Kim Tự Tháp - Một Hữu Dương Mao

Chương 45: Rốt cuộc vì sao em lại hận anh đến vậy

Hai người vừa hôn sâu vừa ngã hẳn xuống đệm, hơi thở dồn dập, đầu lưỡi cũng đau rát. Tay còn lại của Giang Lạc Thành thuận thế siết lấy vòng eo thon nhỏ, kéo vạt áo sơ mi ra ngoài, lần tới hàng cúc, vừa cởi được một cúc thì Lộ Dao Ninh khẽ đẩy anh, tách khỏi nụ hôn sâu, khẽ th* d*c rồi nhỏ giọng nói: “Phía dưới.”

Hôm nay Lộ Dao Ninh mặc kiểu quần buộc dây, tháo ra giống như một món quà được chuẩn bị tỉ mỉ với nhiều lớp cầu kỳ. Giang Lạc Thành ôm lấy hông thon, chạm phải cảm giác ẩm ướt, đang định mở ngăn kín lấy bao thì Lộ Dao Ninh mơ hồ khe khẽ rên một tiếng: “Không cần đâu.”

“Sao vậy?”

Ánh mắt mềm mại như chiếc móc câu, hơi thở khẽ khàng đến mê say.

“Anh đã từng nghĩ… cùng em sinh một đứa con chưa?”

“Em đồng ý sao? Em thật sự đồng ý sao?”

Anh vốn chẳng muốn chờ thêm để xác nhận. Chính cô đã tự mình nói ra câu ấy. Môi lưỡi của Lộ Dao Ninh lập tức bị chặn lại, những nơi khác cũng vậy. Cô khẽ run lên nhưng không thể cất thành tiếng, gần như nghẹt thở. Người đàn ông biến sự kích động của mình thành từng nhịp va chạm liên tiếp. Sau khi hơi nương tay một chút, anh dùng chất giọng khàn đặc vì say đắm, khẽ gọi tên cô.

“Ninh Ninh, đương nhiên anh từng nghĩ rồi.”

“Nếu em đồng ý, chúng ta sẽ không ly hôn nữa, cùng nhau nuôi đứa bé này. Mọi chuyện trước đây… anh đều tha thứ cho em.”

“Anh… anh nhẹ một chút.”

Tiếng r*n r* lúc trầm lúc bổng chậm rãi tràn ra, như một thứ chất lỏng sền sệt quấn lấy ánh đèn lay động rồi chảy dài trên mặt đất. Trong cơn mơ màng, Lộ Dao Ninh khe khẽ gọi: “Giang tổng.”

“Vì sao lại gọi anh như vậy?”

Cách xưng hô ấy khiến Giang Lạc Thành thấy rất gượng gạo. Anh khựng lại một chút, chợt phát hiện chiếc áo sơ mi hôm nay Lộ Dao Ninh mặc chính là của Lương Lâm. Màu xanh lam nhạt như mặt hồ, đường cắt may tinh xảo, kim cương lấp lánh, chỉ cần liếc mắt là nhận ra ngay, vô cùng dễ nhận.

Đúng lúc ấy, trong khung ảnh cưới đặt đối diện đầu giường của hai người, một tia sáng đỏ bất thường lóe lên. Chỉ trong khoảnh khắc, Giang Lạc Thành nhạy bén nhận ra bên trong khung ảnh có gắn camera. Anh lập tức đưa tay ra.

Chỉ trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt Lộ Dao Ninh từ mê ly vì men say trở nên tỉnh táo. Cô lao tới định cướp lại, nhưng bị Giang Lạc Thành hất ngược về giường.

Trong nháy mắt, anh đã hiểu trọn vẹn ý đồ của Lộ Dao Ninh. Hàng vạn cơn giận dữ hòa lẫn vào nhau, đến mức anh cũng không phân biệt nổi rốt cuộc điều gì khiến mình phát điên hơn. Để chính mình làm “kẻ thứ ba” của chính mình, rồi cắt ghép thành một vụ bê bối khiến anh có trăm miệng cũng không thể biện bạch, trở thành một cái thóp để người khác nắm giữ. Một đoạn video của người bình thường còn có thể dấy lên sóng gió dư luận, huống chi Giang Lạc Thành đâu phải kẻ vô danh.

Người phụ nữ này điên rồi sao?

Cô muốn cùng anh đồng quy vu tận!

“Em hận anh đến thế sao?”

“Đúng, tôi hận anh! Tôi chỉ muốn anh chết thôi!” Mặt Lộ Dao Ninh đau rát như bị lửa thiêu.

Cô nghiến chặt răng, hơi thở đứt quãng, lao bổ tới, khàn giọng gào lên đầy chói tai: “Lương Lâm ngu quá, căn bản không lọt nổi vào mắt Giang tổng.Vẫn là để tôi đích thân ngủ với anh một lần. Chẳng phải anh vẫn chưa chán sao? Đến đi!”

Cô lệch đi một chút, móng tay dài rạch mạnh lên cổ Giang Lạc Thành, để lại một vệt máu, càng k*ch th*ch cơn giận của anh bùng lên dữ dội. Anh lại hất cô ngã xuống giường, ghì chặt lấy cô:

“Em nói đúng, anh chẳng hứng thú với bất kỳ ai khác.”

“Cút…” Lộ Dao Ninh đá người bằng chân, nhưng cổ chân thon nhỏ ây lại bị tóm lấy, lần nữa bị quăng trở lại giường. Cô bị kéo lê như một con cá đang quẫy đạp, vùng vẫy dữ dội. Giang Lạc Thành nhanh tay lẹ mắt rút cà vạt của mình xuống, trói ngược hai tay Lộ Dao Ninh ra sau lưng, đầu gối đè lên khoeo chân cô, ép cô quỳ trên giường, rồi lại mạnh tay, không chút thương tiếc, ấn mạnh phần eo cô xuống thấp hơn. Lộ Dao Ninh gào lên chửi mắng.

Tư thế này là một sự sỉ nhục bị phơi bày trắng trợn, cũng là tư thế Lộ Dao Ninh ghét nhất. Trước đây, dù chỉ một lần cô cũng không chịu. Cô dùng những lời lẽ th* t*c, độc địa nhất để chửi anh, giọng đã khản đi quá nửa, yếu đến mức âm cuối cũng run rẩy dữ dội.

Giang Lạc Thành hoàn toàn không để ý, chỉ vô cùng thô bạo, chẳng theo bất kỳ nhịp điệu nào. Trán Lộ Dao Ninh tì lên chiếc gối mềm, nhưng vẫn có cảm giác như cả người sắp bị nghiền nát. Bị người ta đè ép như vậy, sự nhục nhã, ghê tởm, kh*** c*m và cảm giác tê dại hỗn loạn trộn lẫn vào nhau, đến cả ngũ tạng lục phủ cũng quặn lên như muốn nôn.

Cô tuyệt vọng đến mức chỉ muốn chết đi, trong đầu tưởng tượng đủ mọi cách đâm chết Giang Lạc Thành. Tay chân đều bị trói, bị khống chế không thể cử động, cô chỉ có thể nghiến chặt răng, toàn thân căng cứng, quyết tâm không phát ra lấy một tiếng, để Giang Lạc Thành cảm thấy người dưới thân mình chỉ là một con búp bê vô tri vô giác.

“Không lên tiếng sao?”

Giang Lạc Thành túm tóc Lộ Dao Ninh, ép cô ngẩng đầu lên, hướng thẳng về phía ống kính. Trong ống kính hiện lên một đôi mắt đỏ ngầu. Lộ Dao Ninh vẫn cắn chặt hàm răng, không nói một lời. Giang Lạc Thành chậm lại, nhưng lại càng mạnh hơn, càng tàn nhẫn hơn, như một cây đinh sắt vừa to vừa dài, ghim sâu vào tim cô, xuyên thấu đến mức máu thịt be bét.

Cả phần cằm bị Giang Lạc Thành bóp chặt, anh giữ lấy cô, ép cô phải há miệng. Lộ Dao Ninh không thể khống chế mà nôn khan, nước bọt theo ngón tay chảy xuống.

Giang Lạc Thành dừng lại, không thể tiếp tục được nữa. Anh vừa đau đớn vừa phẫn nộ, gầm khẽ hỏi: “Em nhất định phải hủy hoại anh sao?”

Lộ Dao Ninh không nói được, một chữ cũng không thốt nổi. Toàn thân cô run rẩy. Cô không thể chấp nhận rằng, trong sự giày vò thô bạo này, điều cô cảm nhận được không chỉ có đau đớn, thậm chí phần lớn còn không phải là đau đớn.

Cơ thể và suy nghĩ như tách rời khỏi nhau, d*c v*ng và lòng tự trọng cũng đã phân ly, giống như những hạt gạo thô bị giã đến mềm nhũn, như một thửa ruộng khô cằn bị cày xới tung lên. Biểu cảm trên gương mặt cô lúc này chắc hẳn nhếch nhác đến không chịu nổi. Lộ Dao Ninh không muốn nhìn vào ống kính, liều mạng né tránh, không thể chấp nhận dáng vẻ hiện tại của mình. Cuối cùng, cô thật sự bật khóc.

Cô bật khóc thành tiếng, khóc rất lớn. Ban đầu Giang Lạc Thành còn tưởng cô đang diễn, nhưng dần dần anh nhận ra có điều gì đó không ổn. Trước nay Lộ Dao Ninh chưa từng khóc như vậy.

Trước kia, mỗi lần rơi nước mắt, cô đều rất đẹp. Từng giọt nước mắt nhỏ đọng nơi vành mắt ửng hồng, chậm rãi lăn xuống, còn cố tình để rơi lên người đối phương. Nhưng lúc này, nước mắt lại như thác lũ tuôn trào. Cả người cô run lên dữ dội, như muốn nôn cả tim gan phổi ra ngoài. Cô hoàn toàn suy sụp.

Giang Lạc Thành thật sự bị dọa sợ, anh buông cô ra, lại cởi chiếc cà vạt siết chặt: cổ tay trắng đã có những vết bầm tím kinh người, đầu gối một vệt đỏ thẫm, Lộ Dao Ninh lập tức co rúm người lại, cố hết sức che mặt, dãy giụa không cho người ta nhìn.

Giang Lạc Thành dùng chăn quấn lấy cô, thấp giọng dỗ dành: “Xin lỗi, anh sai rồi, anh phát điên vì giận, đừng khóc nữa, Dao Ninh……”

Cô không để ý đến anh, chỉ biết khóc, nức nở như một con thú nhỏ bị thương. Làn da trên những ngón tay che mặt cũng sắp nhăn nheo vì nước mắt. Giang Lạc Thành liên tục xin lỗi, đến cả những lời chửi mắng mà vừa rồi cô dành cho mình anh cũng lặp lại hết một lượt. Cuối cùng, Lộ Dao Ninh cũng ngừng khóc. Môi dưới đã bị cô cắn đến trắng bệch không còn chút máu. Cô không nhìn Giang Lạc Thành, cũng không nhìn bất cứ nơi nào khác. Ánh mắt mờ mịt, cuối cùng cứ ngẩn ngơ dừng lại ở một điểm nào đó.

d*c v*ng và cơn giận đều như thủy triều rút xuống. Hơi nóng của cuộc h**n ** đã nguội lạnh hoàn toàn. Ánh trăng chỉ rơi trên một người. Giang Lạc Thành nhìn bóng dáng mảnh khảnh đang nửa tựa vào đầu giường, cảm thấy mệt mỏi như thể linh hồn cũng bị rút cạn. Anh ngồi xuống bên mép giường, khẽ thở dài thật sâu.

“Anh không hiểu, Lộ Dao Ninh.” Giang Lạc Thành khẽ nói. “Rốt cuộc vì sao em lại hận anh đến vậy, đến mức phải dùng cách hèn hạ như thế này, lấy chính bản thân mình để tính kế anh.”

Lời anh vang lên, đập vào bốn bức tường, nhưng ngay cả không khí cũng không có lấy một tiếng vọng.

Giang Lạc Thành chợt nhớ tới câu bà nội từng nói.

Bà nội từng nói, nếu người chung gối thật sự muốn hại cháu, sẽ có cả trăm ngàn cách.

Hóa ra bà không phải đang biện hộ cho Lộ Dao Ninh, mà là đang khuyên anh, chỉ là không nỡ nói thẳng rằng anh quá ngu ngốc.

Nhưng anh vốn dĩ rất ngu ngốc, lại còn tự cho mình thông minh. Từ đầu đến cuối, chưa một lần anh thật sự hiểu được hôn nhân là gì. Có thể bình yên sống với nhau suốt năm năm chỉ là vì anh may mắn.

May mắn ở chỗ, người anh cưới là Lộ Dao Ninh.

Hai người họ cũng chỉ kẻ tám lạng người nửa cân. Trong công việc thì miễn cưỡng còn ra dáng, nhưng cuộc sống hôn nhân lại như trò chơi đóng vai gia đình. Điều họ để tâm đều là những chuyện chỉ trẻ con mới để tâm, ngay cả sự hiếu thắng khi tranh hơn thua cũng non nớt. Họ không biết thế nào là được yêu, cũng không biết cách yêu một người.

May mà người đó là Lộ Dao Ninh.

hết chương 45.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn