Kiếm Tu Xuyên Thành Cậu Ấm Đáng Thương Nhà Hào Môn

Chương 76: Cùng nhảy đi, anh trai tốt

"Tôi nhớ là anh đã mua bức Huyết Trì đó."

Tịch Trầm Diễn "Ừm" một tiếng: "Muốn xem không?"

Bất kể có muốn xem hay không, bức họa đã được quản gia chỉ đạo người khiêng ra phòng khách, đang chọn vị trí để treo lên. Bên cạnh là một ô cửa sổ sát đất khá lớn, khi ánh nắng chiếu xuống, cả không gian đều sáng bừng, ngay cả tờ giấy tuyên thành vốn không chút sinh khí cũng nhuốm màu ấm áp.

Quý Khanh nuốt thức ăn trong miệng, lau tay: "Đã đến đây rồi thì xem thôi." Nói xong, cậu điều khiển xe lăn về phía phòng khách. Theo sau là Tịch Trầm Diễn từng bước không rời.

Lúc này, quản gia vừa lật tấm bạt chống nắng, chống nước che bức họa ra thì đờ người tại chỗ. Đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy bức họa này, và cũng chỉ cần một cái nhìn, ông đã lún sâu vào trong đó.

Trên giấy tuyên thành là tông màu đỏ đen trầm đục. Huyết trì nồng đậm, bết dính dập dềnh ở chính giữa, ngay cả phần đuôi của những khối đá đen kịt bên bờ trì cũng nhuốm màu đỏ thẫm, như thể giây tiếp theo sẽ có một linh hồn lạnh lẽo, tàn bạo xé toạc không gian mà ra, gào thét vang tận mây xanh.

Người quản gia lớn tuổi bị kinh động lùi lại một bước, được Tịch Trầm Diễn vừa kịp đi tới đỡ lấy. Không biết có phải vì sắc đỏ quá nồng đậm hay không, trong phút chốc, đôi nhãn cầu đen kịt của Tịch Trầm Diễn dường như có một tia đỏ lóe lên. Sau đó là một tiếng hừ nhẹ không mấy rõ ràng.

Quý Khanh dịch chuyển xe lăn về phía trước, tì vào bắp chân anh, đỡ lấy Tịch Trầm Diễn đang lảo đảo: "Sao thế?"

Người đang cúi đầu không đáp.

Trong cơn ảo giác, Tịch Trầm Diễn nhìn thấy trong thạch thất đổ nát, có những đốm lửa vụn vặt soi rọi gương mặt trắng bệch như tờ giấy kia. Người đó nghiêng đầu, như thể đang xác nhận điều gì đó, vươn tay ra.

"Lâu Tư Nguy?"

Có người lưu luyến nắm lấy tay anh, khẽ hỏi: "Say rồi?"

"Tịch Trầm Diễn?"

Tiếng gọi đột ngột cao vút kéo mạch suy nghĩ của Tịch Trầm Diễn trở lại. Anh nắm ngược lấy cổ tay Quý Khanh, từ từ đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai cậu.

Anh bình thản nói: "Không sao. Anh còn việc công ty cần xử lý, em ở đây chơi một lát, nửa tiếng sau anh đưa em về."

Không có tiếng trả lời. Quý Khanh nhìn chằm chằm vào bóng lưng loạng choạng của anh một hồi.

Quản gia giải vây: "Tiên sinh đã chăm sóc cậu suốt một đêm, chắc là mệt rồi. Phú Quý rất thích cậu, nếu không phiền, cậu hãy dắt nó đi dạo quanh biệt thự một chút."

Quý Khanh không từ chối. Quản gia ra hiệu, một lát sau, chú chó béc-giê Đức cũng từng bị đánh thuốc mê đi vào. Nó thân thiết cọ vào ống quần Quý Khanh, đuôi ngoáy tít như chân vịt. Cái đuôi quất vào chân hơi đau, Quý Khanh bước sang phải một bước để tránh, kết quả con chó r*n r* ư ử.

Kim Thiểm Thiểm cũng chạy ra góp vui.

Đến khi Tịch Trầm Diễn xuống lầu, anh thấy Quý Khanh đang khoanh chân ngồi trên ghế sofa với vẻ mặt không cảm xúc, đầu con chó Phú Quý cứ ra sức rúc vào lòng cậu. Rúc không được, nó r*n r* như khóc. Sau đó nó bị Quý Khanh xách gáy lên, một người một chó, một lạnh một nóng nhìn nhau trân trân.

Tịch Trầm Diễn khẽ cười một tiếng.

Quý Khanh nghe thấy, nghiêng đầu, cánh mũi động đậy: "Hút thuốc à?"

"Ừm, muốn hút."

Biểu cảm trên mặt người này thật khó phân biệt, giống như không vui, lại giống như có chút may mắn. Còn sâu thẳm hơn cả bức Huyết Trì của Lâu Tư Nguy, cái gì cũng nhét vào trong, sớm muộn gì cũng nổ tung. Dẫu sao cũng gọi người ta một tiếng anh, Quý Khanh nhắc nhở: "Nén nhịn lâu quá không tốt đâu."

Người được nhắc nhở chớp mắt nhẹ, không biết nghĩ đến điều gì mà chân mày giãn ra, u ám quét sạch. Anh hỏi: "Đưa em về nhà hay đi làm?"

"Về nhà, chỗ Quý Nghiêm Du ấy, không phải Quý gia."

"Biết rồi, nhà của em."

Quản gia nhìn Tịch Trầm Diễn vốn có tính cách lạnh lùng, cứng rắn đang đẩy Quý Khanh ra ngoài. Khi đến trước xe, anh bế cậu lên, cẩn thận đặt vào ghế sau. Cùng với giọng nói đầy nghi hoặc của Quý Khanh: "Mặc dù ghế sau cũng nên thắt dây an toàn, nhưng đây là lần đầu tôi thấy có người làm vậy trên mặt đường bằng phẳng thế này."

"An toàn." Tịch Trầm Diễn đáp.

Tài xế lái xe ngạc nhiên nhìn vào gương chiếu hậu. Vị Tịch đại tổng tài đang nghiêm túc thắt dây an toàn và nói lời "an toàn" kia, thực tế khi ngồi ghế sau rất hiếm khi thắt dây. Lần duy nhất trước đó là lúc mới ra viện sau vụ tai nạn hai năm trước. Kết quả là xe mới chạy được mười phút, người này như thể đã vượt qua được nỗi sợ hãi không đáng nhắc tới kia, liền cởi dây an toàn ra.

Những chuyện này Quý Khanh không biết, cậu chỉ biết biểu cảm của người này lúc này nghiêm túc đến đáng sợ. Cậu hỏi một câu: "Anh rốt cuộc bị làm sao vậy? Ăn cơm xong là bắt đầu không bình thường."

"Không sao."

Đã đến biệt thự của Quý Nghiêm Du. Người anh trai nhận được tin đã đợi sẵn ở cửa, bế Quý Khanh ra. Sau khi xã giao với Tịch Trầm Diễn, anh đưa em trai vào trong. Anh vừa đẩy vừa nói: "Sản nghiệp Quý gia phần lớn đã sắp xếp xong rồi. Ký tên xong, Khanh Khanh chỉ việc đợi cuối năm nhận hoa hồng."

Trương Túc tặc lưỡi: "Cháu ngoại à, thế giới lại có thêm một tên nhà giàu mới nổi hai mươi tuổi rồi."

Tên nhà giàu không thèm để ý lời trêu chọc của hai người, tùy ý rút ra một phần ba tài liệu, sau khi ký tên thì nhét hai phần ba còn lại vào lòng Quý Nghiêm Du: "Anh, em chỉ cần bấy nhiêu thôi. Nhiều quá tiêu không hết."

Người kinh ngạc không chỉ có Quý Nghiêm Du mà còn có vị luật sư đợi bên cạnh. Hành nghề hơn hai mươi năm, ông đã thấy cảnh bằng mặt không bằng lòng của các gia đình giàu có, thấy cảnh tai họa ập đến thân ai nấy lo của thường dân, cũng thấy những người cao thượng coi tiền như rác. Nhưng thường đến phút cuối cùng, biểu cảm trên mặt họ luôn phức tạp. Không giống như Quý Khanh, lạnh nhạt hững hờ, như thể chẳng có gì lọt vào mắt, chẳng có gì đáng để bận tâm. Chỉ khi ngẩng đầu nhìn Quý Nghiêm Du mới có một tia sáng thoáng qua.

Người anh trai quỳ xuống, nhẹ nhàng ôm lấy em trai, hôn lên trán cậu, xoa bóp cổ cậu như thuở nhỏ: "Ký nó đi, vị bác sĩ có thể giúp em phục hồi sớm, thoát khỏi xe lăn sẽ đến."

Sau lời này, luật sư nhận thấy biểu cảm của chàng thanh niên xinh đẹp trên xe lăn đã thay đổi, có vẻ giận dữ lại có vẻ không thể tin nổi. Sau đó cậu thấp giọng mắng một câu: "Đúng là dở hơi." Đoạn, cậu ngoan ngoãn ký tên, không chút do dự.

Khi luật sư rời đi, trong biệt thự bùng nổ tiếng cười đắc chí của Trương Túc, tiếng mắng khẽ của Quý Khanh, và cả chiếc gối ôm đập vào mặt Quý Nghiêm Du. Quý Nghiêm Du cười đón lấy chiếc gối, như thể không biết chân của em trai đã hồi phục, anh bế cậu lên lầu, đặt lên giường.

"Quốc khánh muốn đi đâu chơi?"

"Anh còn nợ em một lần nhảy Bungee đấy." Quý Khanh khẽ đá vào bắp chân anh trai, biết người này cực kỳ quy củ, không thích những môn thể thao cảm giác mạnh. Cậu vươn ngón tay khều lấy cổ áo anh, nắm ngược lại kéo về phía mình, xấu xa nói: "Cùng nhảy đi, anh trai tốt."

Anh trai tốt cười ngắn một tiếng, giữ chặt bàn tay đang nghịch ngợm của Quý Khanh: "Được, anh đi cùng em."

Thời gian một tháng nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn, tóm lại trước khi kỳ nghỉ Quốc khánh đến, chân của Quý Khanh cuối cùng đã hồi phục. Mặc dù trên mặt cậu không có biểu cảm gì rõ rệt, nhưng người ở phòng tranh và quỹ thiện nguyện đều biết vị này đang rất vui. Bởi vì vào ngày Quý Khanh vứt bỏ xe lăn, tự chân bước vào văn phòng, cậu đã nói một câu mà ai cũng thích nghe: "Tất cả tăng lương."

Vì thế, vào một buổi trưa bình thường, các "con sen" ở tòa nhà Bạc Hà và tòa nhà Bồ Đào đột nhiên nghe thấy tiếng hoan hô vang dội, sau khi hỏi thăm nguyên nhân mới nghiến răng "Vãi" một tiếng. Thế nên khi Quý Khanh cùng Tô Kha Ngộ ra ngoài, cậu nhận được rất nhiều ánh mắt hoặc ghen tị hoặc ngưỡng mộ. Quý Khanh không chút lay chuyển, còn Tô Kha Ngộ thì cười ha hả.

Tuy nhiên nụ cười không kéo dài được lâu. Vì là ngày đầu tiên Quý Khanh hồi phục đôi chân, Quý Nghiêm Du không cho cậu lái xe, nên hai người dự định đi xe của Tô Kha Ngộ. Kết quả là xe của Tô Kha Ngộ bị hỏng.

"Quý tổng, đợi chút, còn một chiếc xe nữa, tôi đi lấy chìa khóa."

"Nhanh lên."

Ba phút sau, Quý Khanh bị Tô Kha Ngộ kéo đến trước một chiếc xe máy điện màu hồng. Cậu im lặng một thoáng, lấy điện thoại ra định gọi xe. Không thành công, cậu bị người ta ấn tay lại. Người ấn tay cậu nói: "Quý tổng, không kịp đâu. Tôi xem rồi, đường đến cô nhi viện đang tắc, đến muộn sẽ lỡ giờ cơm của bọn trẻ."

Tòa nhà Bồ Đào lúc ba giờ chiều không hề yên tĩnh. Tiếng lật giấy sột soạt, tiếng giày cao gót nện trên sàn cồm cộp, tiếng họp hành buồn ngủ của lãnh đạo... giống như một sợi dây thun căng thẳng, kéo chặt dây thần kinh. Những người dù bận rộn vẫn quan tâm đến động tĩnh của Quý Khanh và Tô Kha Ngộ phát hiện ra hai người vừa trở thành đối tượng ghen tị, sau khi vào bãi đỗ xe ngầm, hồi lâu mới đi ra. Hơn nữa khi đi ra, Tô Kha Ngộ lái chiếc "xe đạp điện nhỏ" vẻ mặt hăm hở, còn Quý Khanh ngồi ghế sau biểu cảm có chút vi diệu.

Những người biết gia thế của Quý Khanh "ồ hố" một tiếng, gọi mọi người lại xem. Mọi người liền thấy, xe điện nhỏ chạy chưa được bao lâu đã bị cảnh sát giao thông mặc sắc phục gọi lại, bốn người không biết đang bàn tán gì, sau một hồi thao tác. Có người kinh hô: "Mau xem bảng tin đi."

Hóa ra là bài đăng của Tô Kha Ngộ về quy định lái xe điện. Triệu Càn cũng dán mắt vào điện thoại xem, nhưng rất nhanh đã bị Tịch Trầm Diễn rút mất điện thoại.

Lúc này Quý Khanh cũng cất chiếc điện thoại vừa đăng bài xong, nhìn về phía cảnh sát giao thông vẫn đang giáo huấn Tô Kha Ngộ: "Gan to thật đấy, xe điện chỉ giới hạn chở một trẻ em dưới 12 tuổi, tôi đã nhấn mạnh với cậu bao nhiêu lần rồi? Quên sạch rồi à?"

Rõ ràng hai người này quen biết, và rất thân. Nhưng người quen vẫn rất chuyên nghiệp mà xuất hóa đơn phạt. Quý Khanh liếc nhìn, hỏi: "Bạn trai cũ à?"

Biểu cảm của Tô Kha Ngộ có chút ngượng ngùng, cậu rũ rũ tờ biên lai nhiệt trên tay, quạt cho vầng trán đang đổ mồ hôi: "Bạn, bạn, bạn trai cũ."

Quý ngài có thêm hai chữ "bạn" biểu cảm không mấy tốt đẹp. Ánh mắt quét từ trên xuống dưới Quý Khanh, hỏi: "Bạn trai hiện tại?"

Là một ông chủ có chỉ số EQ nhất định, Quý Khanh không vội trả lời mà nhìn về phía Tô Kha Ngộ. Tô Kha Ngộ không biết vì tâm tư gì mà không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, ngược lại còn nhẹ nhàng đẩy vào lồng ngực anh chàng "bạn trai cũ" một cái, ánh mắt như có như không liếc về phía thẻ cảnh sát. Dường như đã quên mất tên người ta.

Đợi Tô Kha Ngộ ngẩn người một lát mới gọi ra được tên người trước mặt, Quý Khanh xác định cậu ta quả thực đã quên.

"... Lục Vũ Lân, chúng ta đã chia tay rồi. Khi ở bên nhau chúng ta quả thực rất yêu nhau, cùng phản kháng gia tộc, từ bỏ tiền đồ, gặp phải lở tuyết, tôi vì cứu anh mà suýt mất mạng. Nhưng chúng ta đã chia tay rồi, không có ngoại tình, không có cẩu huyết, chỉ là có một ngày tôi không còn yêu nữa. Đây là câu trả lời anh luôn đòi tôi, đừng làm khó tôi nữa, được không?"

Vị cảnh sát giao thông lớn tuổi hơn thản nhiên nghe người nọ luyên thuyên không ngừng, rồi trò chuyện với Quý Khanh: "Cậu không biết đâu, lần lở tuyết đó, hai người này cửu tử nhất sinh. Lúc đó Tiểu Vũ bị thương ở chân, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Nhưng Tiểu Tô nhất quyết không bỏ mặc, có cái ăn cái uống đều nhường cho Tiểu Vũ, dùng đôi tay đẫm máu cứu người ra khỏi núi tuyết. Tiểu Vũ cảm động đến phát khóc, từ bỏ cơ hội thăng tiến để ở bên Tiểu Tô. Làm sao có thể vì một câu 'không yêu nữa' mà dứt khoát chia tay được."

Ông vốn tưởng nói ra điều này, vị "bạn trai hiện tại" nào đó sẽ ghen tuông, đố kỵ, thậm chí là phẫn nộ. Không ngờ Quý Khanh chẳng có biểu hiện gì, đôi mắt màu hổ phách kia trái lại càng lúc càng sáng, nhìn chằm chằm vào Tô Kha Ngộ không rời mắt. Cậu lại dùng răng cắn vào khớp ngón tay, như đang kềm chế điều gì đó, thấp giọng nói một câu:

"Đắc tình nhi hậu vong tình, Vô Tình Đạo Thánh Thể!"

Âm cuối còn hơi run rẩy.

Vị cảnh sát giao thông lớn tuổi ngẩn ngơ giây lát, trên mặt từ từ hiện lên dấu chấm hỏi. Như thể đang hoài nghi trạng thái tinh thần của vị thanh niên xinh đẹp này, có phải xem tiểu thuyết tiên hiệp đến ngáo rồi không?

Mà vị thanh niên xinh đẹp trông có vẻ "có bệnh" này tiến lên kéo Tô Kha Ngộ đang dây dưa với Lục Vũ Lân đi. Cậu đưa người sang một bên, ép vào bức tường thấp, đang nói gì đó. Điều đáng suy ngẫm là phản ứng của Tô Kha Ngộ, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là đỏ mặt, rồi nhẹ nhàng áp gò má vào lòng bàn tay Quý Khanh.

Mặt Lục Vũ Lân xanh lét.

Vài giây sau, lại có thêm một người mặt vừa đen vừa xanh, cả gương mặt biến thành bảng pha màu đi tới, phía sau theo sát một thanh niên nghi là trợ lý. Anh ta khàn giọng gọi một tiếng:

"Khanh Khanh."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn