Kiều Loan - Xán Diêu

Chương 62: Tranh Giành

Giữa trưa, Hoàng hậu đưa Công chúa An Dương đến Cung Vị Ương.

Giữa đại điện, Công chúa An Dương quỳ trên nền gạch, khóc lóc đến mức vai run bần bật.

Trong điện đã cho lui hết người ngoài, cung nữ cũng lui hết.

Hoàng đế vẫn chưa bình tĩnh lại, ngồi trên bảo tọa, hỏi: "Sao lại có t.h.a.i được! Đứa bé này rốt cuộc là của ai!"

Công chúa An Dương ngậm miệng không nói, nằm rạp dưới đất, khóc thút thít.

Vi Hoàng hậu bước lên, vẻ mặt lo lắng, hốc mắt cũng đỏ hoe như vừa khóc xong, nói: "An Dương quả thực có t.h.a.i rồi, đã được hai tháng. Đêm qua thần thiếp hỏi nó cả đêm, nó đều không chịu nói đứa bé này là của ai. Hết cách, thần thiếp đành phải đưa nó đến đây tạ tội với Bệ hạ trước. Bệ hạ ngàn vạn lần không được đồng ý hòa thân với bọn man di đó! An Dương không thể đi được!"

Vi Hoàng hậu vung tay áo định nắm lấy tay Hoàng đế nhưng bị ông hất ra.

Trong lồng n.g.ự.c Khương Huyền trào lên một cơn giận dữ, ông bước xuống hỏi: "Rốt cuộc con làm sao mà có thai?"

Thấy An Dương không trả lời, Khương Huyền nói: "Con cứ nói cho Phụ hoàng biết trước đi, Phụ hoàng tuyệt đối sẽ không mắng con."

Nhưng đáp lại ông chỉ có tiếng nức nở của Công chúa An Dương.

Công chúa An Dương co rúm người lại, mặt gần như dán xuống đất, miệng phát ra tiếng ư ử: "Con đã bảo Mẫu hậu đừng nói chuyện này cho Phụ hoàng biết mà, tại sao Mẫu hậu lại lừa con."

Cơn giận trong lòng Khương Huyền lập tức bùng nổ, mặt ông xanh mét, mắng nhiếc: "Không nói cho ta biết? Con còn muốn giấu Trẫm sao, đồ không biết liêm sỉ, chưa chồng mà chửa, Trẫm hỏi con cái nghiệt chủng này rốt cuộc là của ai!"

Công chúa An Dương c.ắ.n chặt môi, sống c.h.ế.t không chịu nói.

"Trẫm thà đ.á.n.h c.h.ế.t con cho rồi, chuyện con làm truyền ra ngoài, mặt mũi hoàng gia biết để đâu!"

Khương Huyền tức đến run người, gọi vọng ra ngoài: "Người đâu...”

Vi Hoàng hậu thấy vậy liền nhào tới, túm lấy tay áo Hoàng đế, nói: "Bệ hạ định làm gì!"

Khương Huyền trừng mắt nhìn Hoàng hậu đầy phẫn nộ, đẩy bà ta ra, nói: "Trẫm đ.á.n.h c.h.ế.t cái thứ không biết liêm sỉ này, xem nó còn dám không nghe lời dạy bảo nữa không!"

Vi Hoàng hậu bị hất văng vào cạnh bàn, tay áo quét làm rơi bình hoa trên bàn xuống đất vỡ tan, bà ngẩng đầu lên, nhìn con gái đang quỳ run rẩy dưới đất, vừa đau lòng vừa giận dữ, nói: "An Dương, mau nói đi!"

Công chúa An Dương không kìm được nước mắt tuôn rơi, nói: "Mọi người đối xử với con như vậy thì chắc chắn cũng sẽ không tha cho huynh ấy, con sẽ không nói đâu!"

Khương Huyền nghe vậy cười khẩy, sải bước đi ra ngoài, sai cung nhân mang gậy đến.

Trong điện vang vọng tiếng quát tháo của ông.

Công chúa An Dương quay đầu lại, thấy Hoàng đế thực sự cầm gậy đi vào thì sợ đến nhũn người, quỳ quá lâu muốn bò dậy cũng không còn sức lực.

Hoàng đế nói: "Cái nghiệt chủng trong bụng con là con của tên công t.ử bột nhà nào bên ngoài? Hay là với thị vệ trong cung? Hắn dám quyến rũ Công chúa, đây là tội c.h.ế.t! Trẫm nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t hắn!"

Mặt Công chúa An Dương trắng bệch như giấy, lắc đầu nguầy nguậy, miệng lắp bắp: "Không phải huynh ấy quyến rũ con, là con dụ dỗ huynh ấy, Phụ hoàng không được làm như vậy, con sẽ không nói đâu..."

"Vậy thì Trẫm đ.á.n.h c.h.ế.t con trước!"

"Không được!" Vi Hoàng hậu lao đến bên cạnh An Dương, ôm chặt con gái vào lòng che chở, quay đầu lại nói: "Sự việc đã đến nước này, không thể vãn hồi được nữa! An Dương m.a.n.g t.h.a.i hai tháng, không thể đưa đi hòa thân được!"

"Sao lại không được?"

Khương Huyền bước tới, trừng mắt: "Trẫm sẽ phá cái t.h.a.i trong bụng con, rồi tống cổ con đến thảo nguyên!"

"Phụ hoàng!"

Công chúa An Dương theo bản năng ôm lấy bụng: “Không được, con không muốn bỏ đứa bé này, con muốn giữ nó lại!"

"Được thôi, vậy con nói cho Trẫm biết trước, cha đứa bé là ai?"

Công chúa An Dương vùi đầu vào cổ Vi Hoàng hậu khóc không thành tiếng, thấy Hoàng đế cầm gậy đi tới, bị Hoàng hậu lay người, cuối cùng cũng bị ép phải thốt ra một câu: "Gia cảnh huynh ấy bần hàn..."

Hoàng đế thực sự không hiểu nổi: “Con đường đường là Công chúa một nước, đàn ông loại nào mà chưa từng gặp, lại đi thích một kẻ bần hàn! Trẫm vốn tưởng con chỉ ngu ngốc một chút, không ngờ con lại ích kỷ tư lợi như vậy! Con không thể học tập muội muội con được sao?"

Câu nói này như một đòn giáng mạnh vào người An Dương, khiến cả người nàng cứng đờ.

Nàng khàn giọng nói: "Con ích kỷ tư lợi, không được Phụ hoàng yêu thích bằng Nhu Trinh! Nhưng chỉ có người đó không chê con kiến thức nông cạn, huynh ấy dạy con điều hay lẽ phải, con cũng đang sửa đổi rồi, nhưng Phụ hoàng chưa từng dạy con cái gì cả, hồi nhỏ Mẫu hậu cũng bỏ mặc con, bây giờ con chỉ nghe lọt tai lời huynh ấy thôi! Con cứ thích huynh ấy thì đã sao nào!"

An Dương lại hỏi: "Chuyện của Nhu Trinh và Hoàng huynh, chẳng phải người cũng nhắm mắt làm ngơ sao, tại sao lại cứ phải quản con!"

Hoàng đế tức giận siết chặt nắm tay, vịn vào bàn nói: "Nhu Trinh và Hoàng huynh con hoàn toàn trong sạch."

Công chúa An Dương nghiến răng, nhìn chằm chằm Khương Huyền: "Có trong sạch hay không, trong lòng Phụ hoàng tự rõ."

Hoàng đế đã thực sự nổi giận, cao giọng gọi người vào, đè Công chúa An Dương quỳ xuống: “Trẫm không quản được con nữa rồi, con cứ quỳ ở đây, một là khai thật, hai là cứ quỳ mãi cho đến khi cái t.h.a.i này trôi đi thì thôi!"

Nói xong, Khương Huyền hất tay Hoàng hậu đang níu tay áo mình ra, vén rèm đi vào nội điện.

Công chúa An Dương ngã vật xuống đất, tay cào vào nền gạch lạnh lẽo, òa khóc nức nở.

Tiếng khóc trong điện vọng ra ngoài, sau bức bình phong sát đất, có một bóng người con gái đang đứng. Khương Ngâm Ngọc chứng kiến tất cả những gì xảy ra trong điện, rũ mắt xuống, lẳng lặng lui ra ngoài.

Ra khỏi đại điện, thị nữ hỏi: "Bệ hạ sẽ đưa Công chúa An Dương đi thảo nguyên sao ạ?"

Khương Ngâm Ngọc nói: "Còn phải xem đã, chắc sẽ không phải là tỷ ấy đâu."

Bạch Lộ hỏi: "Tại sao ạ?"

Nhưng nghĩ lại, nàng cũng hiểu ra.

Công chúa An Dương chưa chồng mà chửa, vì thể diện của hai nước, chuyện hòa thân của nàng ta đành phải hủy bỏ.

Nếu không Hoàng đế còn phải phá cái t.h.a.i trong bụng Công chúa An Dương mới đảm bảo hôn sự diễn ra suôn sẻ, nhưng khó đảm bảo chuyện này không bị Phò mã phát hiện.

Thay vì đến lúc đó Phò mã không vui, ảnh hưởng đến liên minh, chi bằng đổi người ngay từ đầu.

Hơn nữa Công chúa An Dương là đích Công chúa của Thiên tử, thân phận tôn quý, không phải Công chúa bình thường có thể so sánh, đại diện cho thể diện của cả hoàng thất. Nếu gả cả nàng ta đi hòa thân, thì trong mắt người ngoài, vương khí Đại Chiêu coi như đã tận rồi.

Khương Ngâm Ngọc nói: "Cứ đợi xem Bệ hạ quyết định cuối cùng thế nào."

Hai chủ tớ đi ra khỏi đại điện, gặp ngay một người đàn ông trung niên ngoại tộc đi tới.

Khương Ngâm Ngọc tránh đường, mang máng nhớ người này là thủ lĩnh bộ lạc nào đó, cũng không nghĩ nhiều, định rời đi.

Người đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm đi ngang qua người nàng, trên người tỏa ra mùi hôi nồng nặc.

Ánh mắt gã lướt qua mặt nàng, vốn chỉ là cái liếc mắt vô tình, nhưng lại khựng lại, nhìn Khương Ngâm Ngọc thêm lần nữa.

Đợi gã quay đầu lại, hai người đã cách nhau một đoạn.

Bạch Lộ quay lại nhìn gã hán t.ử kia một cái, thấy gã và người bên cạnh cứ nhìn chằm chằm, miệng nói tiếng Hồ, không biết đang nói gì, ánh mắt dán chặt vào hai người, như đang bình phẩm.

Bạch Lộ vội vàng đi theo Khương Ngâm Ngọc rời đi.

Hai chủ tớ về đến cung điện, Bạch Lộ mới nói: "Công chúa, người vừa rồi là Khả hãn Tây Địch, Người phải cẩn thận đề phòng hắn ta một chút, hắn ta không phải người tốt đâu."

Khương Ngâm Ngọc hỏi: "Sao lại nói thế?"

Bạch Lộ thành thật đáp: "Là cung nhân bên ngoài nói cho nô tỳ biết, sở dĩ Bệ hạ không xem xét yêu cầu liên hôn của Khả hãn Tây Địch này, thực ra là vì tên Khả hãn này phẩm hạnh đê hèn lại háo sắc. Hôm bữa tiệc vạn quốc triều cống, sau khi tiệc tan hắn gặp Bệ hạ, lại dám mở miệng nói thẳng không cần Công chúa An Dương nữa, vì hắn nhìn trúng một sủng phi của Bệ hạ, muốn đưa bà ấy về Tây Địch."

Khương Ngâm Ngọc "a" lên một tiếng kinh ngạc, cởi áo khoác ngoài ra, hỏi: "Là nương nương cung nào?"

"Không rõ ạ. Tên Khả hãn đó vô liêm sỉ, còn lớn lối nói rằng, đã là người đàn bà Bệ hạ dùng qua rồi thì tặng cho hắn cũng chẳng tiếc."

Bạch Lộ đón lấy áo khoác của nàng, nói: "Hình như trong mắt bọn man di Tây Vực đó, phụ nữ chẳng là cái thá gì cả. Tóm lại Công chúa nhất định phải cẩn thận đề phòng hắn ta một chút, chuyện hòa thân này vẫn chưa ngã ngũ đâu ạ."

Khương Ngâm Ngọc nói: "Ta biết rồi."

Một lúc sau, Khương Ngâm Ngọc nói: "Mấy hôm nữa ta đến Cung Quế thăm Mẫu phi."

Lan Chiêu nghi bị nhốt trong cung, Khương Ngâm Ngọc biết bà không muốn ở lại, vẫn luôn nghĩ cách cứu bà ra, hiện giờ đang tìm cách liên lạc với Lan gia.

Trước đó nàng đã gửi một bức thư cho Lan gia, kể lại mọi chuyện về Mẫu phi những năm qua, không biết ông ngoại đã nhận được chưa...

Chỉ mong ngoại tổ Lan gia mau chóng hồi âm, cho Khương Ngâm Ngọc biết thái độ của họ.

Mấy ngày nay, trên triều đình, chuyện hai nước Tây Vực cầu hôn Công chúa đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Khi thiết triều, Hoàng đế tuyên bố Công chúa An Dương mang bệnh trong người, ốm yếu nhiều bệnh, e rằng không thích nghi được với khí hậu khắc nghiệt vùng Tây Bắc, không muốn gả con gái sang đó.

Vương t.ử Bắc Lương năm lần bảy lượt cầu xin cưới Công chúa An Dương đều bị Hoàng đế khéo léo từ chối.

Sau đó Vương t.ử Bắc Lương tuyên bố, chỉ cần Đại Chiêu đồng ý liên hôn, dù là đưa vị Công chúa nào sang, Bắc Lương cũng vui vẻ chấp nhận.

Lúc này Hoàng đế mới buông lỏng khẩu phong đôi chút, nói: "Để Trẫm xem xét xem đứa con gái nào của Trẫm thì thích hợp."

Hoàng đế vẫn chưa đưa ra câu trả lời chính xác, hiện giờ bên ngoài đều đang đoán già đoán non xem vị Công chúa nào sẽ được chọn đi hòa thân, hoặc là đoán Hoàng đế sẽ bắt chước người xưa, chọn một cô con gái trong tông thất, phong làm Công chúa rồi đưa thẳng sang Tây Vực.

Chỉ là phương án sau, Vương t.ử Bắc Lương nhất quyết không đồng ý, luôn miệng đòi một Công chúa thực sự.

Mặt trời ấm áp mùa đông mọc lên, băng tuyết dần tan.

Chiều hôm nay, Di Thư và đại thần Bắc Lương đi trên hành lang hoàng cung, hai người vừa đi vừa nói chuyện hướng về phía Cung Vị Ương.

Đại thần tùy tùng nói: "Vương t.ử phải hành động nhanh hơn chút nữa, theo thần được biết, tên Khả hãn Tây Địch kia cũng chưa rời khỏi Trường An, vẫn đang đàm phán với Hoàng đế, bọn họ cũng muốn cầu xin một Công chúa."

Di Thư nhíu mày: "Hắn muốn cầu ai?"

Đại thần đang định trả lời thì Di Thư đã giơ ngón tay lên ra hiệu im lặng.

"Nhìn kia kìa."

Đại thần nhìn theo ánh mắt hắn về phía đối diện.

Trong đình hóng mát bên hồ nước phía xa, có một bóng người quen thuộc, không ai khác chính là lão Khả hãn Tây Địch.

Hắn dẫn theo một đám hán t.ử lực lưỡng chặn đường trong đình, chắn lối đi của một người.

Di Thư hỏi: "Người bị hắn chặn đường là ai?"

Hai người chỉ nhìn rõ đó là bóng lưng một nữ tử, mặc áo váy màu đỏ, tựa như con hồ ly đỏ trong tuyết, trông vô cùng thanh tú quyến rũ.

Trong đình hóng mát, Bạch Lộ đối đầu với đám hán t.ử man di, nói: "Khả hãn, ngài buông tay Công chúa nhà ta ra trước đã."

Một gã hán t.ử trong số đó đẩy vai Bạch Lộ, khiến cô lảo đảo sang một bên.

Khương Ngâm Ngọc giãy giụa, rút cổ tay ra khỏi tay Khả hãn, nói: "Ta là Thập Tứ Công chúa của Đại Chiêu, ta đang định đi gặp Phụ hoàng, xin ngài buông tay ra."

Khương Ngâm Ngọc vừa từ Cung Quế thăm Lan Chiêu nghi về, không cho thị vệ cung nhân đi theo, cũng không ngờ người Tây Địch đã âm thầm theo dõi nàng từ lâu, chỉ chờ cơ hội nàng đi lẻ.

"Công chúa đừng sợ."

Khả hãn Tây Địch mở miệng, mùi hôi tanh lại phả vào mặt Khương Ngâm Ngọc.

Khương Ngâm Ngọc lùi về mép đình, lưng dựa vào cột, đẩy tay Khả hãn Tây Địch ra, nhưng gã đàn ông từng trải qua chiến trận, đôi tay như kìm sắt, dễ dàng khống chế được nàng.

Khương Ngâm Ngọc lạnh lùng nói: "Đây là hoàng cung, hành động của ngài đã mạo phạm ta rồi, ta sẽ bẩm báo chuyện này với Phụ hoàng và Hoàng huynh ta."

"Ta biết, nhưng bản hãn chỉ có vài lời muốn nói riêng với Công chúa thôi!"

Hắn dùng sức bóp mạnh khiến cổ tay Khương Ngâm Ngọc hằn lên vết đỏ.

"Công chúa đã quá mười bảy tuổi mà vẫn ở trong cung, chưa xuất giá, trong đó xảy ra chuyện gì, bản hãn đã nghe nói rồi. Công chúa ở Đại Chiêu sống không dễ dàng gì, chi bằng gả cho ta, nàng sẽ là thê t.ử của Khả hãn tôn kính nhất Tây Địch quốc, là Khả đôn, không ai dám bàn tán sau lưng nàng nữa."

Khương Ngâm Ngọc lắc đầu, đẩy tay hắn ra, vừa nhìn quanh xem có thị vệ nào không, vừa quay người lớn tiếng gọi thị vệ.

Khả hãn Tây Địch lại lao lên chặn nàng, hai người giằng co qua lại, tên Khả hãn đó vóc dáng cũng xấp xỉ Khương Ngâm Ngọc, đứng trên bậc thềm trượt chân, ngã nhào xuống hồ nước bên ngoài đình.

Hắn vươn tay định kéo Khương Ngâm Ngọc theo, bị Khương Ngâm Ngọc ôm chặt lấy cột đình tránh được.

"Ùm" một tiếng, bọt nước b.ắ.n tung tóe.

Hồ nước mùa đông lạnh buốt, trên mặt hồ còn trôi nổi băng vụn, Khả hãn Tây Địch vừa rơi xuống nước, người Hồ từ bốn phương tám hướng ùa tới cứu.

Khung cảnh hỗn loạn.

Khương Ngâm Ngọc nhân cơ hội cùng Bạch Lộ đi ra ngoài, nhưng tên Khả hãn đó đã bò lên bờ, tiếp tục lôi kéo Khương Ngâm Ngọc.

Lúc này bên cạnh đột nhiên xuất hiện một cánh tay rắn chắc của người đàn ông, nắm chặt lấy cánh tay Khả hãn Tây Địch, lực mạnh đến mức gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.

"Khả hãn đang làm gì vậy? Dám giữa thanh thiên bạch nhật, giở trò đồi bại với con gái Hoàng đế Đại Chiêu sao?"

Khả hãn Tây Địch sững người, thấy người đến là Di Thư, mặt mũi tuấn tú như ngọc, vóc dáng cao lớn che chở bên cạnh Khương Ngâm Ngọc. Vóc dáng hai người này tương phản, lại trở nên vô cùng hài hòa, còn Khả hãn Tây Địch hắn, trong miệng Di Thư lại thành kẻ mạo phạm Công chúa.

Thị vệ Đại Chiêu cũng đã tới, viên thống lĩnh thị vệ bước lên đẩy mạnh Khả hãn Tây Địch ra.

"Đây là Thập Tứ Công chúa của Đại Chiêu! Đâu phải để thủ lĩnh một tiểu quốc cỏn con như người có thể tùy tiện khinh nhờn?"

Đám hán t.ử Tây Địch xông lên lý luận.

Mấy phe nhân mã vây quanh trong cái đình nhỏ bé, tranh cãi không dứt.

Môi Khương Ngâm Ngọc bật ra một tiếng: "Đau, các người buông ta ra trước đã."

Mọi người lúc này mới chuyển sự chú ý sang tay Công chúa, thấy cổ tay nàng hằn lên một vòng đỏ tím bầm, vội vàng xúm vào giúp đỡ.

Nhưng Khả hãn Tây Địch sống c.h.ế.t không chịu buông, nhất quyết lôi Khương Ngâm Ngọc đi về phía trước.

"Công chúa theo bản hãn đi gặp Hoàng đế Đại Chiêu, bản hãn có chuyện muốn nói với ông ta!"

Một đám người lôi kéo đi về phía trước, Khương Ngâm Ngọc bị kẹt ở giữa.

Bên cạnh đột nhiên chen vào một bóng người, Di Thư trực tiếp rút d.a.o găm ra, nói: "Buông cô ấy ra, Khả hãn hôm nay còn muốn giữ cái tay này không?"

Lời vừa dứt, chỉ nghe tiếng d.a.o cứa vào da thịt, âm thanh như vải rách.

Xung quanh vang lên tiếng la hét thất thanh.

Di Thư thế mà lại trực tiếp c.h.é.m vào tay Khả hãn Tây Địch!

Khả hãn Tây Địch trừng mắt, vội vàng buông tay, nhưng vẫn chậm một bước.

Khương Ngâm Ngọc nghiêng mặt đi, một giọt m.á.u vừa khéo b.ắ.n ra, rơi trúng má trái nàng. Nàng chỉ cảm thấy cổ tay lỏng ra, sức mạnh kìm kẹp nàng cuối cùng cũng biến mất, ngay sau đó, phía trong cổ tay bỏng rát đau đớn.

Khả hãn Tây Địch tay đầy máu, tay thì giữ được nhưng ngón tay lại mất mấy ngón.

Hắn ôm bàn tay đứt lìa, há miệng kêu la oa oa, đôi mắt đục ngầu ầng ậc nước mắt nhìn Di Thư.

Di Thư dứt khoát thu d.a.o vào vỏ, quay đầu lại, dùng ngón tay lau đi giọt m.á.u trên má trắng nõn của Khương Ngâm Ngọc, hỏi: "Hắn có làm cô bị thương không?"

Khương Ngâm Ngọc nhìn vào đôi mắt xanh biếc như ngọc của hắn, trong cơn hoảng sợ, hàng mi run rẩy, không nói gì, chỉ lắc đầu.

Di Thư mỉm cười với nàng.

Cảnh tượng này như kim châm vào mắt Khả hãn Tây Địch, hắn gào lên: "Đi gặp Hoàng đế Đại Chiêu, để ông ta phân xử."

Di Thư nói: "Đi thì đi!"

Đoàn người rồng rắn kéo nhau đến Cung Vị Ương.

Nội điện Cung Vị Ương. Rất nhiều quan lại tụ tập, Hoàng đế đang ở nội điện bàn bạc chuyện hòa thân với Thái t.ử và các quan thần, bỗng nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.

Người trong điện đồng loạt nhìn ra ngoài.

Tiếng ồn ào bên ngoài ngày càng gần, lẫn lộn tiếng c.h.ử.i bới bằng tiếng Hồ và tiếng Hán.

Hoàng đế cau mày: "Bên ngoài có chuyện gì vậy?"

Rèm cửa bị người bên ngoài vén mạnh, mấy chục người ùa vào. Đại điện rộng lớn bỗng chốc trở nên chật chội.

Khi nhìn thấy Khương Ngâm Ngọc bị kẹt giữa hai thủ lĩnh Tây Vực, ánh mắt Hoàng đế co rút lại, biết ngay là có chuyện chẳng lành.

Con gái út hoảng sợ bất an, đôi mắt long lanh như ngọc lưu ly nhìn về phía ông.

"Phụ hoàng..."

Khương Huyền vừa định hỏi đầu đuôi câu chuyện, Khương Diệu đã bước tới, kéo phắt Khương Ngâm Ngọc ra, tách nàng khỏi đám người, hỏi: "Làm cái gì vậy?"

Khí thế xa cách quanh người nam t.ử bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, liếc nhìn mấy người đàn ông trước mặt, ánh mắt trầm xuống.

Mỹ nhân yểu điệu đang được hắn che chở phía sau.

Đây không phải lần đầu tiên Khả hãn Tây Địch gặp Khương Diệu. Mấy năm trước, khi Thái t.ử tuần tra biên giới, hai người đã có duyên gặp mặt một lần. Ấn tượng đầu tiên của Khả hãn Tây Địch về Khương Diệu là giống như một con sói, một con sói tao nhã ẩn mình trên chiến trường, dùng binh quá tàn độc, quá cay nghiệt, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài nho nhã của hắn.

Lúc này Khương Diệu nhìn hắn, khí thế áp bức quen thuộc như Thái Sơn áp đỉnh lại ập tới.

Khả hãn Tây Địch không nhìn hắn nữa mà nhìn sang Khương Huyền.

Hắn bước lên, giơ bàn tay đứt lìa lên cho mọi người xem.

Giọng hắn vang vọng khắp điện: "Bản hãn hôm nay đến là muốn cầu hôn Thập Tứ Công chúa Đại Chiêu!"

...

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn