"Tôi hơi mệt rồi, chúng ta nghỉ một lát đi."
"Vâng chị dâu."
Túc Miên hít sâu một hơi, tiến sát lại gần, từng bước ép tới.
Biểu cảm cô nghiêm túc, hai tay khoanh trước ngực, cố gắng để bản thân chiếm thế chủ động, như vậy khả năng moi được thông tin sẽ cao hơn.
"Tôi biết bí mật của cậu."
"Hôm đó tôi đã nhìn thấy cậu trong phòng dụng cụ. Ngoài việc Chu Dã là đại ca của cậu, hai người còn có quan hệ khác đúng không?"
Y Doãn Hy bị hỏi đến ngẩn người. Túc Miên âm thầm mừng thầm, có lẽ mình đã hỏi trúng điểm rồi, chuyến này đúng là không uổng công.
Kết quả cô lại thấy khuôn mặt ngơ ngác của Y Doãn Hy càng lúc càng đỏ, càng lúc càng đỏ, cuối cùng còn cắn môi, chồng sách lên cao để che mặt.
"Chị dâu đừng nhìn tôi như vậy..."
Túc Miên: ......
Không phải chứ anh bạn.
Nãy giờ cô còn tưởng mình diễn kín kẽ không chút sơ hở cơ mà, sao lại thành ra thế này?
Một lúc lâu sau, Y Doãn Hy mới lộ ra đôi mắt vô tội, thở dài.
"Hôm đó... là chị đang tỏ tình đúng không?"
"Đừng sợ! Tôi chưa chết đâu!"
Cậu ta xua tay, sợ Túc Miên hiểu lầm mình là ma. Y Doãn Hy nhìn quanh một vòng rồi lén lút tiến sát lại nói nhỏ với cô.
"Tôi giả chết."
Túc Miên hơi ngạc nhiên.
"Tại sao cậu lại làm vậy?"
Y Doãn Hy thở dài.
"Chị biết lời nguyền số 24 đúng không? Đại ca lên làm hotboy trường rồi, lúc đó trong trường đồn ầm lên rằng Chu Dã sắp chết, còn nói Dư Phương Hảo may thật, sắp trở thành hạng nhất toàn khối."
Túc Miên ngẩn người một chút mới phản ứng ra Dư Phương Hảo là Kinh Trập. Từ sau khi có danh hiệu, cô chưa từng gọi cô ấy bằng tên trong kịch bản nữa.
"Hạng nhất toàn khối có thể được tuyển thẳng đó! Haiz, ngưỡng mộ thật... Giá mà tôi—"
Túc Miên đưa tay quơ quơ trước mặt Y Doãn Hy. Tên này hình như đã hoàn toàn chìm vào thế giới mình trở thành hạng nhất toàn khối rồi, nụ cười càng lúc càng lớn, ánh mắt càng lúc càng lơ lửng.
"Á! Xin lỗi, tôi nói xa quá rồi."
"Vậy nên tôi mới đề nghị thử giả chết xem có lừa được lời nguyền không."
"Hôm đó tôi với đại ca đang thử nghiệm thì chị đột nhiên xông vào."
"Chạy nhanh quá, bọn tôi còn chưa kịp giải thích."
Túc Miên muốn nói lại thôi.
Cô cũng đâu thấy tên kia có ý định giải thích, rõ ràng là chỉ muốn dọa cô thôi mà.
Nhàm chán.
Cô khẽ ho một tiếng, đột nhiên nhớ tới cảnh mình chủ động ôm Chu Dã trong phòng dụng cụ, một luồng nóng ran lập tức dâng lên má.
"Chị dâu muốn đi tìm đại ca à?"
"Không không không..."
Túc Miên xua tay, cảm ơn cậu ta rồi xoay người định đi, lại bị Y Doãn Hy kéo tay áo.
"Mấy hôm nay anh ấy hình như không được vui lắm, chị dâu tìm thời gian dỗ dành anh ấy đi."
Cậu ta cười nói: "Vất vả cho chị rồi."
Nói xong, Y Doãn Hy ôm sách đi lên tầng, cuối cùng biến mất giữa dòng người.
Túc Miên đứng tại chỗ, đút tay vào túi áo.
Lúc mới nghe cậu ta nói những lời đó, suy nghĩ đầu tiên trong đầu cô là: Liên quan gì đến mình?
Nhưng ngay sau đó là một cảm xúc khó diễn tả.
Anh không vui... chẳng lẽ cô dỗ thì anh sẽ vui lên sao?
Biết đâu được?
Hôm qua ở phần suy luận, Chu Dã với tư cách quản trò không xuất hiện... cũng là vì cô sao?
Một đống câu hỏi tràn ra.
Cô đột nhiên rất muốn biết nếu Chu Dã tức giận thì có lạnh mặt không. Từ trước đến nay cô chưa từng thấy anh lạnh mặt.
Chậc...
Hình như có hơi tò mò.
Nếu anh lạnh mặt rồi sẽ làm gì cô đây?
"Lạc Nhất, em chọc anh giận rồi, anh muốn phạt em."
"Ưm... chỗ này, nếu làm tới cùng thì sẽ khóc sao?"
"...Tiếng khóc thật dễ nghe."
"Hy vọng chủ nhân của nó cũng ngoan như vậy."
Đợi đã đợi đã đợi đã đợi đã!
Túc Miên lắc mạnh đầu, một cọng tóc ngố trên đầu bật dựng lên. Cả người không biết đã tưởng tượng đến cảnh gì mà vành tai đỏ bừng.
Lại là cái buff thiết lập nhân vật chết tiệt gây họa. Cô là kiểu người đến phim người lớn còn không xem, lãnh cảm đến mức chính mình còn ghét bản thân, sao có thể nghĩ tới mấy hình ảnh đó được?
Thiết lập của Trì Lạc Nhất ảnh hưởng tới cô rồi.
Tâm sự thiếu nữ khó nói thành lời, sự tò mò cấm kỵ bị che giấu mà mãnh liệt, đối với một cô gái vừa trưởng thành mà nói là thứ dễ gây nghiện, d*c v*ng lại càng chết người.
Thế giới quan của Túc Miên đang được tái cấu trúc...
Cuối cùng thật sự chịu không nổi nữa, cô ôm mặt mình lại, nhưng khóe mắt lại nhìn thấy Y Doãn Hy chưa lấy hết đồ.
Cái hộp trên kệ dường như rơi ra từ trong sách, là một hình vuông dẹt, bên trong đặt một chuỗi hạt màu xanh ngọc.
Chất lượng cực tốt, bề mặt hạt trơn nhẵn tròn trịa, nhìn rất đắt tiền.
Túc Miên ghé lại gần xem, phát hiện trên hộp không phải tên thương hiệu mà dường như là tên của chuỗi vòng này.
"Bồ đề trói rắn."
Không biết là thứ gì. Túc Miên bỏ nó vào túi, định lần sau trả lại cho cậu ta.
...
Ngày hôm sau Túc Miên không còn gặp ác mộng nữa, nên vừa nghe chuông đã thức dậy.
Sau khi vệ sinh đơn giản, cô vậy mà lại là người đầu tiên ra khỏi ký túc xá.
Chim dậy sớm có sâu ăn.
Đương nhiên Túc Miên chưa bao giờ tin câu này. Sâu dậy muộn sẽ bị chim ăn, nên chim dậy muộn cũng có sâu ăn thôi.
Vừa xuống cầu thang, Túc Miên đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc dưới lầu ký túc xá.
Hôm nay Chu Dã không mặc đồng phục, mà thay bằng áo cổ cao màu đen.
Áo hơi ôm người, mơ hồ có thể thấy đường nét cơ ngực. Đeo kính vào, anh đồng thời mang cảm giác thiếu niên lẫn trưởng thành, nhìn giống kiểu thư sinh bại hoại. Đứng cạnh Túc Miên đang mặc sơ mi trắng, hai người lại vô cùng xứng đôi.
Nhưng bây giờ chỉ cần nhìn thấy anh, Túc Miên lại nhớ tới mấy hình ảnh quỷ quái trong đầu hôm qua, ánh mắt nhất thời không biết nên nhìn đi đâu.
"Hôm nay dậy sớm vậy, Lạc Nhất."
Anh đưa bữa sáng cho cô, trên mặt vẫn là nụ cười dịu dàng sáng rực như cũ.
Túc Miên quan sát biểu cảm của Chu Dã, nghĩ mãi không hiểu.
Nhìn thế nào cũng không giống đang không vui, ít nhất người bình thường buồn bực sẽ không cười tươi như vậy.
Mải chìm trong suy nghĩ, Túc Miên hoàn toàn không chú ý thấy vẻ mặt Chu Dã có chút nghi hoặc.
"Mặt anh dính gì à?"
Túc Miên lập tức hoàn hồn.
"Không có, đi thôi."
Cô phải tới lớp trước khi ba người còn lại tới, nếu để lộ quan hệ sẽ dễ bị chú ý.
Vì vậy Túc Miên kéo Chu Dã đi về phía tòa giảng đường, trên đường tự tạo thành một phong cảnh riêng.
Con đường rợp bóng cây không có nhiều người, bầu trời lúc bảy giờ vẫn chưa sáng hẳn. Giữa tán cây long não và cây nhựa ruồi là ánh đèn mờ ảo, gió thổi qua, lá cây rơi lả tả.
Một con mèo hoang đột nhiên lao ra làm Túc Miên giật mình. Cô lảo đảo lùi về sau, một bàn tay đỡ lấy eo cô, cho cô điểm tựa.
Mặt đất vang lên một tiếng động khe khẽ.
Chuỗi vòng hôm qua Y Doãn Hy bỏ quên trong túi cô rơi xuống.
Cô vừa định cúi xuống nhặt thì bàn tay kia lại siết lấy eo cô, khiến cô không thể cúi người.
"Lạc Nhất... sao em lại có chuỗi vòng này?"
Trực giác nói cho Túc Miên biết, giọng điệu hiện tại của Chu Dã rất không ổn.
Dù khóe mắt cô vẫn nhìn thấy nụ cười cong lên nơi khóe môi anh, nhưng áp lực thấp bất ngờ ập tới khiến cô gần như không thở nổi.
"Anh..." Sao vậy?
Hai chữ cuối còn chưa kịp thốt ra, cô đã cảm thấy một luồng khí tức quen thuộc, ẩm ướt quấn lấy mình.
Từ đôi giày vải bò lên trên, vật thể dài ngoằn ngoèo quấn lấy mắt cá chân cô, trườn lên, siết chặt, mơ hồ còn cảm nhận được sự tồn tại của lớp vảy.
Cổ họng cô khô khốc, cổ cứng đờ, chỉ có đôi mắt vô thức nhìn xuống dưới.