Chu Cẩn An ở phòng VIP riêng. Trước khi đẩy cửa bước vào, anh ta vẫn còn nhắm mắt nằm trên giường. Nhưng cửa vừa mở, anh ta đã mở mắt.
Tôi đi theo giảng viên đến bên giường bệnh, vừa hay chạm phải ánh mắt đang chăm chú nhìn mình của anh ta.
Sau một ca phẫu thuật, anh ta gầy đi rất nhiều, sắc mặt cũng tái nhợt. Nhưng đôi mắt ấy vẫn đen đến mức khiến người ta cảm thấy áp lực.
Tôi nghiêng đầu, muốn tránh ánh mắt anh ta. Lại nghe anh ta gọi người: "Lâm Dụ, giúp tôi nâng đầu giường lên."
Trợ lý Lâm khựng lại, do dự nói: "… Bác sĩ nói hiện tại anh phải nằm thẳng."
Anh ta nói không sao: "Cậu cứ nâng lên."
Trong lúc nói, ánh mắt anh ta vẫn luôn đặt trên người tôi. Ánh mắt ấy chất chứa quá nhiều thứ, khiến tôi không muốn đối diện với anh ta. Nhưng tôi vẫn phải nhắc anh ta: "… Ngồi dậy là vết thương sẽ bung ra, còn phải khâu lại." Giọng tôi nhàn nhạt, mang đúng thái độ giải quyết công việc.
Nhưng mà Chu Cẩn An lại bật cười. Anh ta nói được, vừa nhìn tôi vừa nói: "Vậy không nâng nữa."
16.
Giảng viên bắt đầu kiểm tra và hỏi bệnh. Tôi đứng phía sau ghi chép.
Đến cuối buổi hỏi bệnh, Chu Cẩn An đột nhiên nhìn tôi nói: "Lâu rồi không gặp."
Anh ta nói bằng tiếng Trung. Giọng điệu nhẹ nhàng, dịu dàng.
Anh ta cứ nằm ngửa trên giường, nhìn tôi. Giảng viên thuận theo ánh mắt anh ta quay đầu nhìn tôi, hỏi tôi có quen biết anh ta không.
Tôi không trả lời, Chu Cẩn An cũng không trả lời. Anh ta chỉ nhìn tôi, rồi lại lên tiếng: "Đúng là… lâu rồi không gặp." Giọng nói kéo dài, giống như một tiếng thở dài khe khẽ.
Hoặc có lẽ chỉ là ảo giác.
Dưới ánh đèn trong phòng bệnh, dường như trong mắt Chu Cẩn An thấp thoáng hơi nước. Tôi không nhìn rõ, anh ta đã quay đầu sang hướng khác, một mình hướng mặt về phía bức tường. Chỉ để lại đường nét góc nghiêng lạnh lẽo.
Tôi thu hồi ánh mắt, đi theo giảng viên rời khỏi phòng bệnh.
17.
Chu Cẩn An bắt đầu ở lại bệnh viện dài ngày, anh ta chỉ bị thương ngoài da. Với mức độ bận rộn của anh ta, đáng lẽ tháo chỉ xong là có thể làm thủ tục xuất viện. Nhưng anh ta thà ở bệnh viện liên tục mở hết cuộc họp quốc tế này đến cuộc họp quốc tế khác, cũng không có ý định xuất viện.
Tình trạng của anh ta dần ổn định, giảng viên hoàn toàn giao việc theo dõi anh ta cho tôi. Mỗi lần đẩy cửa vào kiểm tra phòng bệnh, anh ta đều tựa người vào đầu giường, tai đeo tai nghe không dây, mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bầu không khí trong phòng bệnh rất nặng nề, mấy người trợ lý im lặng đến mức không ai lên tiếng.
Có lẽ là chuyện công việc, tôi cũng bước chân nhẹ hơn. Mãi đến khi Chu Cẩn An nhận ra sự xuất hiện của tôi trước. Lúc quay đầu nhìn sang, anh ta đã tháo tai nghe, đóng máy tính lại, vẻ mặt cũng lập tức dịu xuống.
Nhưng lại là ánh mắt ấy. Mấy ngày nay, mỗi khi nhìn tôi, trong mắt anh ta luôn đè nặng một nỗi buồn và niềm vui sướng mà tôi không thể hiểu được.
Anh ta giấu tất cả cảm xúc dưới lớp vỏ bình tĩnh,nhưng bên trong dường như cuộn trào sóng dữ.
Tôi vẫn như thường lệ hỏi thăm tình trạng hôm nay của anh ta. Sau khi hỏi xong, tôi nói rõ với anh ta: "Anh có thể chuẩn bị làm thủ tục xuất viện rồi."
Chu Cẩn An vẫn luôn phối hợp, tôi nói gì anh ta cũng gật đầu đồng ý. Nhưng riêng chuyện xuất viện, anh ta lại chẳng hề sốt ruột, cứ kéo dài mãi.
Anh ta đóng một khoản viện phí rất lớn, chấp nhận ở phòng bệnh hạng sang với chi phí sáu con số mỗi ngày. Tôi cũng không thể thay mặt bệnh viện đuổi anh ta đi.
18.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tối hôm đó, tôi cùng giảng viên vào phòng phẫu thuật. Suốt tám tiếng đồng hồ, tôi gần như không được đứng nghỉ. Kết thúc ca phẫu thuật, tôi lại một mình đến cầu thang nghỉ ngơi.
Chu Cẩn An tìm đến tôi lúc 3h sáng. Anh ta mặc nguyên bộ đồ bệnh nhân, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo len màu xám.
Bộ quần áo mềm mại ấy khiến khí chất sắc bén trên người anh ta dịu đi, để lộ vẻ ôn hòa hiếm thấy. Tôi nhìn anh ta, ngẩn người trong giây lát.
Kiếp trước, tôi và anh ta từng có năm năm hôn nhân. Nhưng khi ở nhà, chúng tôi lại là những người xa lạ quen thuộc nhất.
Mỗi lần gặp anh ta, anh ta đều mặc bộ vest chỉnh tề không một nếp nhăn, chưa từng để lộ trước mặt tôi dù chỉ một chút dáng vẻ dịu dàng. Chỉ có sự lạnh lùng cao cao tại thượng.
Nhớ lại chuyện kiếp trước một lát, tôi lập tức hoàn hồn. Người trước mặt đã chẳng chút câu nệ ngồi xuống bên cạnh tôi. Trên tay anh ta xách một hộp giữ nhiệt. Những ngón tay thon dài vừa mở nắp hộp, hương vị món ăn quê nhà đã lan ra khắp cầu thang.
"Anh đoán được em ở đây." Chu Cẩn An nói. Anh ta đưa hộp thức ăn đã mở nắp vào tay tôi, tay còn lại cầm đũa: "Đói chưa?"
Anh ta nói thêm: "Tôi bảo đầu bếp sáng sớm bay sang đây nấu. Nếm thử xem?"
Tôi cúi mắt, nhìn những cọng hành nhỏ li ti rắc trên bề mặt món ăn. Sau đó ngẩng đầu nhìn người trước mặt, "Tại sao anh có thể nhận ra?" Tôi hỏi Chu Cẩn An.
Đồng nghiệp, bạn bè, giảng viên đều không thể phân biệt tôi và anh trai. Dựa theo mốc thời gian mà trợ lý Lâm nói cho tôi, tôi đoán có lẽ ngay từ khi anh trai vừa thay thế tôi xuất hiện trước mặt Chu Cẩn An, anh ta đã phát hiện ra chúng tôi đã đổi thân phận.
Chu Cẩn An đưa ngón tay khẽ chạm lên thái dương, anh ta nói: "Vì ánh mắt."
Tôi đi theo giảng viên đến bên giường bệnh, vừa hay chạm phải ánh mắt đang chăm chú nhìn mình của anh ta.
Sau một ca phẫu thuật, anh ta gầy đi rất nhiều, sắc mặt cũng tái nhợt. Nhưng đôi mắt ấy vẫn đen đến mức khiến người ta cảm thấy áp lực.
Tôi nghiêng đầu, muốn tránh ánh mắt anh ta. Lại nghe anh ta gọi người: "Lâm Dụ, giúp tôi nâng đầu giường lên."
Trợ lý Lâm khựng lại, do dự nói: "… Bác sĩ nói hiện tại anh phải nằm thẳng."
Anh ta nói không sao: "Cậu cứ nâng lên."
Trong lúc nói, ánh mắt anh ta vẫn luôn đặt trên người tôi. Ánh mắt ấy chất chứa quá nhiều thứ, khiến tôi không muốn đối diện với anh ta. Nhưng tôi vẫn phải nhắc anh ta: "… Ngồi dậy là vết thương sẽ bung ra, còn phải khâu lại." Giọng tôi nhàn nhạt, mang đúng thái độ giải quyết công việc.
Nhưng mà Chu Cẩn An lại bật cười. Anh ta nói được, vừa nhìn tôi vừa nói: "Vậy không nâng nữa."
16.
Giảng viên bắt đầu kiểm tra và hỏi bệnh. Tôi đứng phía sau ghi chép.
Đến cuối buổi hỏi bệnh, Chu Cẩn An đột nhiên nhìn tôi nói: "Lâu rồi không gặp."
Anh ta nói bằng tiếng Trung. Giọng điệu nhẹ nhàng, dịu dàng.
Anh ta cứ nằm ngửa trên giường, nhìn tôi. Giảng viên thuận theo ánh mắt anh ta quay đầu nhìn tôi, hỏi tôi có quen biết anh ta không.
Tôi không trả lời, Chu Cẩn An cũng không trả lời. Anh ta chỉ nhìn tôi, rồi lại lên tiếng: "Đúng là… lâu rồi không gặp." Giọng nói kéo dài, giống như một tiếng thở dài khe khẽ.
Hoặc có lẽ chỉ là ảo giác.
Dưới ánh đèn trong phòng bệnh, dường như trong mắt Chu Cẩn An thấp thoáng hơi nước. Tôi không nhìn rõ, anh ta đã quay đầu sang hướng khác, một mình hướng mặt về phía bức tường. Chỉ để lại đường nét góc nghiêng lạnh lẽo.
Tôi thu hồi ánh mắt, đi theo giảng viên rời khỏi phòng bệnh.
17.
Chu Cẩn An bắt đầu ở lại bệnh viện dài ngày, anh ta chỉ bị thương ngoài da. Với mức độ bận rộn của anh ta, đáng lẽ tháo chỉ xong là có thể làm thủ tục xuất viện. Nhưng anh ta thà ở bệnh viện liên tục mở hết cuộc họp quốc tế này đến cuộc họp quốc tế khác, cũng không có ý định xuất viện.
Tình trạng của anh ta dần ổn định, giảng viên hoàn toàn giao việc theo dõi anh ta cho tôi. Mỗi lần đẩy cửa vào kiểm tra phòng bệnh, anh ta đều tựa người vào đầu giường, tai đeo tai nghe không dây, mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bầu không khí trong phòng bệnh rất nặng nề, mấy người trợ lý im lặng đến mức không ai lên tiếng.
Có lẽ là chuyện công việc, tôi cũng bước chân nhẹ hơn. Mãi đến khi Chu Cẩn An nhận ra sự xuất hiện của tôi trước. Lúc quay đầu nhìn sang, anh ta đã tháo tai nghe, đóng máy tính lại, vẻ mặt cũng lập tức dịu xuống.
Nhưng lại là ánh mắt ấy. Mấy ngày nay, mỗi khi nhìn tôi, trong mắt anh ta luôn đè nặng một nỗi buồn và niềm vui sướng mà tôi không thể hiểu được.
Anh ta giấu tất cả cảm xúc dưới lớp vỏ bình tĩnh,nhưng bên trong dường như cuộn trào sóng dữ.
Tôi vẫn như thường lệ hỏi thăm tình trạng hôm nay của anh ta. Sau khi hỏi xong, tôi nói rõ với anh ta: "Anh có thể chuẩn bị làm thủ tục xuất viện rồi."
Chu Cẩn An vẫn luôn phối hợp, tôi nói gì anh ta cũng gật đầu đồng ý. Nhưng riêng chuyện xuất viện, anh ta lại chẳng hề sốt ruột, cứ kéo dài mãi.
Anh ta đóng một khoản viện phí rất lớn, chấp nhận ở phòng bệnh hạng sang với chi phí sáu con số mỗi ngày. Tôi cũng không thể thay mặt bệnh viện đuổi anh ta đi.
18.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tối hôm đó, tôi cùng giảng viên vào phòng phẫu thuật. Suốt tám tiếng đồng hồ, tôi gần như không được đứng nghỉ. Kết thúc ca phẫu thuật, tôi lại một mình đến cầu thang nghỉ ngơi.
Chu Cẩn An tìm đến tôi lúc 3h sáng. Anh ta mặc nguyên bộ đồ bệnh nhân, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo len màu xám.
Bộ quần áo mềm mại ấy khiến khí chất sắc bén trên người anh ta dịu đi, để lộ vẻ ôn hòa hiếm thấy. Tôi nhìn anh ta, ngẩn người trong giây lát.
Kiếp trước, tôi và anh ta từng có năm năm hôn nhân. Nhưng khi ở nhà, chúng tôi lại là những người xa lạ quen thuộc nhất.
Mỗi lần gặp anh ta, anh ta đều mặc bộ vest chỉnh tề không một nếp nhăn, chưa từng để lộ trước mặt tôi dù chỉ một chút dáng vẻ dịu dàng. Chỉ có sự lạnh lùng cao cao tại thượng.
Nhớ lại chuyện kiếp trước một lát, tôi lập tức hoàn hồn. Người trước mặt đã chẳng chút câu nệ ngồi xuống bên cạnh tôi. Trên tay anh ta xách một hộp giữ nhiệt. Những ngón tay thon dài vừa mở nắp hộp, hương vị món ăn quê nhà đã lan ra khắp cầu thang.
"Anh đoán được em ở đây." Chu Cẩn An nói. Anh ta đưa hộp thức ăn đã mở nắp vào tay tôi, tay còn lại cầm đũa: "Đói chưa?"
Anh ta nói thêm: "Tôi bảo đầu bếp sáng sớm bay sang đây nấu. Nếm thử xem?"
Tôi cúi mắt, nhìn những cọng hành nhỏ li ti rắc trên bề mặt món ăn. Sau đó ngẩng đầu nhìn người trước mặt, "Tại sao anh có thể nhận ra?" Tôi hỏi Chu Cẩn An.
Đồng nghiệp, bạn bè, giảng viên đều không thể phân biệt tôi và anh trai. Dựa theo mốc thời gian mà trợ lý Lâm nói cho tôi, tôi đoán có lẽ ngay từ khi anh trai vừa thay thế tôi xuất hiện trước mặt Chu Cẩn An, anh ta đã phát hiện ra chúng tôi đã đổi thân phận.
Chu Cẩn An đưa ngón tay khẽ chạm lên thái dương, anh ta nói: "Vì ánh mắt."