Kiếp Sau Làm Người Dưng
Chương 1
Tân đế giữ lời hứa, lập cô nhi làm hoàng hậu mới.
Còn đối với ta, hắn chỉ buông một lời:
Biếm làm thường dân.
Khắp triều xôn xao, hắn lại chẳng chút hổ thẹn:
Trẫm đã nói, nếu có kiếp sau, định sẽ xem nàng như người dưng nước lã.
Thật may, ta cũng đã có kiếp sau rồi.
Trong điện Kim Loan lặng ngắt như tờ, âm u như bãi tha ma.
Lâm Chiêu quỳ trên nền gạch vàng lạnh lẽo, đầu gối bị nện xuống đau đến nhức nhối.
Nàng dán mắt vào đường viền áo sờn rách nơi cửa tay, nghe rõ mồn một tiếng tim mình đập từng nhịp, từng nhịp thình thịch bên tai.
Nàng tiến cung mười năm, từ thuở mười sáu đến tuổi hai mươi sáu, từ thân phận thải nữ nhỏ nhoi bước lên ngôi vị hoàng hậu, chưa từng nghĩ có ngày mình lại phải quỳ phục trước mặt hoàng đế trong tư thế t.h.ả.m hại thế này.
Tiêu Diễn ngồi chễm chệ trên ngai rồng, cuộn thánh chỉ màu vàng rực trên tay hắn đã đọc xong.
Giọng nói thanh mảnh, lanh lảnh của tên thái giám vẫn còn vang vọng, vương vất giữa những rường cột tòa điện, tựa như đàn ruồi nhặng bay loạn không đầu.
“Hoàng hậu Lâm thị, đức không xứng vị, lòng dạ không ngay thẳng, hãm hại cung tần, mưu hại hoàng tự..."
Giọng tên thái giám gắt lên ở âm cuối cùng, “...
Biếm làm thường dân, lập tức đuổi ra khỏi cửa cung."
Văn võ bá quan khắp triều đình im phăng phắc, không một tiếng động.
Lâm Chiêu chậm rãi ngẩng đầu.
Nàng nhìn vào đôi mắt của Tiêu Diễn, đôi mắt mà nàng đã dõi theo suốt mười năm qua, lúc này đây lại phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, chẳng chút gợn sóng.
Hắn đang vận trên mình chiếc long bào thêu mười hai chương văn hoàn toàn mới, thứ lễ phục vốn chỉ được mặc trong đại lễ đăng cơ, thế nhưng hắn đã lên ngôi được ba năm rồi.
Hôm nay là ngày hắn đăng cơ lần thứ hai.
Không đúng, phải nói rằng, đây là ngày “Tân đế" lập lại chính thống.
Vị “Tân đế" ấy đang đứng ngay cạnh Tiêu Diễn, mặc trang phục của hoàng thái nữ, tuổi chừng mười lăm, gầy gò tựa như một cây tre còi cọc, sắc mặt trắng bệch, đôi môi bặm c.h.ặ.t thành một đường thẳng.
Đó là đứa trẻ mồ côi mà Tiêu Diễn đón từ ngoài cung về, bảo rằng đó là giọt m/áu còn sót lại của tiền triều, cần phải “dẹp loạn phò chính".
Thật nực cười làm sao.
Móng tay Lâm Chiêu bấm sâu vào lòng bàn tay.
Ba năm trước, Tiêu Diễn dấy binh lật đổ bạo chính của tiền triều, lên ngôi xưng đế, đổi quốc hiệu là Chiêu.
Thuở ấy, hắn đã nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng mà thề thốt thế nào?
Hắn bảo:
“A Chiêu, giang sơn này có một nửa là của nàng."
Hắn bảo:
“Trẫm đời này, quyết không phụ nàng."
Giờ đây, hắn ngồi cao vòi vọi trên kia, ngay trước mặt bá quan văn võ, nhẫn tâm đạp nàng xuống vũng bùn lầy.
“Bệ hạ," Lâm Chiêu nghe thấy giọng nói của chính mình bật ra từ cổ họng, khàn đặc như tiếng giấy nhám mài trên miếng sắt, “Thần thiếp... thiếp đã làm sai điều gì?"
Tiêu Diễn không thèm nhìn nàng.
Hắn quay sang nhìn thiếu nữ bên cạnh, ánh mắt dịu dàng hẳn lại, đó là sự dịu dàng mà mười năm qua Lâm Chiêu chưa từng được thấy.
“A Dao thân thể yếu ớt, đừng đứng lâu quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn vậy mà lại tự tay vươn ra đỡ lấy cánh tay của vị thiếu nữ kia.
Hơi thở của văn võ bá quan trong điện khẽ nghẹn lại vài phần.
Vị thiếu nữ không nói lời nào, chỉ rụt người lại trốn sau lưng Tiêu Diễn, trông như con nai tơ gặp hoảng sợ.
Lâm Chiêu nhìn đăm đăm vào gương mặt ấy, càng nhìn càng cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Quá gầy, gầy gò một cách dị thường, cổ tay nhỏ thó tưởng chừng như chỉ cần bẻ một cái là gãy.
Sắc da trắng bệch không giống người sống, trên môi vương một lớp màu tím nhạt.
“Bệ hạ," đầu gối Lâm Chiêu nhích dịch một chút, nền gạch vàng lạnh buốt thấu xương làm nàng run rẩy, “Thiếp hầu hạ trong cung mười năm, từ thuở nơi tiềm phủ cho đến lúc bước lên điện ngọc, chưa từng để xảy ra nửa phần sai sót.
Người bảo thiếp hãm hại cung tần, chứng cứ đâu?
Người bảo thiếp mưu hại hoàng tự, các vị thái y trong cung—"
“Đủ rồi."
Tiêu Diễn rốt cuộc cũng chịu nhìn nàng.
Ánh mắt ấy lạnh lùng tựa như một nhát d.a.o sắc lẹm.
“Lâm Chiêu, ngươi đã làm những gì, tự lòng ngươi rõ nhất."
Giọng hắn không cao, nhưng từng chữ từng lời đều nện xuống đất nặng trịch, “Trẫm đã giữ cho ngươi chút thể diện cuối cùng, đừng tự mình xé rách nó ra."
Thể diện.
Lâm Chiêu suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Nàng làm hoàng hậu mười năm, quán xuyến hậu cung, giúp hắn vững vàng triều chính, vào những năm tháng dấy binh gian khổ nhất, nàng đã đem toàn bộ gia sản của nhà đẻ đổ vào làm quân lương.
Thuở cha nàng t.ử trận nơi sa trường, hắn đã ôm c.h.ặ.t lấy nàng mà khóc rằng “Trẫm nợ Lâm gia các người quá nhiều".
Giờ đây, hắn lại nói với nàng hai chữ “thẻ diện".
“Thần thiếp không hiểu."
Lâm Chiêu ưỡn thẳng lưng, đầu gối càng lún sâu vào cái lạnh, “Xin bệ hạ chỉ rõ."
Chân mày Tiêu Diễn khẽ nhíu lại.
Chỉ một thoáng, rồi lại giãn ra ngay.
Hắn cúi xuống nhìn nàng, tựa như đang nhìn một con kiến nhỏ nhoi dưới chân.
“Lúc ngươi hại ch/ết Thục phi, trẫm đã đứng ngay bên cạnh chứng kiến đấy thôi."
M/áu trong người Lâm Chiêu trong nháy mắt lạnh ngắt.
Thục phi.
Người đàn bà đã ch/ết trong lãnh cung một năm trước.
Tiêu Diễn lúc đó bảo nàng ta ch/ết vì bạo bệnh, Lâm Chiêu đã tự tay xem bệnh án do thái y viết, tự tay lo liệu ma chay xuôi ngược.
Giờ đây hắn lại bảo hắn “đứng nhìn".
“Thục phi là do ngươi sai người hạ độc ch/ết," giọng nói của Tiêu Diễn rốt cuộc cũng lộ ra một vết nứt của cảm xúc, đó là lòng căm hận, “Trẫm lúc đó không phát tác, là vì trẫm còn cần binh quyền của Lâm gia ngươi.
Giờ thì không cần nữa rồi."
Trong điện có người hít vào một hơi khí lạnh.
Lâm Chiêu ngoảnh đầu nhìn lại, đó là Thượng thư bộ Lễ, con cáo già ngày thường khéo léo đưa đẩy nhất, lúc này trên mặt đầy vẻ bàng hoàng.
Tiếp đó là Thị lang bộ Binh, Chủ sự bộ Công, rồi đến mấy vị ngự sử của đài Ngự Sử, ai nấy đều trợn tròn mắt nhìn nàng, như thể đang nhìn một bức tượng Phật đột nhiên vỡ vụn.
Nàng đã hiểu ra rồi.