Kiếp Này Nàng Phải Sống Thật Tốt

Chương 2

Cũng chính cuộc hôn nhân này là cọng rơm cuối cùng đè sụp lòng ta.

Sau khi khóc một trận long trời lở đất, ta liền không màng chuẩn bị mà cùng Phó Nhất Ngôn bỏ trốn.

Khi ấy ta tuyệt tình nghĩ rằng, nếu họ đã không cần ta nữa, vậy thì ta cũng chẳng cần bọn họ.

Lúc này, thần sắc mẫu thân hiếm khi thấy nhẹ nhõm, có lẽ vì ta đã đồng ý nhường lại hôn sự.

Bà mỉm cười khoan dung nói:

"Hôn sự này của con do đích thân Thánh thượng ban xuống, đến lúc đó của hồi môn của con sẽ không để vị tỷ tỷ như con phải chịu thiệt thòi đâu."

Tay ta siết c.h.ặ.t lấy góc áo. Thật lâu vẫn không đáp lời.

Dù đã trải qua một kiếp, cõi lòng ta sớm đã tê dại. Nhưng khoảnh khắc này, nỗi đau âm ỉ vẫn như cũ tức thì lan tràn khắp tâm can.

Kiếp trước, sau khi ta bỏ trốn, Thừa tướng đại nhân vì muốn từ chối mối hôn sự này mà không tiếc từ quan.

Ngay cả đại ca cũng quỳ trước điện, liều mạng khuyên can Thánh thượng thu hồi thành mệnh.

Tiểu thư thật  lấy tay che mặt khóc thút thít:

"Có phải tỷ tỷ không muốn gả cho Định Quốc Hầu?"

"Đó là tội kháng chỉ đại tội đấy."

"Nếu đã như vậy, mẫu thân, con không gả cho Phó ca ca nữa, hãy để con gả cho Định Quốc Hầu đi."

"Dù sao con cũng chỉ là đứa nữ nhi lưu lạc bên ngoài, tình cảm sao sánh bằng tỷ tỷ vẫn luôn lớn lên bên cạnh người."

"Vì mẫu thân, vì Thẩm gia, cứ để con gả đi."

Gương mặt nhỏ nhắn của nàng ta trắng bệch, khóc đến hoa lê đái vũ.

Mẫu thân và đại ca đau lòng khôn xiết.

Đại ca lạnh lùng nhìn ta: "Muội nhìn muội xem, ngay cả Thảo Nhi cũng hiểu chuyện như thế."

"Tại sao muội không thể lượng thứ cho nỗi lòng xót xa của chúng ta dành cho Thảo Nhi chứ?"

"Từ nhỏ đến lớn muội kiêu căng ngang ngược cũng đành đi, nhưng lần này, tại sao không thể đặt mình vào hoàn cảnh của Thẩm gia mà suy nghĩ?"

Tiểu thư thật khóc càng thêm vẻ đáng thương.

Theo tiếng khóc của nàng ta, những người thân vốn từng hết mực yêu thương ta đều dùng ánh mắt chán ghét nhìn về phía ta.

Ta rủ mắt xuống.

Nửa hai khắc sau mới ngước lên, buông góc áo đã bị siết c.h.ặ.t ra, nói:

"Nữ nhi không nói là không nguyện ý."

"Nữ nhi hết thảy nghe theo sự sắp xếp của gia đình."

Ta hiểu rất rõ, bản thân không có lựa chọn nào khác.

Ta và nàng ta bị ôm nhầm.

Chúng ta đều không có lỗi.

Nhưng nàng ta là kẻ may mắn.

Phụ mẫu ruột thịt và người thân nguyện ý chở che, dung túng cho nàng ta đều còn sống.

Còn ta thì sao?

Phụ mẫu ruột thịt và người thân sớm đã bỏ mạng trong trận thiên tai năm ấy. Bằng không, nàng ta cũng chẳng bị đại ca đi cứu trợ thiên tai phát hiện ra sự tồn tại.

Gương mặt kia của nàng ta giống đại ca như đúc cùng một khuôn.

Dù thế nào đi nữa, ta không muốn lại phải trải qua những ngày mùa đông không có than sưởi.

Đêm về lạnh đến mức hai người ôm c.h.ặ.t lấy nhau sưởi ấm mà vẫn lạnh tới mức không thể chợp mắt.

Mùa hè nóng đến nỗi ngay cả hít thở cũng thấy khó khăn.

Nghèo đến mức tấc bước khó đi, ngay cả sinh bệnh cũng là một điều xa xỉ.

Thậm chí đến cả việc ăn một bữa cơm no cũng chỉ là mong ước viển vông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chỉ hận bản thân sống lại quá muộn.

Nếu là sớm vài năm, ta còn có thời gian để mưu tính cho tương lai.

Nhưng hiện tại, ta không có quyền lựa chọn.

Chỉ có thể đáp ứng.

Hơn thế nữa lần này, Phó Nhất Ngôn cũng không vì sợ mất ta mà hỏi ta có nguyện ý đi cùng hắn hay không.

Hắn đại khái cũng đã sống lại rồi.

Xem ra, hắn cũng đã có sự lựa chọn khác biệt.

Ta nhẹ cả lòng.

Ít nhất ta không cần vì lời từ chối, vì muốn cố kỵ tâm tình và lòng tự tôn của hắn mà cảm thấy áy náy.

Dù vậy, trong lòng vẫn không tránh khỏi dâng lên một nỗi mất mát.

Thực ra thế này cũng tốt.

Hắn rốt cuộc không cần vì muốn cho ta ăn một miếng bánh ngọt mà ta hằng mong ước, mà phải ngày đêm ở bến tàu khuân vác hàng hóa đến kiệt lực.

Đôi bàn tay thon dài vốn chỉ biết cầm b.út viết chữ vẽ tranh kia, cũng sẽ không về sau trở nên thô ráp, xấu xí, đầy rẫy vết thương.

Gương mặt tuấn tú vô song kia lại càng không phải trở nên phong sương, tiều tụy.

Càng không cần giữa đêm khuya trằn trọc khôn nguôi, âm thầm thở dài.

Ta biết hắn đã rất nhiều lần đi đến đầu thôn, nhưng cuối cùng vẫn quay trở lại.

Là còn yêu ta sao?

Nhật Nguyệt

Là không nỡ xa ta sao?

Đều không phải.

Chúng ta sớm đã bị cái đói và cái nghèo mài mòn đi tất thảy tình ý. May mắn là, chúng ta không hề oán hận lẫn nhau.

Hắn biết một nữ t.ử yếu đuối như ta ở trong cái hoàn cảnh gian nan ấy, không có bạc, không có chỗ dựa thì căn bản không cách nào sống nổi.

Chỉ có thể nói, hắn là một nam t.ử thiện lương.

Ta đã không yêu sai người.

Nếu như số phận không trêu ngươi ta. Ta là đích nữ chân chính của Thừa tướng, cùng hắn thuận lý thành chương kết thành phu thê.

Hắn nhất định sẽ là vị phu quân chu toàn, ôn nhu nhất thế gian.

Lúc rảnh rỗi hắn sẽ vì ta vẽ đôi lông mày ngài, ngâm thơ vịnh phú;

Còn ta sẽ ở bên hắn hồng nhuận thêm hương, năm năm tháng tháng, sớm sớm chiều chiều.

….

Hôn sự đã định đoạt xong xuôi.

Sính lễ của Định Quốc Hầu rất nhanh đã được đưa tới cửa.

Ngay cả đôi chim nhạn cũng là đồ tươi sống, vừa nhìn đã biết là một đôi chim vừa mới săn được.

Trông có vẻ hết sức dọa người.

Bệ hạ và hậu cung ban thưởng lại càng như nước chảy đưa tới không ngớt.

Xem ra họ đều rất coi trọng mối hôn sự này.

Nhưng người ngoài lại chẳng nghĩ như vậy.

Những tỷ muội ngày trước thường xuyên qua lại đều lộ vẻ đồng cảm, thương hại ta.

Kẻ thù không đội trời chung thì âm thầm giễu cợt ta, cười trên nỗi đau của người khác.

Người trong Thừa tướng phủ, từ trên xuống dưới đều bắt đầu dùng ánh mắt dị nghị nhìn ta.

Trong mắt mọi người, gả cho Định Quốc Hầu chẳng khác nào ta đã mất đi nửa cái mạng.

Thừa tướng phủ hiển nhiên đã từ bỏ vị đứa con giả được nuôi dạy từ nhỏ là ta.

Điều này thấy rõ như ban ngày.