Kiêm Gia Kỷ Sự - Nhược Hoa Từ Thụ
Chương 81: Phiên ngoại
Sau khi Bách Tướng qua đời, cục diện triều đình không có biến động lớn, Bách Tán đã trở về, tuy không quay lại triều đình, nhưng uy danh tích lũy bao năm vẫn còn đó, mất đi tôn nhi đắc ý nhất, lão nhân đau lòng đến bệnh liệt mấy tháng, trong thời gian ấy, ông còn dùng đặc quyền của một lão thần đã cáo lão, dâng tấu xin xử lăng trì Tư Mã Lâm, kẻ tổ chức vụ thích sát năm ấy, cũng là thứ tử của tiền Triệu Vương đã trốn chạy nhiều năm.
Tư Mã Luân chuẩn tấu. Tội mưu sát hoàng đế, đủ để phán lăng trì, chỉ là nhà hắn vốn đã bị tru di sạch, nếu không, còn có thể liên luỵ cả tộc. Việc này vừa truyền ra, Tư Mã Sách âm thầm mắng tên nhị đệ mình không có đầu ốc, chạy thoát được thì sống cho yên, lại còn chui ra gây chuyện, hại chết cả Bách tướng, khiến hắn phải đi tìm đồng minh mới, mà ai cũng biết, người kế tiếp chắc chắn không thể hào sảng như Bách Tướng, càng không có bản lĩnh như nàng.
Mắng xong, hắn vẫn phải dâng tấu tự biện, hắn và đệ đệ đã gần mười năm không gặp, từ khi bỏ trốn đến nay chưa từng có liên hệ. Việc lần này, hắn thực sự không hay biết, mong Thánh thượng minh giám.
Triều đình nể hắn nắm trọng binh, thái độ cũng cung kính, nên cũng không truy cứu thêm.
Năm thứ hai, Tư Mã Luân đại hôn, thỉnh Tương Thành hồi kinh dự lễ, Tương Thành vẫn không muốn, chỉ nhờ người chuyển lời, đợi khi mọi chuyện trong lòng nàng phai nhạt, nàng sẽ tự trở về đoàn tụ. Thái hậu nghe xong liền khóc ngay tại chỗ, khóc xong cũng dập tắt ý định chọn cho Tương Thành một Phò mã mới. So với việc để một người không bằng người cũ xuất hiện, khiến Tương Thành càng hoài niệm người đã mất, chi bằng cứ để vậy, hoặc giả, có thể trông mong một ngày nào đó, Tương Thành tự mình nghĩ thông.
Khắp kinh thành đều tán tụng Trường Công chúa Tương Thành là người chung tình, năm xưa Bách Nhiễm trong yến hội từng buông lời khoe thê tử dịu dàng khả ái lại bị người ta đào lên, khiến bao kẻ nghe mà thổn thức. Trong ngoài triều lại dấy lên một làn sóng tưởng nhớ Bách Nhiễm, Thái Thường Khanh đốt cả một phòng tranh để tế cố nhân, Trần Tiễn Chi thì say liền ba ngày, than rằng từ nay thiên hạ không còn tri kỷ.
Bách Cư, với thân phận là con thừa tự của Bách Nhiễm, sau khi nàng mất, theo lễ phải bỏ quan về nhà thủ tang, tuy ở nhà, nhưng mỗi tháng cung Chiêu Dương đều triệu kiến một lần, e rằng đợi đủ ba năm kỳ hạn, hắn sẽ được phục chức, thậm chí còn có thể thăng tiến. Bách Cư vốn quen với việc có những trưởng bối nhỏ tuổi hơn mình, nhưng đối diện vị Hoàng đế kém hắn cả một giáp, lại còn nhìn hắn bằng ánh mắt từ ái, hắn thực sự có chút chịu không nổi, quá đỗi trái ngược.
Tuy Thái hậu, ngoại tổ mẫu của hắn, đã buông bỏ ý định mời thừa mẫu của hắn hồi kinh, nhưng Hoàng đế thì hiển nhiên chưa chịu thôi: "Đợi qua mùa đông, trẫm muốn phái người đến Hứa Châu thăm A tỷ, nghĩ mãi, vẫn nên để con cháu Bách thị đi chuyến này. Khanh có ai thích hợp để tiến cử không?" Đất phong của Tương Thành vốn chỉ gồm huyện Tương Thành và vài huyện phụ cận, nhưng từ khi Tư Mã Luân mở rộng đất phong, hơn nửa Hứa Châu đều thuộc về nàng. Tương Thành bèn chọn trị sở Hứa Châu làm nơi xây phủ công chúa.
Bách Cư nghĩ một lát, người đi an ủi Trường Công chúa, tốt nhất phải là kẻ tính tình hoạt bát, sáng sủa, hắn nhanh chóng tiến cử một người. Lại thêm một năm nữa, Tư Mã Luân nhân đại hôn mà đổi niên hiệu thành Cam Lộ, là năm Cam Lộ thứ nhất, cũng là năm đầu tiên hắn tự mình chấp chính.
Mùa xuân năm Cam Lộ đầu tiên, Tư Mã Luân phái một người Bách thị đến Hứa Châu vấn an Tương Thành.
Trong thành Hứa Châu, Tương Thành đang sốt ruột hỏi đám thị nữ: "Người đâu? Đi đâu rồi?"
Đám thị nữ cũng sốt ruột, A Mông bẩm: "Vừa rồi còn ở đây, không biết sao chớp mắt một cái đã chẳng thấy đâu nữa."
Người được nói đến chính là một dân nữ mà nửa tháng trước Trường Công chúa 'cướp' về từ trên đường, người có dung mạo giống Phò mã đến kinh ngạc. Không chỉ là tướng mạo, mà ngay cả thần thái lúc ngoảnh nhìn, dáng vẻ khi liếc mắt cũng giống đến mức khiến người ta rùng mình, giống quá mức. Thế là Công chúa nhà nàng lập tức mang người về phủ. A Mông vừa kinh hãi vừa lo lắng, nàng sợ đến mất ăn mất ngủ, càng nghĩ càng thấy bất an. Nhất là khi nhớ đến vị Tân An Đại Trưởng Công chúa trong hoàng thất, người mà cả triều đình đều kiêng kỵ nhắc đến, nàng lại càng thấp thỏm, do dự mãi không biết có nên viết thư báo cho Thái hậu hay không.
Tương Thành thì sốt ruột vô cùng, từ lần trước thân thể Bách Nhiễm vẫn không khá lên được, mũi tên ấy quá hung hiểm, chỉ cần lệch thêm một chút là đã không thể cứu, nàng chỉ mong mỗi ngày đều phải nhìn thấy người mới yên lòng, thế nhưng ngay sau khi Bách Tướng qua đời, lại xuất hiện một người giống nàng đến vậy, cho dù là một hồng trang nữ tử, cũng đủ khiến người ta sinh nghi, các nàng liền thương nghị, quyết định ẩn đi hai năm rồi mới xuất hiện lại, Bách Nhiễm vẫn luôn dưỡng thương trong biệt viện bí mật mà Tương Thành đã âm thầm mua từ trước, mãi đến hai hôm trước, Tương Thành thật sự chịu không nổi nữa, không nhìn thấy người, lòng nàng cứ không an, thường vờ 'tình cờ gặp gỡ', rồi thẳng tay cướp người về phủ.
Mặc dù Bách Nhiễm thấy buồn cười, nhưng cũng chiều theo nàng, ngoan ngoãn theo về phủ Trưởng Công chúa.
Mới về đến nơi, nàng không quen địa thế trong phủ, lại là người không chịu ngồi yên, thích đi lung tung, vài hôm trước còn ngủ quên trong đình, tỉnh dậy liền phát sốt, hành hạ mấy ngày mới khỏi, làm Tương Thành lo lắng không thôi, chỉ e vết thương cũ tái phát, từ đó trở đi, nàng gần như không rời mắt khỏi Bách Nhiễm, hận không thể ngay cả trong mơ cũng giữ nàng bên cạnh, nhưng vừa lúc có người từ kinh thành đến, nàng không thể không ra gặp, trước khi đi còn dặn đi dặn lại không được chạy lung tung, kết quả vừa quay về, người đã biến mất.
"Đi tìm mau!" Tương Thành hoảng hốt, chỉ sợ nàng lại lạc đường, hoặc lại chui vào đâu đó ngủ mất.
Bách Nhiễm thì không ngủ, nàng đang nằm trong một cái đình ngắm phong cảnh, cũng không biết vì sao, dạo này nàng đặc biệt thích những nơi gần nước, nằm đó thoải mái tận hưởng mùi nước hồ mát lạnh, nhìn mặt nước khi thì gợn sóng xanh biếc, khi thì loang loáng ánh sáng, lại có khi từng đàn vịt nước bơi ngang qua giữa đám thủy sinh.
Nghĩ Tương Thành chắc còn đang tiếp sứ thần từ kinh thành, hẳn có cả bụng lời muốn nói, chắc chắn chưa thể quay lại nhanh như vậy, Bách Nhiễm liền thả lỏng, nghiêng người nằm thoải mái hơn, định nán lại thêm một lúc, lần này nàng đã nhớ kỹ đường đến đây, nhất định sẽ không lạc nữa.
Nàng đang mải nhìn cảnh hồ, mí mắt dần nặng trĩu, sắp chìm vào giấc ngủ thì nghe bên tai vang lên tiếng bước chân, Bách Nhiễm lặng lẽ mở mắt, chỉnh lại tư thế nằm cho đoan chính hơn, ừm, bây giờ nàng là nữ tử, phải biết giữ ý.
Tiếng bước chân chậm dần, dừng lại ngoài đình một thoáng, như thể người đến còn đang do dự, chốc lát sau, người ấy vẫn bước vào, chỉ là bước chân nhẹ đi rất nhiều.
Bách Nhiễm mở mắt, liền nghe đối phương hít mạnh một hơi như bị kinh sợ. Nàng cau mày, lười biếng ngồi dậy, nhìn người kia hỏi:
"Các hạ là người phương nào?"
Áo lụa trắng tinh, nơi tay áo thêu ẩn những nhánh lan màu lam nhạt, mái tóc đen như mực, chỉ dùng một dải lụa trắng tùy ý buộc sau đầu, làn da trắng đến trong suốt, sống mũi thẳng môi thanh tú, ánh mắt thờ ơ mà giọng nói lười nhác lại khiến người ta động lòng.
Nhưng điều khiến Bách Thịnh kinh hãi không phải vẻ đẹp ấy, mà là dung mạo của nàng, giống Bách Tướng đã khuất đến chín phần.
Nghe nàng hỏi, tim Bách Thịnh lập tức đập thình thịch, cả, cả giọng điệu và khí chất cũng giống đến vậy, rồi trong lòng hắn lại dâng lên một nỗi chua xót, để dạy ra một người như thế này, e rằng thúc mẫu đã tốn không ít tâm huyết. Trên đời có chuyện người giống người, nhưng giống đến cả thần thái và khí chất thì tuyệt không thể. Nếu không phải thiên hạ đều biết Bách Tướng đã vì bảo vệ Bệ hạ mà chết, mà người trước mắt lại là nữ tử, thật đúng là khiến người ta tưởng nàng sống lại.
Đợi mãi không thấy đáp lời, Bách Nhiễm bắt đầu không vui, nàng nhận ra rồi, đây là chất tử của mình, ta vừa rời Bách thị một thời gian, mà đã thành ra thế này sao? Người ta hỏi mà không trả lời, đúng là không biết lễ nghi, chẳng có chút phong độ thế gia.
Bên kia, Bách Thịnh đã hoàn hồn, nhìn kỹ lại cô nương này mỹ mạo thế này nhưng lại... Hắn không khỏi tiếc thay cho nàng, giọng cũng mềm đi: "Ta là sứ thần từ kinh thành đến, thay Bệ hạ vấn an Trưởng Công chúa. Còn cô nương là ai? Vì sao lại ở đây?"
Sự bất mãn trong lòng Bách Nhiễm được xoa dịu, người nhà nàng vẫn là biết kính trên nhường dưới, giọng nàng cũng hòa hoãn hơn, chỉ là không trả lời câu hỏi, mà nói: "Nghe nói kinh thành có bốn nhà Bách – Tạ – Trần – Hạ, đều là danh môn lễ nghi, không biết công tử có thể nói rõ cho ta nghe không?"
Nàng muốn biết hai năm qua, kinh thành đã đổi thay thế nào.
Bách Thịnh rất vui lòng trò chuyện với một người phong tư tuyệt thế, dung mạo lại động lòng như vậy. Hắn ngồi xuống đối diện nàng, bắt đầu kể tường tận.
Nói chuyện một hồi liền quên cả thời gian, đợi đến khi Tương Thành tìm đến, nàng liền thấy Bách Nhiễm hơi mỉm cười lắng nghe Bách Thịnh nói chuyện hăng say, đôi mắt dài khẽ cụp dưới hàng mi, thoạt nhìn như thờ ơ, nhưng thực ra lại rất chăm chú, trong mắt Bách Thịnh, dáng vẻ ấy rõ ràng là đang khích lệ hắn, khiến hắn càng nói càng tỉ mỉ, chỉ mong mỹ nhân dung mạo khuynh thành trước mặt có thể hài lòng.
Tương Thành khẽ nhíu mày, rồi lại thả lỏng, nàng bước đến, ngồi xuống bên cạnh Bách Nhiễm, Bách Nhiễm vừa thấy nàng đến liền tự nhiên dịch sang một chút, còn thuận tay lấy chiếc áo choàng bên cạnh khoác lên vai nàng, thấy sắc trời đã muộn, nàng cũng biết mình ở ngoài quá lâu, bèn vội nói lời xin lỗi: "Bất tri bất giác lại quên mất thời gian, làm nàng lo lắng rồi."
Tương Thành đưa tay khẽ vuốt má nàng, giọng vừa trách lại vừa như quấn quýt si mê: "Lại lặng lẽ chạy ra ngoài, lại lạc đường như lần trước thì sao."
Bách Nhiễm chẳng thấy có gì không ổn, chỉ là chuyện lần trước đi lạc khiến nàng hơi ngượng ngùng, nên cười nói: "Ta đi nhiều rồi sẽ quen. Nàng đừng lo cho ta."
Hai người không thấy có gì khác thường, bởi các nàng vốn luôn chung đụng như vậy, dù hai năm qua gặp nhau chẳng được mấy lần, lòng các nàng chưa từng xa cách. Hai nữ tử thân mật đến thế, cảnh tượng đẹp đẽ vô cùng, nhưng trong mắt Bách Thịnh đang xem, lại đau đến khó chịu, người mình yêu đã mất, chỉ vì gặp một người giống nàng mà như uống độc dược giải khát, như thiêu thân lao vào lửa, rõ ràng biết không phải, nhưng vẫn không chịu buông, chỉ để đổi lấy chút an ủi mong manh. Vì chút an ủi ấy, ngay cả việc đối phương là nữ tử cũng không để tâm, còn người kia, hiển nhiên đã sinh lòng mến mộ, nhưng lại không hề biết rằng ánh mắt dịu dàng kia đang nhìn nàng không dành cho nàng, mà thực ra xuyên qua nàng để tìm kiếm một người khác -- đợi đến ngày chân tướng sáng tỏ, sẽ đau đến ruột gan đứt đoạn.
Thật đau đớn. Bách Thịnh thật sự lo lắng, chuyện thế này, phải bẩm báo với Bệ hạ thế nào đây.
Đợi đến khi Bách Thịnh mang đầy tâm sự cáo lui, Tương Thành liền đưa tay nhéo lấy tai Bách Nhiễm: "Ai là người nói sẽ ngoan ngoãn chờ ta về? Là ai cam đoan sẽ không chạy lung tung nữa? Là ai hứa nhất định sẽ nghe lời? Nàng lại không ngoan."
Bách Nhiễm vội vàng cứu lấy cái tai của mình, miệng ấm ức biện bạch: "Ta không có chạy lung tung, ta nhớ đường rồi, chỉ là thấy tiểu tử kia, bất tri bất giác lại nói chuyện lâu quá."
Tương Thành sâu kín nhìn nàng một cái rồi khẽ thở dài, quay lưng đi.
Bách Nhiễm hoảng lên, lập tức vòng ra trước mặt nàng, vội vàng cam đoan: "Thật sự không chạy lung tung nữa, không có nàng cho phép, ta không đi đâu hết, được không. Đừng giận nữa."
Dáng vẻ hấp tấp ấy khiến Tương Thành cũng không cách nào giận được nữa, nàng dang tay ôm lấy Bách Nhiễm, giọng nhẹ như gió:
"A Nhiễm, ta không phải muốn giam giữ nàng, chỉ là, chỉ là nàng khiến ta không yên lòng." Nhớ đến ngày nghe tin nàng chết, cả tâm thần đều tan nát, Tương Thành khép mắt lại, giọng nói phủ đầy bi thương: "Nàng có biết khi ấy, ta tuyệt vọng đến mức nào không, ta hận không thể chết theo nàng, còn hơn phải tự tay đưa nàng vào lăng mộ."
Bách Nhiễm chột dạ, khi ấy, nàng nghĩ đến việc Tư Mã Luân là người Tương Thành rất để tâm, nếu hắn gặp nạn, Tương Thành chắc chắn đau lòng, hơn nữa, quốc gia chưa có người kế vị, nếu Hoàng đế chết lúc này, thiên hạ tất loạn, thế nên nàng đã lấy thân mình đỡ thay. Mũi tên ấy thực sự xuyên thẳng vào ngực nàng, máu đó và cả lời nói khi đang suy yếu nói với Tư Mã Luân đều là thật, nàng cũng sợ mình chẳng may không qua khỏi, nếu chết thật, nàng chỉ mong Tư Mã Luân ngàn vạn lần phải chăm sóc Tương Thành, không để nàng chịu một chút ủy khuất nào.
Những điều này, nàng không dám nói ra, sợ nói rồi Tương Thành càng đau lòng hơn. Khi được đưa về phủ, nàng cố gắng chống đỡ hơi tàn để nói kế hoạch với A nương, nhờ hoàn thành giúp nàng, trong lòng nàng đã quyết, lần này chết rồi thì thật sự sẽ kết thúc mọi chuyện, từ nay không còn Bách Nhiễm, cũng không còn nỗi lo bị lộ thân phận. Đó là cách an toàn nhất.
May thay, trời cao che chở nàng, để nàng sống sót và thành công.
"Ta biết sai rồi, về sau có chuyện gì, ta sẽ nói với nàng trước." Bách Nhiễm ngoan ngoãn nhận lỗi, vòng tay ôm lại nàng, Tương Thành im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được, giơ tay đấm nàng một cái: "Chỉ biết nói lời dễ nghe, ai biết trong lòng nàng có thật vậy không."
Bách Nhiễm ôm nàng cười: "Ta nào dám không nghe lời? Ăn của nàng, ở của nàng, nếu ta dám chạy, chỉ cần Điện hạ hạ lệnh một tiếng, ta có lên trời xuống đất cũng không thoát, như vậy còn chưa yên tâm sao."
Nàng nói vậy, Tương Thành cũng nhịn không được mà bật cười, trong tiếng cười còn mang chút đắc ý: "Như vậy mới tốt."
Bách Thịnh ở Hứa Châu năm ngày, càng nhìn hai người các nàng, càng thấy đau lòng, may mà hắn còn một chính sự, mùa hè này Vệ Quốc Phu nhân sẽ đến Hứa Châu, xin Điện hạ chuẩn bị, cho phép xây thêm nhà mới để nghênh đón, haiz, không biết khi Vệ Quốc Phu nhân nhìn thấy cô nương kia sẽ có cảm tưởng thế nào.
Năm ngày trôi qua, Bách Thịnh trở về kinh, gặp Tư Mã Luân, hắn uyển chuyển thuật lại mọi chuyện, Tư Mã Luân sững người, sao lại thành thế này.
"Thật sự giống Bách Tướng đến vậy?"
Khi ở Hứa Châu, hắn thấy giống đến kinh người. Nhưng giờ so sánh hai gương mặt trong trí nhớ, dung mạo Bách Tướng lại trở nên mơ hồ, hắn cẩn thận suy nghĩ hồi lâu rồi đáp: "Chính là thần kỳ như vậy."
Tư Mã Luân trầm ngâm rất lâu, cuối cùng nói: "Giữ kín." Nghĩ một chút, lại bổ sung: "Chỗ Thái hậu, cũng không được tiết lộ."
Bách Thịnh hiểu ý, khẽ đáp, thấy Hoàng đế không còn dặn gì thêm, liền lui xuống.
Tư Mã Luân ngồi một mình trong điện rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định để tùy theo Tương Thành, nếu có thể cho nàng chút an ủi, thì dù là nữ tử cũng chẳng sao, chỉ sợ thời gian dài, thương tổn lại càng thêm thương tổn.
Đến cuối cùng Bách Tướng đều nhớ thương A tỷ, hẳn nàng cũng sẽ không phản đối. Hắn vẫn luôn nhớ lời mình từng nói, còn sống một ngày, hắn sẽ không để A tỷ chịu một chút bất ý nào.
---------- Toàn văn hoàn ----------