Kiều Loan - Xán Diêu

Chương 27: Lời Đồn

Ánh nắng xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ, chiếu vào một vệt mờ mờ, làm bừng sáng khuôn mặt của Khương Ngâm Ngọc, thuần khiết như tuyết trắng ngày đông.

Đôi khuyên tai trân châu Minh Nguyệt khẽ áp vào cổ nàng, đung đưa duyên dáng, tỏa ra vầng sáng lấp lánh.

Dáng vẻ nàng an tĩnh ngoan ngoãn, thành khẩn xin lỗi y, trông như thể bị y bắt nạt, phải chịu bao nhiêu ấm ức vậy.

Khương Diệu đưa tay vén những sợi tóc mai của nàng ra sau tai, giọng điệu dịu lại: "Không có ý trách mắng muội, chỉ là muốn muội nghe lời một chút, ngoan một chút thôi."

Thiếu nữ gật gật đầu, khuyên tai khẽ động, chạm nhẹ vào mu bàn tay y.

Khương Diệu xoa xoa vành tai nàng, nói: "Vệ Yến đã đền tội, muội có thể yên tâm, sẽ không còn ai đe dọa đến sự an toàn của muội nữa."

Khương Ngâm Ngọc mở to mắt: "Thật sao?"

Vết thương trên lưng Khương Diệu lại nhói đau, y đứng dậy cười nói: "Trời sáng rồi, muội nghỉ ngơi thêm chút đi, ta ra ngoài thay thuốc."

Khương Ngâm Ngọc lúc này đâu còn ngủ được nữa, nàng nhấc váy, chân trần chạy theo y ra ngoài, hỏi cho ra nhẽ đầu đuôi câu chuyện.

...

Đêm qua một trận mưa lớn trút xuống, rửa sạch sẽ cả hoàng thành từ trên xuống dưới.

Sáng sớm hôm sau, tin tức phủ Vệ Hầu bị tập kích đã chấn động cả triều đình.

Nghe đồn đêm qua, phủ Quân hầu bị kẻ gian đ.á.n.h úp, lửa cháy ngút trời. Vệ Hầu trong lúc giao tranh không may trúng tên, thân trúng kịch độc, hiện giờ đang nằm liệt trên giường, co quắp thành một đống, dậy cũng không dậy nổi.

Có điều nghe nói cũng sắp không qua khỏi, thoi thóp hơi tàn, toàn dựa vào t.h.u.ố.c thang để giữ lại chút hơi thở cuối cùng.

Trên triều đường hôm nay, bóng đen ám ảnh trong lòng mọi người bấy lâu nay bỗng chốc tan biến. Các đại thần thẳng lưng, quét sạch vẻ ủ rũ thường ngày, thần thanh khí sảng trò chuyện rôm rả.

Tuy nhiên, cái thuyết "phủ Vệ Hầu bị tập kích" rốt cuộc có bao nhiêu phần đáng tin, thực sự không chịu nổi sự suy xét kỹ càng. Tự hỏi thử xem, trong thiên hạ này có ai dám đến phủ Vệ Hầu làm cái chuyện liều mạng đó?

Bá quan văn võ đương nhiên hiểu rõ, đây chỉ là lời nói che mắt thiên hạ, nội tình thực sự rõ ràng là Vệ Hầu đã phạm thượng hoàng gia, bị người bên trên động d.a.o xử lý rồi.

Chỉ là họ không ngờ tới, thế lực hoàng gia đang dần suy yếu, “vàng ngọc bên ngoài, thối nát bên trong", với thân xác mệt mỏi yếu ớt như vậy mà cũng có thể trấn áp được phe cánh Vệ Hầu quyền thế ngút trời.

Còn về việc ai có đủ năng lực làm được điều này, ánh mắt trong lòng mọi người không hẹn mà cùng hướng về phía Đông Cung.

Thái t.ử sức khỏe đã hồi phục, gần đây thường xuyên triệu tập thần t.ử thân tín bàn bạc mật sự, ngoài y ra thì còn có thể là ai?

Hôm nay phe cánh Vệ Hầu đa số đều không lên triều, nghe nói đều chạy đến phủ Quân hầu để gặp mặt Vệ Hầu lần cuối.

Theo lời nội thị kể lại sau đó, ngày hôm ấy Vệ Hầu toàn thân đau đớn quằn quại, thân thể chảy mủ máu, giống như đang chịu tùng xẻo lăng trì. Giây phút cuối cùng, hắn triệu tập tâm phúc đến gặp mặt, bàn bạc hậu sự.

Vệ Yến như con thú bị vây khốn đang giãy c.h.ế.t, trước khi lâm chung đã giao binh quyền cho một đại tướng, dặn đi dặn lại ngàn lần rằng nhất định phải g.i.ế.c c.h.ế.t Thái t.ử họ Khương.

Hắn nói: Với tình cảnh hiện tại, đã không thể trực tiếp bức cung, vậy thì dấy binh tạo phản, chí ít cũng khiến cái Đại Chiêu ngàn lỗ hổng này phải đối mặt với cục diện thù trong giặc ngoài.

Vệ Yến khởi thế từ phương Bắc, thế lực dưới trướng hắn phần lớn cũng tụ tập ở phương Bắc. Đúng như dự liệu của Vệ Yến, không lâu sau khi hắn c.h.ế.t, binh mã hắn để lại liền nổ ra khởi nghĩa.

Không ngờ triều đình đã sớm có chuẩn bị, không tiếc giá nào điều vài viên đại tướng từ biên quan về, đi đường suốt đêm, dùng thế sét đ.á.n.h không kịp bưng tai để trấn áp.

Trong đó còn có Lan gia ở Hà Tây.

Lan gia chủ, cũng chính là cữu phụ của Công chúa Nhu Trinh, biết tin Công chúa c.h.ế.t t.h.ả.m dưới tay Vệ Yến thì đau đớn khôn nguôi. Thậm chí không cần đợi lệnh điều động của triều đình, ông đã tự phát dẫn vài ngàn binh mã đi c.h.é.m g.i.ế.c đám tàn binh bại tướng của Vệ Hầu. Đội quân ấy dũng mãnh cường hãn, đ.á.n.h đâu thắng đó như chẻ tre.

Phe cánh Vệ Hầu từng như giòi trong xương, nay bị lột da cạo cốt, thẳng tay loại bỏ.

Trước sau tính ra cũng chẳng quá nửa tháng.

Mọi người lúc này mới kinh hãi nhận ra, hóa ra Thái t.ử đã sớm nghe được phong thanh và chuẩn bị vẹn toàn mọi đường.

Từ đó, Thái t.ử quay lại triều đường. Mà trên dưới triều đình, lòng người đều quy phục tôn sùng. Tình cảnh này, cứ ngỡ như đã quay lại thời hoàng kim năm xưa.

Thu đã rất sâu, rừng cây ngả vàng rực rỡ, như dòng chảy của gấm vóc đan xen.

Trong khoảng thời gian này, Khương Ngâm Ngọc lại trốn trong Đông Cung thêm nửa tháng nữa.

Nàng vẫn luôn tìm cách đến địa cung, nhưng vì sự việc bỏ trốn lần trước, xung quanh nàng bị Khương Diệu cài cắm rất nhiều ám vệ, không cho nàng cơ hội ở một mình.

Hôm nay nắng thu ấm áp, ánh vàng chiếu rọi khắp nơi.

Khương Ngâm Ngọc nằm nhoài bên khung cửa sổ khép hờ, tóc dài xõa ngang eo, ngắm nhìn ngọn núi sau lưng nhuộm màu lá phong đỏ rực.

Buổi chiều, Khương Diệu xử lý xong việc trong nội vụ trở về Đông Cung, bèn thấy nàng nằm đó ngẩn ngơ, ánh mắt vương chút u sầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang xuất thần nghĩ ngợi điều gì.

Y bước tới, nói với nàng: "Đi thay y phục đi."

Khương Ngâm Ngọc nghi hoặc cúi đầu nhìn cách ăn mặc của mình, thấy cũng chẳng có gì không ổn, khó hiểu hỏi: "Tại sao?"

Khương Diệu nhặt cuốn sách rơi trên t.h.ả.m lên giúp nàng, nói: "Tối nay trong cung có yến tiệc, muội đi cùng ta."

Khương Ngâm Ngọc đứng dậy, chân trần đứng trước mặt y: "Muội cũng đi sao?"

Khương Diệu đặt cuốn sách lên giá, nói: "Những gì đã hứa với muội ta đều làm được rồi. Vệ Hầu đã bị diệt trừ, muội đâu thể cứ mãi trốn trong Đông Cung được, đúng không?"

