Kiếp Này Nàng Phải Sống Thật Tốt

Chương 3

Thính Phong Hiên của ta, sau khi tiểu thư thật khóc lóc một hồi, mẫu thân liền bảo đã sắp xếp cho ta một viện khác rộng lớn hơn, tốt hơn.

Bà không cần ta đồng ý đã giúp ta thu dọn hết đồ đạc, khuyên ta dọn ra ngoài. Thế nhưng, viện phủ tốt nhất, lớn nhất trong phủ chính là Thính Phong Hiên của ta.

Họ quả thực có sắp xếp một viện lạc lớn hơn cho ta. Nhưng lại là nơi hẻo lánh nhất trong phủ, cách xa chủ viện vạn dặm.

Mùa đông thì lạnh, mùa hè thì nóng.

Đến cả kẻ hầu người hạ cũng chẳng muốn ở nơi này.

Tuy rằng gia cụ đầy đủ, nhưng thảy đều là đồ cực kỳ cũ kỹ.

Trong sân trống huếch trống hoác, chỉ có duy nhất một cây hoàng bì, lá rụng đầy đất.

Kiếp trước, ta chắc chắn sẽ không cam lòng chịu uất ức, rồi sẽ đại náo một trận ra trò. Nhưng sau khi bị cuộc đời và hiện thực vùi dập, ta lại thấy thế này thực sự rất tốt.

Còn có thể trồng chút rau xanh.

Nuôi thêm vài con gà con.

Gà con lớn lên thành gà mái, lại có thể đẻ trứng.

Phải rồi, một vị thiên kim tiểu thư mười ngón tay không chạm nước xuân như ta. Vì mưu sinh, ta còn học được cả cách trồng rau, nuôi gà.

Thậm chí đến cả cắt cỏ, bổ củi cũng đều biết làm.

Việc đầu tiên sau khi sống lại, điều ta nghĩ đến chính là, không thể để bản thân bị đói nữa.

Sau khi dọn đến Bắc viên, tỳ nữ thân cận bên người ta cũng chỉ còn lại Tố Tâm cùng ta lớn lên từ nhỏ.

Cả phủ Thừa tướng dường như đã lãng quên vị tiểu thư từng được muôn vàn sủng ái là ta.

Phụ mẫu và người thân đều bận rộn bù đắp mười mấy năm xa cách cho thật thiên kim.

Hạ nhân thì bận rộn nịnh bợ vị chủ t.ử mới trở về này.

Lòng người bạc bẽo.

Ta chẳng lấy làm buồn lòng.

Sau khi phòng bếp năm lần bảy lượt đưa tới những món cơm canh đã ôi thiu, Tố Tâm rốt cuộc cũng đã học được món trứng gà xào hẹ.

Nhật Nguyệt

May mắn thay, nơi này tuy hẻo lánh nhưng lại có một tiểu trù phòng bỏ trống.

Phụ mẫu, đại ca có ghẻ lạnh ta, nhưng số của cải tích cóp trước kia của ta vẫn thuộc về ta.

Trong mắt hạ nhân, ta sống vô cùng sa sút.

Ta lại cảm thấy rất tự tại.

Những đêm khuya thanh vắng, ta cũng sẽ ngước nhìn vầng trăng mà thất thần.

Không biết là vì những thứ đã mất đi, hay là bởi vì vuột mất.

Đời người vốn dĩ chính là một quá trình không ngừng mất đi.

Sống sót luôn tốt hơn là phải c.h.ế.t.

Kiếp trước đã sợ cái nghèo đến thấu xương, ta chỉ mong kiếp này không phải vì bạc tiền mà chịu khổ cực nữa.

….

Hôn kỳ định vào tiết Trung thu.

Thánh thượng quả thực mười phần coi trọng Định Quốc Hầu, ngay cả giá y cũng là từ trong cung ban xuống.

Dù cho hôn kỳ của tiểu thư thật và Phó Nhất Ngôn còn chưa định ngày, nhưng nàng ta lại nhìn trúng bộ giá y của ta.

Thật ra nào chỉ có bấy nhiêu.

Trong sính lễ của Định Quốc Hầu có rất nhiều kỳ trân dị bảo.

Những thứ nàng ta thích, đại ca chỉ cần buông một câu:

"Muội đã cướp đi vinh hoa phú quý của muội ấy mười mấy năm trời, giờ trả lại cho muội ấy vài thứ thì đã sao chứ?"

"Vân Linh, đừng nhỏ nhen như vậy."

"Vốn dĩ là muội nợ muội ấy."

Mẫu thân lại nhẹ nhàng nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Vân Linh vốn dĩ luôn hiểu chuyện, chút đồ mọn này chắc sẽ không để tâm đâu."

"Mẫu thân sẽ bù đắp cho con thứ khác tốt hơn, đừng so đo quá nhiều làm gì."

Nhưng thứ tốt hơn đến mấy, chẳng phải đều từng chút từng chút một đem bù đắp cho thật thiên kim rồi sao?

Viện phủ của ta.

Những y phục mới nhất.

Cho đến cả những món trang sức trâm ngọc quý giá hiếm có kia, chỉ cần nàng ta thốt lên một câu "Trước kia con chưa từng có cơ hội được nhìn thấy những món trang sức trang nhã thế này".

Thế là liền phải trả lại cho nàng ta.

Không trả chính là không hiểu chuyện. Nhưng bộ giá y thuộc về ta, ta không muốn nhường.

Vì vậy, ta đã cự tuyệt nàng ta.

Kiếp trước, lúc ta và Phó Nhất Ngôn thành thân, bạc mang theo đã tiêu sái sạch sành sanh.

Chúng ta chỉ vẻn vẹn mua nổi một tấm khăn trùm đầu màu đỏ.

Hắn ôm lấy ta, lòng tràn đầy áy náy.

Ta lặng lẽ nuốt xuống nghẹn ngào, trong lòng thảy đều là bất mãn và không cam lòng.

Không nên như vậy.

Vốn dĩ phải là mười dặm hồng trang, ta mặc đại hồng giá y long trọng, phong quang gả đi mới đúng.

Khi mẫu thân đến, ta đang ở trên mảnh đất trồng rau mà cuốc đất.

Bà nhìn thấy dáng vẻ ăn mặc này của ta, không khỏi ngẩn người.

Nơi đáy mắt thoáng qua một vệt xót xa đã từ lâu không gặp.

Thế nhưng tiểu thư thật lại khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Mẫu thân, đều tại con không hiểu chuyện."

"Phó ca ca vốn dĩ cùng tỷ tỷ thanh mai trúc mã, con không nên tranh giành với tỷ tỷ."

"Hại tỷ tỷ phải gả cho vị Hầu gia đáng sợ kia."

"Tỷ tỷ tức giận với con cũng là lẽ đương nhiên."

Nàng ta vừa khóc vừa quỳ sụp xuống trước mặt ta: "Tỷ tỷ, muội biết tỷ cũng không muốn gả."

"Nhưng tỷ cũng không cần vì chút hờn dỗi mà không màng tới mẫu thân chứ."

"Mẫu thân mỗi ngày đều nhớ mong tỷ, lo lắng cho tỷ, vậy mà tỷ đến một câu thỉnh an cũng không có."

"Người nuôi nấng thương yêu tỷ mười mấy năm qua, tỷ một chút tình nghĩa cũng không có sao?"

"Muội biết tỷ oán hận muội, nhưng cũng không nên vì oán hận muội mà làm mẫu thân đau lòng."

Sự xót xa trong mắt mẫu thân tức thì tan biến.

Bà thất vọng nhìn ta:

"Vân Linh, con đã chiếm đoạt thân phận của Thảo Nhi mười mấy năm, hưởng thụ vinh hoa phú quý của Thừa tướng phủ mười mấy năm trời."

"Thảo Nhi chưa từng trách oán con nửa lời, còn gọi con một tiếng tỷ tỷ."

"Vậy mà con đến một chút tình thâm tỷ muội cũng không màng?"

"Chỉ một bộ giá y mà thôi, Thảo Nhi nhìn trúng, con cũng không nguyện ý ban cho?"

"Chẳng lẽ con nhất định phải náo loạn đến mức gia trạch bất ninh, cả nhà vì con mà không được yên ổn thì con mới vui lòng hả dạ?"

"Ta thật là uổng công thương yêu con bấy lâu."

Dù đã trải qua một đời, nhưng lời này vẫn như cũ giống như một bàn tay lớn bóp nghẹt lấy l.ồ.ng n.g.ự.c ta.

Đau đến mức cơ hồ ngạt thở.

Ta nghiêm túc nhìn người từng dành cho ta hết mực sủng ái và quan tâm kia.

Không kìm được mà cười khổ một tiếng.

Ta đã từng thật lòng thật dạ, không chút giữ lại mà mến mộ bà.

Ta từng ngỡ rằng tình cảm mười mấy năm chung sống tất nhiên sẽ vượt qua cả mối quan hệ huyết thống cốt nhục liền cành.

Xem ra hiển nhiên, người bà yêu thương hơn, chính là đứa nữ nhi ruột thịt chung dòng m.á.u với bà.