Tiếng còi xe cứu thương rít lên giữa màn đêm đặc quánh, ánh đèn đỏ quét ngang những vệt nước mưa còn đọng trên mặt đường. Bầu không khí ngoài sảnh như bị bóp nghẹt bởi sự hoảng loạn dâng trào. Một nhân viên đoàn phim lao vào, gương mặt cắt không còn giọt máu, đôi môi run rẩy:
– Tai nạn... Chị Hà... bị xe tông ở ngã tư! Cảnh sát đang phong tỏa...
Lê Hoàng Minh bật dậy, mọi giác quan như bị kéo căng. Những tiếng thì thầm vỡ vụn, ánh mắt dán chặt vào nhau. Anh không thân với chị Hà, nhưng ai trong đoàn cũng hiểu: sau từng cái chết, chẳng còn gì là trùng hợp. Anh lao qua dãy hành lang, đôi chân như tự động dẫn lối giữa những ánh mắt hoảng loạn và tiếng khóc nghẹn.
Nguyễn Thiên Lam xuất hiện, áo khoác mỏng dính nước, laptop ôm sát ngực. Cô không nhìn ai, sải bước thẳng về phía Minh. Giọng cô khàn đặc, thấp đến mức chỉ hai người nghe thấy:
– Hiện trường giống hệt vụ trước. Xe lật, camera giao thông đột nhiên hỏng, không có nhân chứng.
Minh đứng lặng. Một luồng lạnh buốt trườn dọc sống lưng. Mọi người túm tụm lại thành nhóm nhỏ, có người đã bật khóc. Đặng Quang Huy lặng lẽ đứng ở góc xa, điện thoại áp sát tai, gương mặt tối sầm, rồi đột ngột ném máy vào túi áo, ánh mắt chớp lia lịa như đang tính toán điều gì.
Lam kéo Minh về một góc khuất. Cô mở laptop, mắt không rời khỏi màn hình:
– Tôi vừa kiểm tra dữ liệu "Mắt Đêm". Toàn bộ ghi nhận về tuyến đường chị Hà đi qua đã bị chỉnh sửa, xóa sạch. Không còn dấu vết về chiếc xe gây tai nạn.
Minh nhìn xoáy vào mắt Lam. Không ai trong hai người hỏi lại. Cả hai đều hiểu, ở đây không có chỗ cho sự trùng hợp. Anh hạ giọng, từng từ rắn chắc:
– Có nghĩa là... ai đó có quyền truy cập sâu vào hệ thống.
– Không chỉ vậy, – Lam nói nhanh, – họ còn đang xóa tất cả liên hệ giữa nạn nhân với các vụ trước. Mọi thứ được dàn dựng như "tai nạn ngẫu nhiên".
Một tiếng hét vọng lên từ phía sảnh lớn. Trịnh Bảo Anh lao tới, tóc rối bời, đôi mắt thất thần, hai tay bấu chặt vào vạt áo Lam, toàn thân run lẩy bẩy:
– Cứu tôi... Tôi biết có người theo dõi mình. Tôi không muốn chết như chị Hà... Tôi sẽ hợp tác, Lam... tôi kể hết... chỉ cần bảo vệ tôi...
Lam đỡ Bảo Anh, ánh mắt thoáng một tia thương cảm. Minh tiến lại, nhìn cô gái vốn kiêu hãnh giờ hóa thành nạn nhân tội nghiệp. Anh trầm giọng:
– Cô biết gì? Nói ngay, đừng giấu giếm.
Bảo Anh gật đầu lia lịa, nước mắt lăn dài trên má. Lam kéo cô vào phòng riêng, Minh khóa cửa lại, ánh mắt không rời từng động tác của Bảo Anh. Căn phòng tràn ngập không khí căng thẳng, chỉ nghe tiếng thở dồn dập và tiếng mưa ngoài cửa sổ.
– Tôi... không trực tiếp dính vào các vụ trước, nhưng biết có kẻ đứng sau. Tôi từng nhận lời cảnh báo – nếu không im lặng, tôi sẽ là người tiếp theo. Họ gửi cho tôi đoạn video chị Hà bị theo dõi trước khi chết.
Lam hỏi dồn:
– Đoạn video đâu?
– Tôi xóa rồi... Sợ quá... Nhưng tôi nhớ rõ, nó được quay từ góc nhìn của "Mắt Đêm". Chỉ người có quyền truy cập cao mới lấy được.
Minh dựa lưng vào tường, đôi mắt tối sầm:
– Nghĩa là hung thủ có thể là người trong ban quản trị hoặc kết nối với người điều khiển hệ thống.
Lam gật đầu, mắt lóe lên tia suy tư:
– Cô còn gì chưa nói không? Tôi cần tất cả, kể cả điều nhỏ nhất.
Bảo Anh siết chặt hai bàn tay, cố kìm nước mắt:
– Tôi từng nghe lén Huy nói chuyện với một người lạ trong phòng đạo diễn. Họ nhắc tới "kịch bản gốc", nói rằng nếu để lộ, mọi thứ sẽ sụp đổ. Huy rất sợ, còn người kia dọa sẽ "thay máu" đoàn phim nếu cần.
Lam hỏi tiếp, giọng khô khốc:
– Cô từng thấy ai ra vào phòng điều khiển "Mắt Đêm" gần đây không?
– Có một người đàn ông mặc đồng phục kỹ thuật, tôi chưa từng thấy trong đoàn, luôn đi cùng ai đó trong ban quản trị.
Lam mở laptop, gõ lệnh truy xuất lịch sử hệ thống. Những dòng mã chạy vùn vụt rồi dừng lại ở một khoảng trống lạ: từ 21h30 đến 22h15, toàn bộ log truy cập bị xóa sạch.
– Ai đó vừa xóa hết dữ liệu đúng thời điểm chị Hà gặp nạn, còn tạo ra "bóng ma" truy cập – tức là vào hệ thống mà không để lại dấu vết.
Minh nhíu mày, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Anh hỏi khẽ:
– Có cách nào phục hồi?
– Nếu là xóa thủ công, tôi còn hy vọng. Nhưng đây là lệnh xóa sâu, dùng mã gốc. Chỉ người được cấp quyền tối cao mới làm được.
Bảo Anh khóc nấc, giọng đứt quãng:
– Tôi không muốn chết. Tôi biết nhiều chuyện về Huy, về các hợp đồng "máu", về những vụ dìm diễn viên... Tôi sẽ hợp tác, chỉ xin hai người bảo vệ tôi.
Lam nhìn Bảo Anh, ánh mắt lạnh băng:
– Tôi chỉ bảo vệ sự thật. Nếu cô dối trá, tôi cũng không giúp được.
Bảo Anh gật đầu, nước mắt lăn dài, ánh mắt lộ vẻ mong manh hiếm thấy. Minh lặng nhìn cả hai, hiểu rằng từ khoảnh khắc này, Bảo Anh đã bước vào vòng xoáy không lối thoát.
*
Tin tức về cái chết của chị Hà lan như lửa gặp gió. Đoàn phim tê liệt, mọi hoạt động đình trệ. Cảnh sát "Phòng Ánh Sáng" xuất hiện, dẫn đầu là đại úy Phan – người đàn ông trung niên, mắt sắc lạnh. Ông lần lượt chất vấn từng người, giọng khô khan không cảm xúc.
– Cô Lam, cô là người cuối cùng nói chuyện với nạn nhân. Có gì cần khai báo không?
Lam điềm nhiên:
– Tôi chỉ nhờ chị ấy chuyển đạo cụ về kho. Không có gì bất thường.
Phan ghi chép, mắt quét qua Minh:
– Còn anh, Lê Hoàng Minh? Anh có tiếp xúc với nạn nhân không?
– Không. Tôi ở phòng luyện thoại, có thể kiểm tra camera.
Phan quay sang Bảo Anh, cô lí nhí:
– Tôi chỉ chào chị Hà ngoài hành lang...
Phan gật đầu, giọng đanh lại:
– Ba người đều là trung tâm của đoàn. Mọi động thái đều nằm trong tầm giám sát của "Mắt Đêm". Nếu tôi phát hiện bất cứ điều gì, các vị sẽ là người đầu tiên bị triệu tập.
Không khí căng như dây đàn. Lam liếc Minh, anh hiểu: cảnh sát cũng không còn là chỗ dựa.
*
Bữa tối lặng như tờ. Đám đông tụ lại trong phòng sinh hoạt, từng ánh mắt lấm lét, từng câu thì thầm rời rạc. Đặng Quang Huy biến mất, chỉ còn bóng người lạ mặt lảng vảng ngoài hành lang. Minh ngồi bên cửa sổ, ánh mắt lạc vào màn đêm, tâm trí như trôi về quá khứ.
Lam gọi Minh và Bảo Anh vào phòng họp nhỏ, khóa cửa, mở laptop:
– Tôi vừa dò được một đoạn mã lạ trong "Mắt Đêm". Không phải mã gốc, mà là phần mềm can thiệp từ ngoài – một backdoor cho phép ai đó chỉnh sửa dữ liệu mà không bị phát hiện.
Minh cau mày:
– Có nghĩa là có kẻ đang thao túng mọi thứ từ xa?
– Đúng. Và hắn rất chuyên nghiệp. Tất cả các vụ tai nạn đều xảy ra ở "vùng mù" của hệ thống – những điểm camera bị vô hiệu hóa, hoặc dữ liệu bị xóa ngay sau khi sự việc diễn ra.
Bảo Anh run rẩy:
– Họ làm thế để che giấu cái gì? Ai có thể điều khiển cả hệ thống này?
Lam nhìn Bảo Anh, ánh mắt săm soi:
– Cô từng nghe Huy nhắc "kịch bản gốc". Cô biết đó là gì không?
– Không rõ. Tôi chỉ nghe Huy gọi điện cho ai đó, nói "nếu lộ ra, tất cả sẽ kết thúc". Tôi đoán đó là tài liệu hoặc đoạn băng ghi lại toàn bộ những vụ thanh trừng – không chỉ riêng đoàn phim này.
Minh chen vào:
– Có thể hung thủ đang xóa sạch mọi dấu vết liên quan đến "kịch bản gốc". Bất kỳ ai từng biết đều bị "thanh trừng" – như chị Hà, như những người trước.Lam gõ nhanh trên bàn phím, mắt ánh lên tia hy vọng mong manh:
– Tôi sẽ thử lần theo dấu vết backdoor. Nếu may mắn, chúng ta sẽ biết được ai là kẻ thao túng thực sự.
Bảo Anh lo lắng:
– Còn tôi thì sao? Nếu họ biết tôi hợp tác...
Lam lạnh lùng:
– Từ giờ, cô không được rời khỏi tầm mắt tôi hoặc Minh. Mọi liên lạc, hành động phải báo lại ngay. Nếu cô có ý định qua mặt, tôi sẽ giao cô cho cảnh sát.
Bảo Anh chỉ biết gật đầu, nước mắt lăn dài.
*
Đêm muộn, Minh bước ra hành lang, mắt hướng về bãi đỗ xe nơi tai nạn xảy ra. Bóng cảnh sát, phóng viên và nhân viên y tế lố nhố dưới ánh đèn. Điện thoại rung – một tin nhắn nặc danh hiện lên: "Người tiếp theo sẽ là ngôi sao lớn nhất. Hãy chọn: sự thật hay sinh mạng?"
Minh siết chặt điện thoại, lòng trào lên nỗi phẫn nộ. Anh nhắn lại: "Tôi không sợ. Đừng động vào người thân tôi."
Không có hồi đáp. Chỉ còn màn đêm dày đặc và tiếng mưa nặng hạt.
*
Lam ngồi trước màn hình, ánh sáng xanh hắt lên gương mặt căng thẳng. Cô lần theo dấu vết backdoor, nhưng mỗi khi chạm đến một điểm nghi vấn, hệ thống lại tự động xóa dữ liệu. Một cửa sổ lạ bật lên: "Đừng tìm nữa. Mỗi bước đi của cô đều nằm trong tay tôi."
Lam gõ lại: "Anh sợ bị lộ, hay sợ bị phản bội?"
Cửa sổ biến mất. Cô biết, kẻ thao túng đang theo dõi từng động thái của mình.
*
Tiếng gõ cửa vang lên. Minh bước vào, vẻ mặt đầy lo lắng:
– Tôi vừa nhận được tin nhắn đe dọa. Họ biết mọi thứ.
Lam gật đầu:
– Tôi cũng vừa bị cảnh báo. Kẻ đó kiểm soát cả hệ thống lẫn từng bước chân chúng ta.
Minh ngồi xuống, bàn tay đan vào nhau:
– Bảo Anh có thể là mục tiêu kế tiếp. Chúng ta phải nhanh hơn.
Lam nhìn Minh, thấy rõ sự mệt mỏi và quyết tâm trong mắt anh:
– Từ giờ, mọi hành động phải tuyệt đối kín đáo. Tôi sẽ gửi cho anh mã bảo mật, chỉ dùng khi thật khẩn cấp. Đừng tin ai, kể cả cảnh sát.
Minh gật đầu, ánh mắt trở nên sắc lạnh.
*
Bên ngoài, mưa đã ngớt. Trịnh Bảo Anh ngồi co ro trong phòng, ánh mắt dán vào khoảng tối ngoài cửa sổ. Cô rút điện thoại, nhắn: "Tôi đã nói hết cho Lam. Xin đừng giết tôi."
Không có hồi đáp.
Ở một góc khác, Đặng Quang Huy đứng trước gương, gương mặt nặng trĩu. Hắn cạo râu, ánh mắt trống rỗng, rồi ném dao cạo xuống bồn rửa. Một cuộc gọi đến, hắn nghe máy, không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.
Phạm Minh Duy lướt mạng xã hội, mắt dán vào những tin nhắn rò rỉ về vụ tai nạn. Cậu mở một file ghi âm cũ – giọng Huy vang lên cùng tiếng người lạ: "Nếu mày phản, tất cả sẽ chết cùng nhau." Duy tắt file, ngồi tựa lưng vào ghế, đầu óc quay cuồng giữa những bí mật.
*
Gần nửa đêm, Lam nhận cuộc gọi từ số lạ. Giọng nói bóp méo:
– Nếu cô còn tìm "kịch bản gốc", người tiếp theo không chỉ là Bảo Anh. Đừng thử thách tôi.
Lam đáp thản nhiên:
– Anh sợ gì nhất? Bị lộ mặt, hay bị đồng bọn phản bội?
Đầu dây im lặng, rồi cúp máy. Lam ngồi bất động, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình laptop.
*
Đoàn phim chìm trong im lặng. Không ai dám ra khỏi phòng sau nửa đêm. Bảo Anh nằm co lại, mắt mở trừng trừng. Minh ngồi tựa lưng vào cửa, tay giữ chặt cây gậy tập võ. Lam không ngủ, mắt dán vào màn hình, lặng lẽ lần theo từng dòng mã còn sót lại. Ngoài kia, một chiếc xe hơi không biển số lặng lẽ lướt qua.
*
Rạng sáng. Tiếng gõ cửa dồn dập. Minh đứng chắn ngay cửa:
– Ai đó?
Nhân viên bảo vệ th* d*c:
– Có người lạ xâm nhập khu kỹ thuật. "Mắt Đêm" lại bị tắt một phần.
Lam lao ra, kéo theo Minh và Bảo Anh. Họ chạy qua dãy hành lang, đến phòng kỹ thuật. Cửa phòng bị cạy tung, bên trong mọi thứ lộn xộn, màn hình máy chủ nhấp nháy đỏ – ai đó vừa truy cập trái phép.
Lam kiểm tra các ổ cứng. Một ổ đĩa đã biến mất.
– "Kịch bản gốc" đã bị lấy đi.
Minh siết chặt tay, mắt rực lên cơn giận. Bảo Anh run rẩy, miệng lẩm bẩm:
– Họ sẽ không để ai sống sót...
Cảnh sát đến, phong tỏa hiện trường. Đại úy Phan quét mắt từng người:
– Cô Lam, cô biết ai có thể xâm nhập phòng kỹ thuật lúc này không?
– Nếu biết, tôi đã không để chuyện này xảy ra.
Phan nhìn Minh, rồi sang Bảo Anh, ra hiệu kiểm tra dấu vân tay và camera. Minh kéo Lam ra ngoài, hạ giọng:
– Chúng ta bị đi trước một bước. Nếu không tìm được "kịch bản gốc", mọi thứ sẽ biến mất.
Lam gật đầu:
– Tôi còn một bản sao mã hóa trong máy chủ phụ, nhưng cần mật khẩu – chỉ người trong cuộc mới biết.
Minh liếc Bảo Anh, rồi lắc đầu:
– Cô ấy chỉ là quân tốt thí. Huy hoặc ai đó trong "Phòng Ánh Sáng" mới là chìa khóa.
Họ nhìn nhau, biết rằng thời gian không còn nhiều. Bóng tối nuốt chửng mọi lằn ranh an toàn.
*
Trời gần sáng, Minh ngồi bên cửa sổ, mắt hướng ra vệt sáng đầu tiên của bình minh. Anh không ngủ. Trong đầu anh là hình ảnh mẹ già, em gái nhỏ – những người anh phải bảo vệ bằng mọi giá. Nhưng sâu trong mắt là ngọn lửa quyết liệt: truy tìm sự thật, dù đánh đổi tất cả.
Lam đóng laptop, đứng dậy, nhìn Minh. Cô không nói gì, chỉ gật đầu. Họ hiểu, từ lúc này, chỉ còn hai con đường: vạch trần tất cả hoặc biến mất như những người đi trước.
Bảo Anh ngồi thu mình trong góc, mắt mở trừng, môi mím chặt. Dù đã hợp tác, số phận cô vẫn treo trên lưỡi dao vô hình – chỉ một sơ sẩy, cô sẽ bị xóa tên khỏi mọi phương tiện truyền thông.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, phá tan bầu không khí. Lam nhấc máy, mắt sáng lên khi nghe giọng nói quen thuộc:
– Tôi có một chìa khóa. Nếu muốn sống, hãy đến gặp tôi trước khi quá muộn.
Đầu dây ngắt máy. Lam nhìn Minh, ánh mắt hai người giao nhau – cả hai đều biết, trận chiến đã bước vào hồi quyết liệt. Ngoài kia, bóng tối của kịch bản máu vẫn chưa tan, dù bình minh đã lên.