Kiếm Tu Xuyên Thành Cậu Ấm Đáng Thương Nhà Hào Môn

Chương 77: Quấy rầy hai người rồi?

Người bị gọi tên dường như không nghe thấy, cũng như không biết tư thế hiện tại của cậu và Tô Kha Ngộ ám muội đến mức nào.

Những tán cây long não bình thường và xanh mướt bốn mùa đang lay động, những chiếc lá nhỏ sột soạt rơi xuống theo nhịp đung đưa, lướt qua bóng cây loang lổ, hờ hững dán vào những sợi tóc mềm mại, rồi lại vương vấn trên cổ tay gầy guộc nhưng săn chắc đầy tinh tế.

Trong phút chốc, ngay cả những chiếc lá cũng vì Quý Khanh mà thêm vài phần mềm mại và tình tứ.

Có lẽ vì hơi ngứa, Quý Khanh nghiêng đầu, chiếc lá trượt xuống, rơi trên đôi chân đang đan xen của hai người. Tô Kha Ngộ khẽ run lên, gương mặt đỏ bừng. Nhiệt độ cơ thể của thiếu niên không ngừng truyền đến qua làn da tiếp xúc, ngay cả hơi thở cũng nhuốm màu nóng bỏng, thiêu đốt đến mức khiến người ta choáng váng, không phân biệt nổi đông tây nam bắc.

Rõ ràng, Quý Khanh – người dễ dàng tạo ra những thay đổi này lại không có sự tự giác đó. Cậu nắm lấy cổ tay Tô Kha Ngộ, nói: "Gọi sư phụ đi."

"Sư phụ." Âm cuối quyến luyến, thậm chí không một chút do dự.

Lục Vũ Lân đang đứng xem sắc mặt đen kịt, muốn ngăn cản màn "trò chơi sư đồ" của người cũ. Nhưng có người còn nhanh hơn anh ta một bước.

Chàng thanh niên có gương mặt lạnh lùng, vóc dáng cực cao trầm mặt bóp lấy năm đầu ngón tay Quý Khanh, từng chút một tách cậu và Tô Kha Ngộ ra, sau đó dùng khăn giấy ướt cẩn thận lau sạch các đầu ngón tay của Quý Khanh. Trông anh vừa nguy hiểm vừa đầy kiềm chế.

Quý Khanh chậm rãi chớp mắt, cảm thấy luồng khí lạnh mà người này tỏa ra hướng về phía Tô Kha Ngộ còn lạnh lẽo hơn cả chiếc khăn ướt trên đầu ngón tay mình. Cậu chắn trước mặt người đệ tử mới thu nhận, hỏi: "Anh Diễn, sao thế?"

Động tác lau ngón tay của Tịch Trầm Diễn khựng lại. Cơ mặt anh căng cứng, khiến Quý Khanh khó phân biệt được người này đang tức giận hay đơn giản là sự bực bội do thời tiết nóng bức mang lại. Chỉ có Triệu Càn đứng phía sau là biểu cảm vặn vẹo trong thoáng chốc, trông như có rất nhiều điều muốn nói nhưng phải nhịn đến nghẹn.

Quý Khanh chú ý tới, ánh mắt vượt qua Tịch Trầm Diễn rơi trên người Triệu Càn: "Có chuyện gì thì nói đi."

"... Nói ra sợ làm tôi sợ chết khiếp mất." Người trả lời nuốt nước bọt cực nhanh.

Tịch Trầm Diễn cố gắng chuyển chủ đề, anh ấn nhẹ lên vai Quý Khanh, giữa ánh nhìn nghi hoặc của cậu, anh hỏi: "Em định đi đâu?"

"Cô nhi viện Ngôi Nhà Rừng Xanh."

Tô Kha Ngộ chỉ vào tấm biển hiệu trước mặt, trả lời câu hỏi của Tịch Trầm Diễn từ nửa tiếng trước. Cậu vừa đi vừa nói: "Đến nấu cơm cho các bạn nhỏ, vốn dĩ là tôi và một đồng nghiệp khác qua đây. Quý tổng vất vả lắm mới không phải ngồi xe lăn, muốn ra ngoài chơi nên đã đi theo tôi."

Triệu Càn ngạc nhiên: "Tôi cứ tưởng các cậu chỉ cung cấp kinh phí thôi, loại công việc tình nguyện này cũng làm sao?"

"Phùng Hi sắp xếp đấy."

Phía trước có vũng nước, Quý Khanh dùng một tay nắm lấy bắp tay Tô Kha Ngộ, giúp anh ta né tránh, tùy ý nói: "Cẩn thận vũng nước. Tối nay tôi gửi cậu một tập tài liệu, trong vòng một tháng..." Quý Khanh dừng lại, cảm thấy tâm pháp Vô Tình Đạo cũng dễ hiểu, bèn nói: "Trong vòng bảy ngày phải học thuộc lòng."

Tô Kha Ngộ định đáp lời, nhưng lại nghẹn lời không nói ra được. Bởi vì vũng nước vừa mới né xong đã bị Tịch Trầm Diễn giẫm vào. Người giẫm vào mặt không cảm xúc, chẳng rõ là cố ý hay vô tình, nước bẩn bắn tung tóe lên một bên ống quần của Tô Kha Ngộ.

"Khanh Khanh, anh giẫm trúng rồi."

"... Tịch Trầm Diễn, anh bị ngáo à? Nghịch nước?"

Tóm lại, Quý Khanh đã buông bàn tay đang kìm lấy bắp tay Tô Kha Ngộ ra, Tịch Trầm Diễn cũng bước ra khỏi vũng nước, thay một đôi giày dự phòng. Tiếng bước chân từ xa dần tiến lại gần, Tô Kha Ngộ giữa không gian yên ắng nhìn vào đôi mắt đen trắng rõ ràng của Tịch Trầm Diễn. Trong phút chốc, cậu đọc được một loại cảnh cáo nào đó, nảy sinh suy nghĩ kỳ quái rằng người này gây ra động tĩnh lớn như vậy chỉ vì không muốn Quý Khanh nắm lấy cổ tay mình.

"Xin lỗi, đường không bằng phẳng, hôm qua lại vừa mưa xong, làm ướt giày của hai người rồi." Tiếng bước chân dừng lại.

Quý Khanh nhìn theo tiếng nói. Đó là một phụ nữ ngoài sáu mươi tuổi, tóc bạc hoa râm, gió sương để lại trên mặt bà những rãnh sâu, ngay cả bàn tay trong mùa hè không mấy lạnh lẽo khô hanh này cũng nứt nẻ rớm máu.

"Không sao, là tôi không cẩn thận." Tịch Trầm Diễn trả lời. Trước khi đến anh đã xem qua tài liệu về cô nhi viện, hỏi: "Bà là Viện trưởng của cô nhi viện?"

"Phải. Là Tiểu Hi bảo các cậu đến đúng không? Thằng bé này cứ hay lo hão, bao nhiêu năm nay chúng tôi quen rồi, đâu cần tình nguyện viên giúp đỡ gì đâu."

Ánh mắt Quý Khanh quét qua khoảng sân trống giống như sân trường trước mặt, trẻ em tụ tập thành từng nhóm, bên cạnh đều có các cô chú lớn tuổi chăm sóc. Tường viện cũ kỹ, dường như mỗi khe hở từ trên xuống dưới, từ trái sang phải đều đang kể về sự túng quẫn và suy tàn.

Quý Khanh hỏi: "Bà và Phùng Hi rất thân sao?"

"Phùng Hi là đứa trẻ đi ra từ Ngôi Nhà Rừng Xanh. Cha mẹ nó gây nghiệp, mùa đông giá rét lại vứt đứa nhỏ ngay trước cửa, nếu không phải tôi dậy đêm, có khi nó đã không sống nổi qua đêm đó."

"Vừa nhìn thấy đứa trẻ là con trai, tôi đã biết cơ thể nó có vấn đề nên mới bị vứt bỏ. Đi bệnh viện kiểm tra, trong tim thằng bé có một cái lỗ, tôi quên mất là thông liên nhĩ hay thông liên thất rồi. Nực cười là bác sĩ nói đó là bệnh nhỏ, lỗ hổng nhỏ thế này, đợi lớn lên sẽ tự khỏi."

"Cũng may thằng bé đó có chí khí, giờ đã thành đạt rồi."

Giọng bà Viện trưởng rất bình thản, không hề tỏ vẻ đáng thương, giống như cảm thấy những điều này chẳng có gì to tát, chỉ là chút cảm thán về sự đời vô thường. Ngược lại, Tô Kha Ngộ đứng bên cạnh lộ vẻ không đành lòng: "Vậy sao Phùng tổng không trích tiền từ quỹ từ thiện cho Ngôi Nhà Rừng Xanh?"

Có lẽ là vì điều kiện ban đầu Quý Khanh nói với Phùng Hi: chỉ giúp người tốt.

Quý Khanh liếc nhìn cậu bé khoảng sáu bảy tuổi, cậu bé đang m*t ngón tay, mắt nhìn chằm chằm xuống đất, dường như không có phản ứng với bất cứ điều gì. Ở đây hầu hết đều là trẻ em khuyết tật, Phùng Hi chắc là vì không thể phân biệt được tốt xấu nên đã không trích tiền từ quỹ.

"Anh ấy chắc là tự mình tài trợ cho Ngôi Nhà Rừng Xanh."

Viện trưởng cười nói: "Phải đấy, mỗi tháng Tiểu Hi đều chuyển mười vạn vào tài khoản của Ngôi Nhà Rừng Xanh."

Cả nhóm tán gẫu thêm vài câu. Thấy thời gian không còn sớm, mọi người lần lượt đi vào nhà bếp. Tịch Trầm Diễn thuần thục đeo tạp dề, chặn Quý Khanh ngay cửa bếp: "Mùi dầu mỡ không dễ ngửi đâu, đừng vào, em đi xử lý khoai tây đi."

Chàng thanh niên cao một mét chín với bờ vai rộng eo hẹp, khí thế cũng không dễ chọc, ấy vậy mà lại đeo tạp dề, lồng ngực lộ ra nửa kín nửa hở, toát lên vẻ mạnh mẽ và chiều chuộng vừa khéo. Mỗi hành động, lời nói đều có thể khiến người ta mềm nhũn cả người.

Quý Khanh nhìn thêm vài lần. Tô Kha Ngộ thầm mắng tâm cơ. Cậu nghiến răng phụ họa: "Đúng đấy Quý tổng, cậu xử lý xong khoai tây là được, những việc khác cứ để chúng tôi."

Tất nhiên không chỉ có ba người Tô Kha Ngộ, Tịch Trầm Diễn và Triệu Càn, các cô giúp việc cũng cùng vào giúp sức. Thấy trong bếp có thêm ba chàng trai cao lớn, người nào cũng ưu tú, họ không nhịn được mà truy hỏi về tài sản, tình cảm... Đợi khi Quý Khanh bưng chậu khoai tây đã gọt vỏ xong vào bếp thì vừa lúc nghe thấy Tịch Trầm Diễn trả lời.

"Tình trạng tài sản cũng ổn."

"Có người trong lòng rồi."

"Thích lúc đi đưa thuốc."

Quý Khanh nhướng mày, hỏi: "Quý Nghiêm Du bị bệnh từ bao giờ thế?"

Cậu chưa đợi được câu trả lời của Tịch Trầm Diễn thì các cô đã vây quanh lấy cậu.

"Chàng trai này, sức khỏe tốt quá, cả một chậu khoai tây lớn thế này mà bình thường chúng tôi phải hai người mới bưng vào nổi."

"Làm việc cũng nhanh nhẹn, mới mười phút đã gọt xong rồi."

"Chàng trai có bạn gái chưa?"

Quá nhiệt tình. Quý Khanh đặt chậu khoai tây xuống, lùi lại hai bước, lưng chạm phải lồng ngực ấm nóng. Ngay sau đó là sự rung động không rõ ràng, cùng với giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu.

"Ừm, em ấy giỏi lắm."

"Đứa nhỏ còn bé, không yêu đương."

"Tôi là anh trai em ấy."

Tô Kha Ngộ tranh thủ kéo Quý Khanh ra khỏi vòng vây của các cô. Cũng may EQ của Tịch Trầm Diễn cũng tốt, vài câu nói đã dỗ dành các cô vui vẻ, không còn đuổi theo Quý Khanh để hỏi nữa.

Một tiếng sau, gần một trăm suất ăn mới được mọi người hợp lực chuẩn bị xong. Vì lý do kinh phí, phần lớn đều là những món thực phẩm tạo cảm giác no lâu, ví dụ như khoai tây, ví dụ như ngô. Một bát đầy ắp khiến quả trứng luộc và hộp sữa bên cạnh trông có vẻ hơi tội nghiệp.

Viện trưởng tăng thêm cho nhóm Quý Khanh một bát thịt, cả bốn người đều thống nhất không ăn mà đem chia cho bọn trẻ. Quý Khanh ăn no nửa bụng, nhận việc đút cơm thay một cô, học theo dáng vẻ của người khác, cạo nhẹ lớp cơm trên cùng rồi đút cho đứa trẻ đang m*t ngón tay ch** n**c miếng. Đứa nhỏ trông rất vui, vỗ bàn bôm bốp. Thỉnh thoảng lại thốt ra hai chữ: "Cơm cơm."

Dọn dẹp xong tàn cuộc đã là tám giờ tối. Tịch Trầm Diễn nhìn Quý Khanh tạm biệt đứa trẻ đang túm lấy gấu áo mình, rồi đưa cậu lên xe. Cô nhi viện nằm ở nơi hẻo lánh, mất đi tiếng hò hét của bọn trẻ, tiếng côn trùng kêu râm ran khiến không gian có vẻ quá đỗi yên tĩnh.

Triệu Càn lái xe, mở một bản nhạc nhẹ du dương, lắng nghe động tĩnh phía sau. Tịch Trầm Diễn hỏi: "Bữa tối chưa ăn no à?" Là câu hỏi nhưng lại được anh nói một cách khẳng định.

Quý Khanh tựa vào vai Tịch Trầm Diễn, xé vỏ sô cô la, chậm rãi ăn thứ đồ mà gần hai tuần nay không hề chạm vào. Trong một tháng này, cậu lại lần lượt hấp thụ thêm ba luồng công đức kim quang, cộng với trước đó là bảy luồng. Tính ra, hiện tại sức ăn của cậu chỉ gấp ba lần người trưởng thành, rất ít khi cần đến thực phẩm cao năng lượng để bổ sung năng lượng.

"Cũng tạm, món khoai tây anh làm khá ngon."

Giọng nói ngày càng thấp dần, đến khi Tịch Trầm Diễn nhìn sang, Quý Khanh đã nhắm nghiền mắt, miếng sô cô la còn một nửa được cậu ngậm trong miệng, theo bàn tay đang buông thõng dần trượt xuống dưới. Nó không bị rơi mất, Tịch Trầm Diễn đã đón lấy kịp.

Bản nhạc nhẹ cũng tắt ngay lúc này. Người tắt nó đang ngồi ở ghế lái, nhìn Tịch Trầm Diễn đang ăn nốt miếng sô cô la qua gương chiếu hậu.

"Tịch tổng, ngài không kết bạn WeChat với Quý nhị thiếu à?" Lúc đó bài đăng về quy định xe điện kia, sếp vẫn phải xem qua điện thoại của mình.

"Chưa."

Triệu Càn nhất thời không biết nên chê đối phương theo đuổi đến nước này rồi mà WeChat còn chưa kết bạn, hay là chê người này theo đuổi người ta mà không biết kết bạn WeChat. Sau đó anh nghe thấy giọng nói thong thả của Tịch Trầm Diễn: "Kết bạn WeChat rồi, mấy chuyện nhỏ nhặt sẽ không thể trực tiếp đi tìm người được nữa."

Triệu Càn thốt lên một tiếng "Vãi". Định nói gì đó nhưng bị Tịch Trầm Diễn dùng một ánh mắt ngăn lại. Anh thấy vị Tịch đại tổng tài đạo mạo nâng gáy Quý Khanh lên, đổi góc độ, ôm người vào lòng.

Đến khi Quý Khanh tỉnh dậy, anh bình thản lên tiếng: "Tựa vào vai không thoải mái, em đã ngủ trong lòng anh."

Người bị lừa ngẩn ngơ một lát. Trong khi Triệu Càn tưởng người này bị lừa thật, thì thấy Quý Khanh nhướng mày, móc lấy cổ áo ngủ rộng rãi của Tịch Trầm Diễn, nằm lên đùi anh, đối mắt với Tịch Trầm Diễn đang nhìn xuống.

"Anh Diễn, đang lừa người đấy à?" Giọng nói mềm mại, nhưng trên mặt lại không có chút cảm xúc dao động nào.

Nhím nhỏ đang giận là khó đối phó nhất, cũng là dễ đối phó nhất, chỉ cần một câu xuống nước mang theo sự quan tâm. Tịch Trầm Diễn vỗ nhẹ vào mặt Quý Khanh: "Ừm, xin lỗi, anh lo em bị cảm lạnh."

Quả nhiên, người nọ đã thu lại ánh nhìn lạnh lẽo như sương giá.

Cũng đúng lúc này, cửa kính xe bị gõ vang. Tịch Trầm Diễn hạ kính xe xuống, đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo của Quý Nghiêm Du. Sau đó, người bạn tốt đã gắn bó nhiều năm và vừa cảnh cáo anh cách đây không lâu, sau khi liếc nhìn tư thế của hai người, sự lạnh lẽo đã chuyển thành phẫn nộ tột cùng. Đặc biệt là cái nhìn cuối cùng dừng lại trên bàn tay đang áp vào má em trai mình.

Quý Khanh gọi một tiếng "Anh". Quý Nghiêm Du không đáp, chỉ nhìn thẳng vào Tịch Trầm Diễn. Quý Khanh đang nằm trong phút chốc dường như nhìn thấy tia chớp nổ đùng đoàng.

Lại nghe giọng nói lạnh nhạt của Quý Nghiêm Du: "Quấy rầy hai người rồi?"

Ngay cả khi Quý Khanh đối mặt với Quý Nghiêm Du thường hay suy nghĩ lệch lạc, thì lúc này cậu cũng phát hiện ra mối quan hệ tế nhị giữa Tịch Trầm Diễn và Quý Nghiêm Du.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn