Kiếp Này Anh Chỉ Yêu Mình Em

Chương 5

13.

Đèn đỏ ch.ói mắt trước phòng phẫu thuật bật sáng.

Trợ lý của Chu Cẩn An bị thương không nặng, nhưng cũng phải ngồi xe lăn. Anh ta tự mình lăn xe đến bên cạnh tôi.

Nhìn thấy gương mặt tôi và chiếc áo blouse trắng trên người, anh ta không hề tỏ ra kinh ngạc.

"Đã liên lạc được với ba mẹ của chủ tịch Chu, họ sẽ lên chuyến bay gần nhất để tới đây."

Tôi chậm rãi quay đầu, nhìn lớp thạch cao trên chân phải của anh t.

Tôi nhận ra anh ta. Dù sao tôi cũng đã ở bên Chu Cẩn An suốt hai năm. Anh ta thường im lặng, nghiêm nghị đi theo sau Chu Cẩn An.

"Tại sao các anh lại xuất hiện ở đây?" Tôi hỏi.

Anh ta đẩy nhẹ gọng kính, nói: "Thật ra chuyến đi lần này, chủ tịch Chu đã lên kế hoạch hơn nửa tháng rồi."

"Tại sao?" Tôi như mất đi khả năng suy nghĩ, chỉ có thể hỏi một cách yếu ớt.

Trợ lý nhìn tôi chăm chú: "Bởi vì chủ tịch Chu muốn biết anh đã đi đâu, anh ấy muốn tìm anh."

Tôi nhắm mắt lại. Nghe giọng trợ lý bình tĩnh nói: "Một tháng trước, anh ấy đã nhờ tôi điều tra thân thế của anh, biết được chuyện anh và anh trai thay phiên sống trong nước và nước ngoài. Sau đó, anh ấy còn điều tra cụ thể vị trí của anh và ngôi trường anh đang theo học."

Đầu tôi đau đến căng lên, khiến tôi gần như mất hết khả năng suy nghĩ. Tôi không hiểu tại sao. Vừa rồi, khi nhìn thấy Chu Cẩn An nhắm nghiền mắt, cả người đầy m.á.u trên hành lang bệnh viện, tôi đột nhiên nhớ đến sáu năm trước.

Cũng tại bệnh viện này. Năm đó tôi vừa nhập học chưa lâu, lần đầu tiên theo giảng viên đến bệnh viện học tập thì gặp phải một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông nghiêm trọng. Khi ấy Chu Cẩn An vẫn còn rất trẻ, một mình tham gia đua xe ở nước ngoài. Sau khi xảy ra tai nạn, anh ta hôn mê, đến cả người nhà cũng không thể liên lạc được.

Vì cùng là người Hoa, giảng viên đã cử tôi đến nói chuyện với anh ta.

Lần đó anh ta bị thương nhẹ hơn bây giờ rất nhiều. Bệnh viện thậm chí còn không sắp xếp được phòng riêng cho anh ta.

Tôi chỉ nhớ m.á.u từ khóe trán anh ta chảy xuống cổ. Tôi nhớ ánh mắt lạnh lẽo của anh ta khi mở mắt, đôi mắt đen nhánh chăm chú nhìn tôi. Tôi cũng nhớ khoảnh khắc anh ta mở mắt, bàn tay siết lấy xương cổ tay tôi mạnh đến mức nào.

Tôi lắp bắp, vừa lắc điện thoại vừa giải thích với anh ta rằng tôi chỉ muốn giúp anh ta liên lạc với người nhà.

Ký ức về anh ta của tôi dừng lại ở đó. Bởi ngày hôm sau, ba mẹ của Chu Cẩn An đã lập tức đến đón anh ta về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau này ở bệnh viện, tôi từng gặp quá nhiều bệnh nhân trẻ bị thương trong t.a.i n.ạ.n giao thông, trong đó không thiếu những người đàn ông tóc đen mắt đen.

Vì vậy, vào cái đêm khuya năm ấy tôi ở bên Chu Cẩn An trên hành lang suốt một đêm, cũng dần bị tôi bỏ lại phía sau. Đến chính tôi cũng không nhớ mình từng gặp Chu Cẩn An.

Dù sao Chu Cẩn An mà tôi gặp lại sau này đã trở thành một người cao quý, chỉn chu, trưởng thành và điềm đạm. Còn Chu Cẩn An năm đó trong bệnh viện nơi đất khách vẫn mang dáng vẻ của một thiếu niên ngạo nghễ. Máu trên mặt anh ta còn chưa được lau sạch, chỉ có đôi mắt đen nhánh vẫn chăm chú nhìn người đối diện.

14.

Tôi lại nhớ đến kiếp trước.

Chu Cẩn An từng nói anh trai đã cứu anh ta ở bệnh viện. Đó là duyên phận giữa họ từ thuở trước. Vì vậy sau này, khi mất liên lạc rồi gặp lại, anh ta mới nhận nhầm tôi thành anh trai. Cũng vì thế mà anh ta chủ động tiếp cận tôi như vậy.

Tôi cũng từng cứu anh ta trong bệnh viện. Người trong ký ức của Chu Cẩn An, liệu có phải là tôi không?

Vừa nghĩ đến đó, chính tôi cũng không nhịn được cười. Anh trai cứu Chu Cẩn An là ở trong nước. Kiếp trước, Chu Cẩn An nhớ rất rõ thời gian và địa điểm anh trai cứu mình ở trong nước. Anh ta luôn nhớ mãi một chuyện như vậy. Chỉ là anh trai đã trao đi quá nhiều thiện ý, nên quên mất một người như anh ta.

Giọng trợ lý bên tai vẫn không ngừng vang lên. Anh ta nói đêm nay xảy ra một vụ t.a.i n.ạ.n liên hoàn: "Xe của chủ tịch Chu chạy quá nhanh, chúng tôi không đuổi kịp."

Tôi lúc này mới nhận ra: "… Các anh không đi cùng một xe sao?"

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Anh ta nhìn tôi: "Lúc hạ cánh đã rất muộn, chúng tôi đi làm thủ tục nhận phòng rồi sắp xếp lịch trình cho ngày mai. Chủ tịch Chu… có lẽ muốn đến gặp anh trước, nên đã tự mình lái xe ra ngoài."

Tim tôi co thắt, đột ngột siết c.h.ặ.t. Nhưng tôi không hiểu tại sao, ký ức của kiếp trước và kiếp này đan xen hỗn loạn trong đầu tôi.

Cuối cùng, tất cả dừng lại trước cánh cửa phòng phẫu thuật ngay trước mắt.

15.

Chu Cẩn An tỉnh lại sau ba ngày. Hai ngày đầu, tôi đều không thể gặp mặt anh ta.

Thế lực nhà họ Chu lớn đến mức vươn cả ra nước ngoài. Nghe nói ngay khi ba mẹ anh ta vừa đến, họ đã cho vệ sĩ bao kín phòng bệnh của anh ta, không để lọt một khe hở. Chỉ có những chuyên gia đầu ngành như giảng viên của tôi mới đủ tư cách khám và điều trị cho anh ta.

Ngày thứ ba, Chu Cẩn An tỉnh lại. Giảng viên bảo tôi cùng đi kiểm tra phòng bệnh.

Tôi đeo khẩu trang, cầm bệnh án, đi theo giảng viên vào phòng bệnh của Chu Cẩn An.

Vệ sĩ trước cửa đã rút hết, bố mẹ của anh ta dường như cũng đã về nước. Hiện tại chỉ còn vài người đàn ông mặc vest chỉnh tề, trông như trợ lý đang ở lại trông chừng anh ta.