô bắt đầu khao khát tình yêu.

—— Hết phần chính ——

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn