Kim Tự Tháp - Một Hữu Dương Mao

Chương 44: Con người luôn sẵn lòng sống trong một loại ảo giác

Sau khi từ Thâm Quyến trở về, Giang Lạc Thành gọi điện cho Lộ Dao Ninh. Cô không nghe máy, chỉ nhắn lại: “Cho tôi thêm chút thời gian.”

Đính kèm là vài bản tin cùng những biểu đồ dữ liệu nội bộ của Ninh Tinh. Giang Lạc Thành tự cho mình là người biết thông cảm, chỉ đáp lại hai chữ: “Được.”

Thị trường giá xuống ập đến, chứng khoán Mỹ lao dốc hàng nghìn điểm, kéo theo cả hai sàn Thượng Hải và Thâm Quyến rung chuyển. Hàng loạt công ty đầu tư quy mô nhỏ và các quỹ đầu tư tư nhân có năng lực chống chịu rủi ro yếu lần lượt sụp đổ, còn một bộ phận khác thì hấp hối, đang gắng gượng tự cứu lấy mình.

Theo đánh giá của Giang Lạc Thành về Ninh Tinh, Lộ Dao Ninh chưa đến mức ấy, nhưng quả thực cũng đang vô cùng chật vật.

Anh chờ cô đến cầu xin mình.

Rồi sẽ đợi được.

Bản thân Giang Lạc Thành cũng có không ít việc phải xử lý. Chuyến xúc tiến đầu tư ở Thâm Quyến đạt kết quả khá tốt, giới thương nhân Quảng Đông muốn tiến vào thị trường nội địa, khá coi trọng nguồn lực khu vực của Lạc Châu. Dự án Cảng Tài chính là hạng mục trọng điểm trong đợt thu hút vốn lần này, thúc đẩy phát triển khu đô thị mới và quỹ đất mới. Với sự bảo chứng từ phía chính quyền, tiềm năng khá lớn, các bên cũng bày tỏ ý định hợp tác tương đối tích cực.

Giang Lạc Thành để Ngô Triển ở lại đó tiếp tục bàn bạc các công việc tiếp theo, còn mình thì trở về Lạc Châu trước.

Hôm nay người trực ban là một trợ lý khá lạ mặt, không nhớ là do vị giám đốc nào đưa vào. Cậu ta nói năng luống cuống, diễn đạt cũng chẳng trọn ý, lắp bắp:

“Thưa sếp, có người… có người muốn… muốn vào.”

Giang Lạc Thành không buồn ngẩng đầu: “Không có lịch hẹn thì không cho vào. Ngô Triển chưa dặn cậu à?”

“Anh Ngô có dặn rồi, nhưng người này… người này, tôi không biết… có phải ngoại lệ hay không.”

“Ai?”

Giang Lạc Thành thầm nghĩ, chẳng lẽ là Lộ Dao Ninh?

“Khó nói lắm.”

Trợ lý đầy vẻ lúng túng, rõ ràng không thể thản nhiên trước những tin đồn tình ái của ông chủ. Giang Lạc Thành dứt khoát đứng dậy, gạt cậu ta sang một bên để tự mình nhìn. Bóng lưng của người đến rất giống Lộ Dao Ninh.

Đến khi người đó xoay người lại, Giang Lạc Thành cau chặt mày.

Là Lương Lâm.

Cũng chẳng trách Giang Lạc Thành thoáng nhận nhầm. Bộ đồ Lương Lâm đang mặc là cùng mẫu với bộ của Lộ Dao Ninh, anh từng thấy cô mặc rồi.

Đó là một chiếc sơ mi xanh lam rất nổi bật, đường cắt may độc đáo, phần cổ áo còn đính đá lấp lánh.

Bộ trang phục này hoàn toàn không hợp với gu thẩm mỹ của Giang Lạc Thành, nhưng mặc trên người Lộ Dao Ninh lại vẫn rất đẹp. Kết hợp với đôi mắt hồ ly như cười như không của cô, trông cực kỳ hài hòa. Còn mặc trên người Lương Lâm thì chỉ thấy yêu khí nồng nặc, tục và diễm.

Lương Lâm cười tươi đến mức gần như nịnh nọt, giọng điệu uốn éo gọi: “Giang tổng.”

Giang Lạc Thành lạnh mặt hỏi: “Cô đến đây làm gì?”

“Em đến để lấy thứ anh đã hứa với em mà…”

Lương Lâm nhào tới, đảo mắt, cong ngón tay định móc lấy cà vạt của anh, nhưng bị siết chặt cổ tay rồi hất văng sang một bên.

“Lôi cô ta ra ngoài.”

Đám bảo vệ đã đứng chờ sẵn bên cạnh, vừa nghe lệnh liền lập tức hành động. Sau khi Giang Lạc Thành ra hiệu, anh quay người bước vào văn phòng. Phía sau, Lương Lâm vừa bị kéo đi vừa lớn tiếng gào thét: “Giang Lạc Thành! Trước đây anh đâu có nói như vậy!”

Trợ lý vội vàng đi theo vào, mặt đầy khó hiểu, hỏi: “Thưa sếp?”

“Sau khi lôi cô ta ra ngoài thì điều tra xem cô ta định đi đâu, đã gặp những ai.”

“Vâng.”

“Ngày mai có sắp lịch họp không?”

“Không có. Nhưng tối mai có tiệc đính hôn của cậu Trịnh.” Trợ lý vội mở sổ ghi chép. “Quà đều đã chuẩn bị xong, tiền mừng cũng đã ấn định. Những việc này anh Ngô đều dặn dò rồi.”

“Lộ Dao Ninh cũng sẽ đến chứ?”

“Việc này… chắc là có.”

“Đừng trả lời tôi bằng đáp án không chắc chắn.”

“Xin lỗi, Giang tổng. Tôi đi xác nhận ngay.”

Giang Lạc Thành day day thái dương, tâm trạng vô cùng tệ.

Đến bao giờ Ngô Triển mới quay về?

“Được rồi, ra ngoài đi. Có tin gì về hành tung của Lương Lâm thì báo cho tôi ngay.”

Kết quả báo về là, ngay trong đêm, Lương Lâm đã rời khỏi Lạc Châu.

Đối tượng liên hôn của cậu Trịnh là thiên kim của ông trùm ngành khai khoáng. Tiệc đính hôn được tổ chức long trọng và xa hoa, hai bên đều có ý phô trương thanh thế. Việc hai tập đoàn hợp tác với nhau vốn không phải bí mật, nhưng điều kiện giao dịch cụ thể vẫn khiến không ít người tò mò.

Trong bữa tiệc, chủ đề được bàn tán nhiều nhất chẳng ngoài việc rốt cuộc cậu Trịnh đã bỏ ra sính lễ lớn đến mức nào cho cuộc hôn nhân này. Quặng vonfram là một mắt xích quan trọng trong chuỗi ngành năng lượng mới, nói quá lên một chút thì trong vài năm tới, giá trị của nó cũng chẳng khác gì mỏ vàng. Trước đây, tập đoàn họ Trịnh không đầu tư nhiều vào lĩnh vực công nghiệp thực thể. Lần này rõ ràng là thấy mùa đông sắp đến nên muốn tích trữ lương thực, chuyển hướng kinh doanh.

Trước kia Lộ Dao Ninh cũng từng đầu tư vào lĩnh vực liên quan nên ít nhiều có hiểu biết. Cô lặng lẽ vừa ăn vừa vểnh tai nghe ngóng, vô cùng kín tiếng.

Tuy phẩm hạnh cá nhân của cậu Trịnh có chỗ thiếu sót, nhưng làm việc lại không mắc sai lầm. Thiệp mời của Lộ Dao Ninh và Giang Lạc Thành được gửi riêng, chỗ ngồi cũng không sắp xếp cạnh nhau. Những dịp như thế này trước đây, Lộ Dao Ninh luôn như một cánh bướm bay khắp hội trường, trong mắt cô, hễ nhìn thấy một người là nhìn thấy một cơ hội làm ăn.