Hôm nay tâm trạng y có vẻ khá tốt, khi nói chuyện mang theo ba phần tiếu ý, giọng nói dịu dàng tình cảm.

Khoảng thời gian Khương Ngâm Ngọc trốn ở Đông Cung, quan hệ với y dần trở nên thân thiết, dường như đã quay lại cảnh tượng huynh muội chung sống hòa thuận thuở nhỏ.

Đương nhiên, Khương Ngâm Ngọc cũng không dám làm nũng như trước nữa. Nàng nay đã biết thân thế của mình, luôn tự nhắc nhở bản thân chớ coi Thái t.ử là Hoàng huynh, nhưng tình cảm kính trọng như huynh trưởng đối với y nhất thời cũng khó lòng gạt bỏ hoàn toàn.

Khương Ngâm Ngọc hỏi: "Phụ hoàng đã công bố với bên ngoài là muội đã c.h.ế.t, nếu lúc này muội lại xuất hiện, chẳng phải sẽ khiến người ta kinh sợ sao?"

Khương Diệu đáp: "Ta biết muội đang sợ điều gì. Trong yến tiệc hôm nay, muội cứ đi theo bên cạnh ta, sẽ không ai dám nghị luận muội nửa lời."

Khương Ngâm Ngọc lộ ra vài phần do dự: "Nhưng chuyện muội đào hôn đã làm ầm ĩ huyên náo cả lên..."

Khương Diệu ngắt lời: "Muội là con gái út được Thiên t.ử yêu thương nhất, cũng là muội muội của ta. Những lời ong tiếng ve bên ngoài không cần để ý, thời gian lâu dần tự khắc sẽ tan biến."

Khương Ngâm Ngọc ngẩng đầu, thần thái nhu mì: "Vậy còn huynh thì sao? Nếu muội hoàn hảo nguyên vẹn xuất hiện trước mặt mọi người, thì chuyện huynh giấu muội trong Đông Cung chẳng phải cũng sẽ bị người ngoài biết được sao? Đến lúc đó bên ngoài sẽ nói huynh thế nào?"

Khương Diệu đáp: "Ta không quan tâm."

Nói xong, Khương Diệu gọi Ngô Hoài vào, sai ông ta đi báo cho Thiên t.ử biết Công chúa Nhu Trinh đang ở Đông Cung.

Ngô Hoài lĩnh mệnh, chạy đi làm việc.

"Không được!" Khương Ngâm Ngọc lên tiếng ngăn cản.

Cả hai cùng quay đầu nhìn nàng.

Khương Ngâm Ngọc giấu bàn tay đang nắm chặt trong tay áo rộng. Nàng nhất thời vẫn chưa biết phải đối mặt với Hoàng đế như thế nào, càng không biết đối mặt với thân thế của mình ra sao.

Lúc này nàng cảm thấy, chưa chắc nhất định phải khôi phục thân phận Công chúa.

Khương Diệu tạm thời không cho Ngô Hoài đi, chỉ sai người mang hoa phục của Công chúa vào.

Bộ váy lụa đỏ thêu hoa hải đường này vừa được đưa lên đã rực rỡ chói mắt, khiến người ta không thể dời mắt, dưới ánh nắng trông như có dòng kim sa chảy trên mặt váy.

Khương Ngâm Ngọc đặt tay lên, cảm nhận mặt lụa trơn bóng, nghe Khương Diệu nói: "Muội sống ở Đông Cung, hành sự có nhiều bất tiện. Chỉ cần khôi phục thân phận Công chúa, muội có thể tự do đi lại. Nếu muội thực sự không nỡ, sau này muốn đến Đông Cung thì cứ việc tùy ý đến thăm ta, thị vệ sẽ không ngăn cản muội."

Y nói nhiều như vậy, nhưng dường như cũng chỉ cho nàng một sự lựa chọn.

Khương Ngâm Ngọc ngoan ngoãn gật đầu, lập tức nghĩ đến việc này cũng không phải hoàn toàn không có lợi.

Nàng luôn muốn đi gặp Mẫu phi, nếu làm Công chúa, hành sự sẽ thuận tiện hơn, cũng dễ dàng tiếp cận núi sau hơn.

Nếu người đàn bà bị giam trong địa cung kia thực sự là Mẫu phi của nàng, vậy nàng nhất định phải nghĩ cách cứu bà ra.

Thân phận Công chúa, so với việc làm một tỳ nữ không thấy ánh mặt trời trốn chui trốn lủi trong Đông Cung, tốt hơn không biết bao nhiêu lần.

Khương Ngâm Ngọc mỉm cười đồng ý: "Muội sẽ cùng huynh đi dự tiệc."

Bóng đêm vừa buông, ánh trăng như dải lụa.

Vừa chập choạng tối, Khương Ngâm Ngọc đã thay xong y phục, trang điểm chỉnh tề, cùng Khương Diệu bước ra khỏi Đông Cung.

Cùng lúc đó, trên bàn tiệc, tiếng thì thầm to nhỏ không ngớt, sôi sục khắp cung điện.

Hôm nay trong cung mở tiệc, mời cả văn võ bá quan. Không chỉ vậy, hoàng thân quốc thích, thế gia danh môn, ngay cả nhiều nữ quyến cũng đều có mặt.

Trừ bỏ được mối họa lớn là Vệ Hầu, Hoàng đế chắc chắn là long tâm đại duyệt!

Vì thế bữa tiệc rượu hôm nay xa hoa hơn hẳn mọi khi.

Chỉ thấy vũ cơ múa lượn, Hồ nữ uyển chuyển, tiếng chuông biên khánh ngân vang, tiếng đàn sáo réo rắt, hoành tráng và xa xỉ.

Trong tiếng ồn ào bốn phía, đề tài được bàn tán nhiều nhất đương nhiên là Vệ Hầu.

Vệ Hầu trúng độc bỏ mạng, t.h.i t.h.ể bị ném vào Báo phòng, kết cục thê thảm.

Ai nghe xong mà chẳng nói một câu "tội đáng muôn c.h.ế.t"?

Công chúa Nhu Trinh ngày trước đoan trang nhu mì là thế, vậy mà cũng chịu t.h.ả.m cảnh dưới tay tên gian tặc này, bị bầy ch.ó săn hắn nuôi c.ắ.n c.h.ế.t tươi.

Công chúa hồng nhan bạc mệnh, Vệ tặc c.h.ế.t chưa hết tội!

Nói một hồi, mọi người lại không tránh khỏi bàn tán đến chuyện hôm Thiên thu tiết của Thánh thượng vừa rồi, Vệ Yến và Thái t.ử nảy sinh tranh chấp, hai phe nhân mã đối đầu ngay trên phố.

Mà đằng sau chuyện đó, dường như hai người họ vì một nữ nhân?

Có người dân nhìn thấy dung nhan kinh hồng của nữ t.ử đó, đồn rằng đẹp tựa Tây Thi, Thần nữ giáng trần, nhưng rốt cuộc dung mạo ra sao thì không ai biết rõ, lời đồn càng lúc càng thần thánh hóa.

Có điều ngẫm lại, đã là giai nhân khiến Thái t.ử động lòng, chắc chắn không phải vật trong ao.

Vệ Hầu đã c.h.ế.t, nữ t.ử tuyệt sắc như vậy, nhất định sẽ được Thái t.ử thu vào trong phủ rồi.

Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên mọi người nghe thấy chuyện phong hoa tuyết nguyệt của Thái tử, không khỏi người một câu ta một lời bàn tán xôn xao.

Đúng lúc này, bên ngoài điện vang lên tiếng thông báo: "Thái t.ử điện hạ đến...”

Các quan khách đứng dậy nghênh đón, kiễng chân ngóng nhìn.

Những quý nữ nghe đồn Thái t.ử đã có người trong lòng, lúc này vẫn chưa tiêu hóa được cảm xúc, nén sự chua xót hoảng loạn đứng dậy.

Tuy nhiên chúng quan khách đợi hồi lâu cũng không thấy người đi vào.

Điện ngoài dường như rơi vào tĩnh lặng.

Hoàng đế nhíu mày, phất tay áo, đang định sai hoạn quan ra ngoài xem xét thì lúc này bên ngoài truyền đến tiếng của nội thị, giọng run rẩy như gặp phải ma quỷ: “Công chúa Nhu Trinh đến...”

Trong chớp mắt, sắc mặt cả sảnh đường đều biến đổi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn