Kịch Bản Máu

Chương 15: Đêm Của Những Lời Thú Tội

Lam lặng lẽ lái xe xuyên qua những con phố mờ sương, đèn đường vàng vọt chiếu lên những tấm biển quảng cáo nhấp nháy liên tục tên Minh, Bảo Anh, Huy – những cái tên vừa được tung hô, vừa bị giày vò bởi cơn lốc tin đồn. Minh ngồi bên cạnh, đôi mắt tối lại, gương mặt căng thẳng. Không ai nói gì. Không khí trên xe đặc quánh, chỉ còn tiếng động cơ lẫn tiếng nhịp thở nặng nề của hai người.

Họ dừng trước tòa cao ốc của Star Vision. Lam đỗ xe sát lề, rút chìa khóa, ánh mắt như thể cân nhắc mọi lối thoát. Minh chỉnh lại cổ áo, giấu vẻ căng thẳng sau dáng điềm tĩnh, rồi đi sát phía sau Lam khi bước vào sảnh. Đèn neon rực sáng, bảo vệ cúi đầu chào, nhưng ánh mắt dõi theo họ đầy ngờ vực.

Hành lang tầng 25 trải thảm dày, cửa kính phản chiếu hình bóng hai người. Lam dừng lại trước phòng đạo diễn Huy, gõ ba tiếng, rồi đẩy cửa. Bên trong, Huy ngồi sẵn phía sau bàn làm việc, ánh mắt sâu thẳm, đôi bàn tay đan vào nhau. Không cần lời chào hỏi, ông ta nhìn họ như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.

– Tôi biết hai người sẽ đến. – Huy lên tiếng, giọng trầm khàn, không lộ vẻ bất ngờ.

Minh khép cửa, đứng chắn phía sau Lam, ánh mắt cảnh giác.

Lam không vòng vo:

– Ông là người duy nhất đủ quyền truy cập vào hệ thống “Mắt Đêm” và phòng kỹ thuật. “Kịch bản gốc” bị đánh cắp, dữ liệu bị xóa sạch. Chỉ ông mới làm được. Ông còn gì để chối nữa?

Huy dựa lưng vào ghế, cười nhạt:

– Cô nghĩ tôi dại gì tự đốt nhà mình? Tôi có thể thao túng truyền thông, dựng scandal, nhưng không ngu đến mức tự kết liễu quyền lực của mình.

Minh bước lên, giọng lạnh băng:

– Ông đã làm. Và ông biết, lần này không phải chỉ là tiền hay danh tiếng. Có người chết rồi. Ông muốn chối trách nhiệm đến cùng?

Huy nhìn thẳng vào Minh, ánh mắt lộ chút mệt mỏi:

– Cậu nghĩ ai hưởng lợi nhất? Tôi chỉ tạo ra sân khấu. Diễn viên, nạn nhân hay kẻ phản diện là do ai đó khác quyết định. Đừng nghĩ tôi kiểm soát tất cả.

Lam cắt ngang:

– Đừng đánh lạc hướng. “Kịch bản gốc” là bằng chứng duy nhất phơi bày mọi dàn dựng, mọi bàn tay bẩn thỉu trong ngành này. Ông giữ nó vì sợ, hay còn lý do nào khác?

Huy im lặng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Đôi mắt ông ta thoáng run rẩy, rồi lấy lại vẻ lạnh lùng.

– Tôi không phủ nhận mình tàn nhẫn. Tôi từng dùng truyền thông để loại bỏ đối thủ, đẩy người khác vào đường cùng. Nhưng tôi chưa từng giết ai. Đằng sau tôi còn những kẻ khác – những kẻ điều khiển “Mắt Đêm”, những cổ đông quyền lực ngồi trong bóng tối. Nếu tôi ngã, sẽ còn nhiều người chết hơn.

Minh không giấu nổi phẫn nộ:

– Ông đã đẩy biết bao người vào cảnh thân bại danh liệt. Bao nhiêu số phận bị nghiền nát dưới tay ông, giờ ông chỉ cần nói “không phải tôi” là xong?

Huy siết chặt tay, cố giữ bình tĩnh:

– Tôi biết mình đã vượt quá giới hạn. Nhưng tôi cũng chỉ là con tốt trên bàn cờ. Có những thứ các người không hình dung nổi đâu.

Lam mở laptop, bật đoạn video hậu trường bị cắt ghép – bằng chứng buộc tội Minh. Huy nhìn màn hình, ánh mắt tối lại.

– Đúng, đoạn này tôi dàn dựng. Nhưng tôi không phát tán nó. Ai đó đã lấy, chỉnh sửa và tung ra ngoài trước khi tôi kịp kiểm soát.

Minh tiến sát hơn, giọng trầm:

– Ngoài ông, còn ai có quyền truy cập gốc?

Huy cười khẩy:

– Cô Lam, cậu Minh, có những thứ tôi không thể nói. Nếu nói ra, tôi chết trước khi rời khỏi tòa nhà này. Nhưng tôi sẽ cho hai người một gợi ý – “Phòng Ánh Sáng” không sạch sẽ như các người tưởng đâu.

Đúng lúc đó, điện thoại Huy rung lên. Ông ta nhìn màn hình, sắc mặt biến đổi. Cùng lúc, cửa phòng bật mở.

Một bóng người lao vào, áo khoác trùm kín đầu, động tác nhanh như chớp. Lam vừa kịp nhận ra ánh kim trên tay kẻ đó – một con dao sáng loáng. Huy chưa kịp phản ứng, lưỡi dao đã đâm thẳng vào ngực. Máu phun lên áo sơ mi trắng, Huy lảo đảo ngã xuống, đôi mắt mở trừng kinh hãi.

Minh lao đến, nhưng bị kẻ lạ thúc khuỷu tay vào ngực, lùi lại đau điếng. Lam rút dao bấm, nhưng bóng áo khoác đã lướt qua cô, phóng ra hành lang, mất hút vào bóng tối.

Tiếng còi báo động rít lên. Hệ thống an ninh kích hoạt, cửa các phòng tự động khóa chặt. Lam chạy tới giữ vết thương cho Huy, máu trào ra nóng bỏng. Minh run rẩy gọi cấp cứu, mắt không rời Huy.

Huy th* d*c, môi mấp máy:

– Trong... “Phòng Ánh Sáng”... có... kẻ... bán đứng... “Mắt Đêm”... không phải... của tôi... chìa khóa... là...

Dòng máu đỏ cắt ngang câu nói. Đôi mắt Huy lịm dần, tay trượt khỏi ngực. Lam buông tay, mặt lạnh băng, ánh mắt sắc lạnh như thép.

Minh đứng lặng, vai run lên vì bất lực. Anh nhìn Lam, thấy nơi đáy mắt cô không còn chút hoảng loạn, chỉ còn sự tập trung tuyệt đối.

– Cô nghe rõ ông ta nói gì không? – Minh khàn giọng.

– “Phòng Ánh Sáng” có kẻ bán đứng. “Mắt Đêm” không phải của ông ta. Chìa khóa... – Lam lặp lại, rồi im bặt.

Bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập. Cửa phòng bị phá khóa. Nhân viên bảo vệ, cảnh sát tràn vào, vũ khí sẵn sàng. Đại úy Phan dẫn đầu, ánh mắt sắt lạnh khi thấy Huy nằm trong vũng máu.

– Chuyện gì xảy ra? – Phan quát lớn.

Lam đứng dậy, giọng bình tĩnh:

– Có người tấn công ông Huy. Chúng tôi không kịp nhìn rõ mặt, chỉ thấy bóng áo khoác trùm kín đầu.

Phan ra hiệu phong tỏa hiện trường, quay sang Minh:

– Cậu có nhận diện được kẻ tấn công không?

Minh lắc đầu:

– Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Hắn di chuyển cực kỳ thành thạo.

Phan lạnh lùng:

– Tôi muốn lấy lời khai ngay lập tức.

Lam không do dự:

– Chúng tôi chất vấn ông Huy về “kịch bản gốc”. Ông ta vừa thừa nhận một phần thì bị tấn công. Không có thêm bất cứ ai khác trong phòng.

Một cảnh sát trẻ kiểm tra camera. Chỉ vài phút sau, anh ta trở lại, mặt tái mét:

– Toàn bộ dữ liệu camera tầng 25 vừa bị xóa sạch.

Phan siết chặt nắm đấm, ánh mắt tối lại:

– Cô Lam, tôi cần thu giữ laptop của cô.

Lam gật đầu, không phản đối. Minh liếc Lam, nhận ra trong mắt cô ánh lên một tia báo hiệu – vẫn còn một lối thoát khác.

*

Ba tiếng sau, Lam và Minh được thả ra khỏi phòng thẩm vấn. Hành lang trụ sở Star Vision rối loạn, cảnh sát và nhân viên công ty xì xào bàn tán. Lam kéo Minh vào phòng nghỉ vắng người, đóng cửa thật khẽ.

– Cô còn bản sao dữ liệu? – Minh hỏi, giọng trầm.

– Ổ cứng giấu trong két sắt nhà tôi. Không ai có thể tìm ra nếu không biết mật mã. Nhưng quan trọng là chìa khóa giải mã – Huy đã không kịp nói tên ai. Chúng ta phải tìm ra “kẻ bán đứng” trong “Phòng Ánh Sáng”.

Minh trầm ngâm:

– Nếu “Mắt Đêm” không thuộc về Huy, vậy ai là chủ thực sự? Nếu cảnh sát dính líu, chúng ta chẳng còn ai để tin.

Lam nhìn Minh, hạ giọng:

– Tôi nghi ngờ Phan. Ông ta kiểm soát hiện trường quá chặt, tiếp cận mọi manh mối cực nhanh, nhưng lại để lộ sơ hở về camera. Có thể ông ta chỉ là con tốt, hoặc là kẻ cầm đầu.Minh lắc đầu:

– Nếu Phan là “người viết kịch bản”, tại sao lại để Huy chết trước mặt mình? Mọi chuyện dường như vẫn có một bàn tay khác đạo diễn.

Lam khẽ mỉm cười, nhưng trong mắt ánh lên quyết liệt:

– Kẻ đứng sau muốn xóa sạch tất cả các đầu mối. Nếu không tìm ra hắn, chúng ta sẽ thành mục tiêu tiếp theo.

Minh bóp trán, ánh mắt đanh lại:

– Còn Bảo Anh? Cô ấy đâu?

– Bị tạm giữ để lấy lời khai. Tôi sẽ cho người theo dõi mọi động thái của “Phòng Ánh Sáng”. Còn anh, giữ kín liên lạc, đừng để ai lần ra dấu vết.

Minh gật đầu, thở ra một hơi dài. Anh nhìn Lam, trong mắt lóe lên quyết tâm:

– Tôi sẽ không để mình bị thao túng thêm lần nào nữa. Nếu thực sự có kẻ đứng sau, tôi sẽ lôi hắn ra ánh sáng – dù phải đánh đổi tất cả.

Lam đáp lại ánh mắt ấy, không cần nói thêm. Giữa họ, một sự đồng lòng im lặng hình thành.

*

Tin về cái chết của Đặng Quang Huy nhanh chóng lan khắp truyền thông. “Mắt Đêm” cập nhật liên tục: “Đạo diễn quyền lực bị ám sát bí ẩn”; “Bí mật đằng sau scandal showbiz”; “Ai sẽ là nạn nhân tiếp theo?”. Dư luận rối loạn, người thương tiếc, kẻ hả hê, số còn lại chỉ tò mò chờ scandal mới.

Minh ngồi một mình trong căn hộ nhỏ, đèn tắt hết, chỉ còn ánh sáng xanh từ màn hình laptop. Anh tua đi tua lại đoạn ghi âm với Huy, cố tìm một chi tiết bị bỏ sót. “Chìa khóa... là...” – câu nói bị cắt đứt ấy ám ảnh anh. Anh thử các mật khẩu liên quan đến Huy, tên phim, biệt danh – tất cả đều thất bại. Trong đầu, những hình ảnh quá khứ lặp lại: bạn diễn cũ tự sát, một đoạn video bị cắt ghép, ánh mắt phán xét của truyền thông. Anh biết, mình cũng là một quân cờ trong ván bài này.

*

Lam trở về căn hộ riêng, kiểm tra két sắt giấu sau tủ sách. Ổ cứng vẫn còn, phủ một lớp bụi mỏng. Cô kết nối nó với máy tính dự phòng, nhập các chuỗi lệnh mã hóa. Màn hình hiện ô nhập mật khẩu. Lam dừng lại, nhìn dãy số phía sau ổ cứng: “FS25”. Cô thử nhập “FS25”, giao diện chuyển sang một file duy nhất: “Script_Origin”.

Bên trong chỉ là những dòng mã rối rắm, xen kẽ ký tự lạ. Lam hiểu, đây mới chỉ là lớp vỏ ngoài. “Chìa khóa” thực sự là một đoạn mã hay mật khẩu mà chỉ Huy hoặc kẻ đứng sau biết.

Cô bật máy ghi âm, nghe lại toàn bộ cuộc trò chuyện với Huy. Đến đoạn cuối, tiếng Huy lặp lại: “chìa khóa... là...”, rồi tắt lịm. Lam tua chậm, nghe kỹ phía sau – một tiếng bấm nhẹ, như âm thanh mở khóa điện tử. Cô ghi chú lại, rồi gửi file mã hóa cho một chuyên gia bảo mật, kèm lời nhắn: “Giải mã, khẩn cấp.”

*

Thành phố chìm vào đêm. Những bảng tin điện tử nhấp nháy, mạng xã hội tràn ngập hình ảnh hiện trường vụ án, bình luận độc địa, giả thuyết điên rồ. Ai cũng muốn biết: Ai đã giết Đặng Quang Huy? Ai là mục tiêu tiếp theo?

Ở một góc tối, một người đàn ông ngồi trước dãy màn hình phủ kín dữ liệu “Mắt Đêm”, file video, ảnh hiện trường, hồ sơ nghệ sĩ. Hắn lướt ngón tay trên bàn phím, xóa sạch mọi dấu vết liên quan đến phòng kỹ thuật và tầng 25. Màn hình hiện lên dòng chữ: “Script_Origin: Locked.”

Hắn khoác áo, rời khỏi phòng. Trên màn hình, ảnh Lam – Minh – Bảo Anh hiện lên, tên Huy bị gạch chéo đỏ.

*

Sáng hôm sau, Minh nhận tin nhắn nặc danh: “Muốn sống, hãy giữ im lặng. Muốn cứu sự thật, chuẩn bị mất tất cả.”

Anh nhìn dòng chữ, không đáp. Ván cờ đã chuyển sang tay kẻ khác.

*

Lam đến trụ sở “Phòng Ánh Sáng”, yêu cầu gặp đại úy Phan. Phan tiếp cô trong phòng làm việc nhỏ, ánh mắt lạnh lùng:

– Cô lại muốn gì? Cô không sợ tự đẩy mình vào nguy hiểm sao?

Lam đặt điện thoại lên bàn, bật đoạn ghi âm cuộc trò chuyện với Huy. Phan nghe, sắc mặt không đổi, nhưng mắt ánh lên tia cảnh giác.

– Trong “Phòng Ánh Sáng”, ai từng tiếp cận Huy ngoài ông?

Phan đáp cộc lốc:

– Ở đây ai cũng có thể tiếp cận. Nhưng tầng 25 chỉ có thẻ đặc biệt. Ngoài tôi, chỉ có giám đốc điều hành và một số kỹ thuật viên cấp cao.

– Ông nghi ngờ ai?

Phan nhìn Lam, ánh mắt sắc lạnh:

– Cô nên dừng lại. Đừng để mình thành mục tiêu tiếp theo.

Lam nhếch môi:

– Tôi không phải kiểu người ngồi chờ bị thanh trừng. Nếu ông không giúp, tôi sẽ tự đào lên sự thật.

Cô đứng dậy, rời phòng. Phan nhìn theo, ánh mắt tối lại, không rõ là lo lắng hay tức giận.

*

Chiều muộn, Minh nhận cuộc gọi nặc danh. Giọng bóp méo vang lên:

– Nếu anh còn muốn sống, hãy rời khỏi thành phố đêm nay. Nếu không, sẽ có thêm máu đổ.

Minh im lặng, tắt máy. Càng gần sự thật, anh càng cảm thấy bóng tối bao vây.

*

Lam trở về nhà, thấy cửa bị cạy nhẹ, nhưng không có dấu hiệu lục soát. Trên bàn, một tấm ảnh cũ: Lam, Minh, Bảo Anh, Huy – ảnh hậu trường một dự án phim năm năm trước. Trên ảnh, dòng chữ nguệch ngoạc: “Ai mới là người viết kịch bản cuối cùng?”

Lam siết tấm ảnh, mắt sáng lên quyết liệt. Mọi dấu vết lại rơi vào bế tắc, nhưng cô hiểu – đây chỉ là màn dạo đầu. Cô nhắn Minh: “Đêm nay, gặp ở chỗ cũ. Đừng để ai theo.”

*

Đêm. Thành phố rực sáng bởi biển hiệu, nhưng bóng tối vẫn dày đặc bên ngoài ánh đèn.

Trên sân thượng tòa nhà bỏ hoang, Minh và Lam đứng đối diện, gió lạnh thốc qua. Minh cầm tấm ảnh Lam đưa, mắt trầm ngâm:

– Kẻ đứng sau muốn chúng ta nghi ngờ lẫn nhau.

Lam gật đầu:

– Nhưng hắn không ngờ, tôi đã giải mã được một phần “Script_Origin”. Có đoạn mã lặp lại: “FS25-PAS”. Có thể là mật khẩu liên quan đến tầng 25.

Minh nheo mắt:

– Huy nói về “chìa khóa”. Có thể ai đó trong “Phòng Ánh Sáng” giữ mật khẩu thật.

Lam nhìn xa xăm, giọng chắc nịch:

– Nếu đúng, chỉ cần một sơ hở, chúng ta sẽ thành mục tiêu kế tiếp. Nhưng nếu không phá được vòng vây, mọi sự thật sẽ bị xóa sạch.

Minh siết tấm ảnh, mắt ánh lên quyết tâm:

– Đêm của những lời thú tội chưa kết thúc. Sẽ còn máu đổ, sẽ còn người bị đẩy ra ánh sáng. Nhưng tôi sẽ không để mình hay cô thành quân cờ nữa.

Lam mỉm cười, lạnh lùng mà kiêu hãnh:

– Vậy thì, từ đêm nay, chúng ta sẽ viết lại kịch bản.

Dưới chân họ, thành phố ngập trong ánh đèn, nhưng trên cao, hai người lặng lẽ đối diện bóng tối lớn nhất đời mình – bóng tối của chính sự thật.

*

Một nơi khác, căn phòng chỉ có ánh sáng xanh nhấp nháy. Một bàn tay lướt trên bàn phím. Trên màn hình, tên Lam – Minh – Bảo Anh sáng lên, một dòng mã mới xuất hiện: “Act II: Blood Script. Ready.”

Tiếng cười khẽ vang lên trong bóng tối, lẫn tiếng gió rít ngoài khung cửa. Kịch bản máu vẫn chưa hạ màn.