Nhưng hôm nay thì không được nữa.

Cô và nhà họ Giang đang trong quá trình cắt đứt quan hệ, thuộc diện “nguy cơ cao”. Phần lớn mọi người đều đang đứng ngoài quan sát kết quả. Lộ Dao Ninh cũng biết thời biết thế, ngoan ngoãn cụp đuôi làm người, không chủ động đến trước mặt người khác để chuốc lấy mất mặt. Cô chuyên tâm ăn uống, một mình tự rót tự uống, hết hơn nửa chai vang trắng, hai má dần ửng lên một mảng hồng.

Sau khi nghi thức kết thúc, các bàn tiệc bắt đầu bước vào màn xã giao. Khắp nơi đều náo nhiệt, càng khiến cảnh Lộ Dao Ninh ngồi một mình trông thê lương hơn. Nếu là trước đây, lòng tự trọng của cô đã sớm tan nát không còn mảnh nào. Có lẽ vì đã rơi xuống tận đáy nên chẳng còn bận tâm nữa. Lộ Dao Ninh thản nhiên gọi người phục vụ, gọi thêm một chai mới.

Một bàn tay từ phía sau vươn tới, đè lên miệng ly. Có người cúi người xuống, ghé sát tai cô nói: “Em định một mình uống đến chết ở đây sao?”

Ống tay áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, cài bằng chiếc khuy măng sét tinh xảo lấp lánh. Mười ngón tay thon dài, nơi gốc ngón áp út đeo một chiếc nhẫn cưới.

Giọng nói ấy quá đỗi quen thuộc. Lộ Dao Ninh không cần quay đầu cũng biết là Giang Lạc Thành. Cơn bướng bỉnh nổi lên, cô gạt tay anh ra, cầm ly lên lại ngửa đầu uống tiếp.

“Đủ rồi, đừng uống nữa.”

Giọng Giang Lạc Thành không mấy dễ chịu. Anh thô bạo ôm lấy vòng eo cô, kéo vào lòng.

“Theo tôi ra ngoài.”

Lộ Dao Ninh say chếnh choáng nói: “Vậy tôi phải nói với cậu Trịnh một tiếng đã.”

“Tôi sẽ nói với cậu ta.”

“Anh là ai?”

“Anh là ai?”

Lửa giận trong lòng Giang Lạc Thành bốc ngùn ngụt. Vì ngại hoàn cảnh nên anh cố ép giọng xuống rất thấp, nhưng vẫn nghiến răng ken két: “Nếu em bận việc chính đáng thì thôi. Uống đến mức này rồi mà vẫn không có thời gian trả lời tôi sao?”

Làm gì có ai gọi câu hỏi thảm khốc trong lần đàm phán cuối cùng ấy là trả lời.

Lộ Dao Ninh thấy chuyện này quá vô lý.

Đã bóp cổ người ta rồi mà còn nói đó không phải uy h**p.

Có phải cũng giống như mèo vờn chuột không? Con mồi sắp bị hành hạ đến chết rồi, nó vẫn bảo rằng chỉ là đang dỗi nhau thôi.

Rốt cuộc đây là sự ngộ nhận sinh ra từ chênh lệch về thực lực, hay là hoàn toàn không hiểu gì về khái niệm của một mối quan hệ thân mật?

Lộ Dao Ninh uốn éo eo người, ra vẻ say khướt, xoay người ôm lấy cổ Giang Lạc Thành rồi nói: “Vậy anh đưa tôi về nhà đi.”

“Về đâu?”

Lộ Dao Ninh lấy ra một chiếc chìa khóa, vỗ lên ngực người trước mặt, ngẩng đầu nhìn anh: “Về nhà.”

Đó chính là chiếc chìa khóa ngày trước anh đã ném trước mặt cô.

Giang Lạc Thành nghi ngờ đây lại là một cái bẫy khác, nhưng vẫn dịu giọng đáp: “Được.”

Chắc cũng chỉ là đang diễn cho người khác xem mà thôi. Nhưng vừa rời khỏi chỗ đông người thì cô lại ngoan đến lạ.

Đó là điều hiếm thấy.

Trên xe, Lộ Dao Ninh đá văng đôi giày. Giang Lạc Thành dứt khoát bế ngang cô lên, ôm vào nhà.

Trong nhà đã khác trước không ít.

Bừa bộn vô cùng.

Tủ rượu cũng đã trống mất một nửa.

Giang Lạc Thành bế Lộ Dao Ninh vào phòng ngủ, đặt cô lên giường, rồi phát hiện trên tủ đầu giường lại đặt ảnh cưới của hai người.

Lòng anh chấn động.

Nếu không phải Lộ Dao Ninh đang say, anh thật sự rất muốn hỏi một câu, rốt cuộc chuyện này là thế nào.

Cô rất nhẹ, cuộn mình trong lòng anh như một chú mèo, cắn móng tay như một đứa trẻ. Nước mắt chảy xuống, cô nức nở nói: “Em nhớ anh.”

Giang Lạc Thành thở dài, bất lực nói: “Có phải em lại đang lừa anh không?”

“Em cũng bị người ta lừa mà… Dựa vào đâu anh đối xử với em như vậy?”

Giang Lạc Thành đưa ngón tay khẽ lau gương mặt đầy vệt nước mắt của cô.

Lộ Dao Ninh tiếp tục tủi thân: “Em đã nói từ lâu là em không đi tìm Kỳ Nhược Sơ, vậy mà anh cứ nhất quyết bắt em đi.”

Giang Lạc Thành cúi người xuống, gần như đã muốn hôn cô.

Nhưng chóp mũi chỉ vừa chạm khẽ thì anh đã dừng lại.

Trong từng nhịp thở, anh ngửi thấy trên người cô thoang thoảng mùi hương ngọt dịu của rượu vang trắng. Như muốn xác nhận điều gì, anh hỏi:

“Vậy… cuối cùng em cũng chịu đến cầu xin anh rồi sao?”

Lộ Dao Ninh mở to đôi mắt mờ đẫm hơi men, đáp: “Đúng.”

Cuối cùng anh cũng buông thả bản thân, cắn lên đôi môi hồng nhuận ấy. Một tay luồn giữa lưng cô và mặt giường, Giang Lạc Thành khẽ nâng Lộ Dao Ninh lên một chút để có thể chậm rãi m*t lấy đôi môi mềm như thạch.

Lộ Dao Ninh ngoài miệng thì cứng rắn, nhưng khi hôn lại mềm đến lạ. Đôi môi có hình dáng hoàn hảo, xinh đẹp. Môi trên mỏng nhưng không bạc tình, môi dưới đầy đặn nhưng không quá dày. Chỉ cần khẽ cắn là mất hết sắc máu, ngậm lấy một lúc lại dần ánh lên một lớp nước óng ánh. Mùi vị rất ngọt, đầu lưỡi lại càng ngọt hơn.

Người trong lòng anh khẽ th* d*c hai tiếng, không nặng không nhẹ. Những ngón tay hờ hững đặt lên thắt lưng của anh, rồi chậm rãi vuốt xuống theo đường nét bên dưới. Lộ Dao Ninh khẽ nói: “Giang Ninh em không cần nữa. Nếu anh vẫn chưa chán ngủ với em, thì hứa với em, trả lại Ninh Tinh nguyên vẹn cho em.”

“Anh đã nói từ lâu rồi. Chỉ cần em ngoan ngoãn, anh nhất định sẽ che chở cho em.”

Là thật cũng được.

Là giả cũng được.

Đôi khi con người vẫn luôn sẵn lòng sống trong một loại ảo giác.

hết chương 44.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn