Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 91: Nội quy lớp học

"Tôi... tôi không nghĩ vậy."

Thẩm Giai Nhuế vẫn luôn cúi đầu, trông tinh thần không được ổn lắm, bỗng nhiên lên tiếng. Mọi người đều nhìn sang cô ấy, Thường An Ninh bị cắt lời thì nhíu mày.

"Cô không nghĩ cái gì?"

"Takana chắc là... quỷ thần."

Mấy ngày trước còn ủng hộ mọi ý tưởng của Thường An Ninh, lúc này Thẩm Giai Nhuế lại có vẻ hơi phản nghịch, phản bác vô cùng kiên quyết.

"Tại sao chứ? Thế cô nói xem, tại sao nó lại mang gương mặt của Lương Sơ Sơ?"

Thẩm Giai Nhuế cắn môi, rồi lại lắc đầu.

"Dù sao... nó chính là như vậy!"

"Cô còn không nói ra được lý do, ở đây dẫn dắt người khác cái gì? Cô đừng nói là mình hung thủ nhé?!"

"Cô!"

Mắt Thẩm Giai Nhuế trợn to. Cuối cùng Túc Miên cũng thấy thú vị, lười biếng ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi xuống người Thẩm Giai Nhuế đang đầy vẻ không thể tin nổi.

【Ôi trời, tôi thích kiểu người tính tình thẳng như này quá hahahaha!!!】

4399 cười đến mức suýt rụng răng khi thấy hai người tranh cãi. Điều tối kỵ trong suy luận chính là hành động theo cảm tính, bất kể là hung thủ hay thám tử.

Thường An Ninh mặc kệ biểu cảm của Thẩm Giai Nhuế, tiếp tục phân tích: "Hơn nữa, tôi nghĩ là Bút Tiên đã giết Lương Sơ Sơ."

Vừa dứt lời, cuối cùng Kinh Trập cũng có chút hứng thú, ghé lại gần.

"Tại sao?"

"Sau khi Lương Sơ Sơ chết thì Bút Tiên mới tới tìm chúng ta, chứng tỏ trước đó hắn đã ở đây rồi. Hơn nữa hắn còn tiên đoán Lương Sơ Sơ sẽ chết."

"Ngay cả bài Tarot cũng không thể tiên đoán chính xác như vậy, huống chi là một Bút Tiên. Chỉ khi chính tay hắn giết cô ta, hắn mới chắc chắn đến thế."

Túc Miên chống cằm.

"Cũng có lý."

Kinh Trập không nói gì, dường như đang chìm vào suy nghĩ. Cuộc thảo luận cuối cùng kết thúc bằng kết luận: "Bút Tiên đang ẩn nấp giữa chúng ta."

Để đảm bảo vẫn còn vài chứng cứ mình chưa biết, Túc Miên định đến văn phòng của hắn dò xét một chút.

Nhưng nếu cứ nghênh ngang đi tới chắc chắn sẽ khiến người khác chú ý.

Thế nên cô trực tiếp ngủ gật trong tiết học cuối cùng, làm chủ nhiệm đang ngồi trên bục giảng nhìn cô mấy lần. Cuối cùng lúc tan học, ông ta không nhịn được mà bước xuống, gõ gõ lên bàn cô.

"Em tới văn phòng một chuyến."

Túc Miên thật sự ngủ quên rồi. Phải nói là bàn học cấp ba đúng là có ma lực gì đó, cứ chạm vào là buồn ngủ.

Cô day day thái dương, "hối lỗi" nói một tiếng "vâng", rồi dưới ánh mắt của mọi người đi về phía văn phòng.

"Tối qua cô ấy không ngủ ngon à?"

Thường An Ninh hơi nghi hoặc. Kinh Trập gật đầu.

"Có vẻ vậy, tận chín giờ mới dậy, chắc không khỏe."

"Mấy người có vẻ thân nhau nhỉ?"

Thường An Ninh nhận ra có gì đó không đúng. Cô ta quay đầu lại thì thấy Kinh Trập chỉ bình tĩnh cười cười.

"Không thân."

Bên phía Túc Miên đã thuận lợi vào được văn phòng.

Cô đi theo sau ông ta, vừa đi vừa quan sát. Đột nhiên người phía trước chậm rãi quay đầu: "Đừng nhìn lung tung—"

Ông ta chắp tay sau lưng, đôi mắt vô hồn như có thể nhìn thấy thứ mà người thường không nhìn được. Tóm lại là ông ta không hề nhìn thẳng vào Túc Miên.

Túc Miên gật đầu, nhìn ông ta đi tới bàn làm việc, dùng thước chỉ vào nội quy lớp dán trên bảng xốp ở tường.

"Đọc lại một lần."

Túc Miên ngẩn người. Cô vốn đã chuẩn bị tinh thần cho một trận ác chiến, giờ đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, nhìn nội quy rồi chậm rãi đọc:

"Lấy ôn tập thi đại học làm trung tâm, dốc toàn lực nâng cao thành tích."

Cô đứng giữa văn phòng, ánh mắt không ngừng đảo quanh.

Một lá cờ thi đua màu đỏ ghi "Vô tư cống hiến" treo bên dưới đồng hồ.

"Tuân thủ kỷ luật nghiêm ngặt, tạo môi trường yên tĩnh và ổn định cho việc học hiệu quả."

Trong thùng rác dưới chân ông ta là một đống vỏ trái cây và vài sợi chỉ màu, còn trà nóng chắc do giáo viên khác bỏ vào, vì chủ nhiệm vừa mới trở về.

"Giữ tâm lý tốt và sinh hoạt điều độ, tích trữ năng lượng cho cuộc chiến lâu dài."

Trên bàn ngoài sách vở, cốc nước, giáo án và bộ thước thì không có gì khác. Nhưng nhìn kỹ có thể thấy giữa những quyển sách kẹp vài mảnh vải đủ màu, không biết có phải để chống bụi không.

Sau khi thu hết mọi thứ vào mắt, Túc Miên mới nhận ra nội quy càng lúc càng kỳ quái. Khi đọc, cô hơi khựng lại.

"Mỗi lớp chỉ có duy nhất một chủ nhiệm. Nếu nhìn thấy giáo viên khác, xin đừng phát ra bất kỳ âm thanh nào."

"Không được chống lại mệnh lệnh của cán bộ kỷ luật."

"Không được trộm đồ của người khác, nếu không vật phẩm sẽ dị biến."

"Có thể viết những suy nghĩ trong lòng mình lên giấy nháp, chủ nhiệm sẽ giải đáp cho em."

Túc Miên dần đọc chậm lại, cố ghi nhớ những điều còn lại, nhưng vừa đọc tới điều áp chót đã bị chủ nhiệm cắt ngang.

"Được rồi, về đi."

"Ồ... vâng."

Túc Miên hơi bất ngờ. Thế là cho cô về rồi?

Vậy tại sao hôm đó Thẩm Giai Nhuế bị gọi lên văn phòng lại trông sợ hãi như thế? Chẳng lẽ đọc nội quy cũng có thể dọa cô ấy?

Rời khỏi văn phòng, Túc Miên vừa đi vừa suy nghĩ, cảm thấy điều cuối cùng mình vừa đọc có thể lợi dụng được.

"Có thể viết những suy nghĩ trong lòng lên giấy nháp, chủ nhiệm sẽ giải đáp."

Nhưng nên viết cái gì đây?

Túc Miên tạm thời chưa nghĩ ra, thì một nam sinh ôm chồng sách lớn đi tới.

Sách che kín mặt. Túc Miên đột nhiên đứng khựng lại rồi quay đầu gọi cậu ta.

"Đợi đã."

Nam sinh dừng bước. Túc Miên cầm quyển sách trên cùng xuống, một gương mặt vừa lạ vừa quen lập tức ùa vào trí nhớ cô.

Là ký ức trong kịch bản.

Ngày Trì Lạc Nhất tỏ tình với Chu Dã trong phòng dụng cụ, cậu nam sinh đứng sau Chu Dã giữa vũng máu lênh láng.

"Bạn học, cậu có chuyện gì sao?"

Nam sinh dường như không quen cô. Thấy cô rất xinh đẹp nên nói chuyện vô cùng kiên nhẫn.

Túc Miên muốn nói lại thôi. Cô suy nghĩ nên mở lời thế nào, chẳng lẽ trực tiếp hỏi:

"Không phải cậu chết rồi sao?"

Nghe cứ như đang nguyền rủa người ta.

Cô chỉ có thể vòng vo hỏi:

"Cậu quen Chu Dã à?"

Nhắc đến Chu Dã, nam sinh kia chẳng có phản ứng gì đặc biệt, chỉ rất bình tĩnh gật đầu.

"Tất nhiên là quen rồi, Chu Dã là đại ca của tôi mà."

Câu này khiến Túc Miên càng thêm khó hiểu.

Đại ca?

Hôm đó bọn họ... rốt cuộc đang làm gì trong phòng dụng cụ?

Ngay lúc cô đang cúi đầu suy nghĩ, nam sinh kia lại bỗng trợn to mắt, ghé sát lại.

"Khoan đã... cậu, cậu không phải bạn gái của Chu Dã đấy chứ?!"

"Tôi nhớ cậu, mỗi lần đại ca đi căn tin đều sẽ nhìn cậu một cái từ cửa sau."

Túc Miên lập tức làm động tác im lặng.

Cậu ta lập tức ngậm miệng, nở nụ cười đầy ẩn ý.

"Tôi hiểu, tôi hiểu, yêu đương bí mật."

"Nếu bị chủ nhiệm lớp cậu phát hiện là toi đời đó."

Người trên hành lang lục tục từ căn tin quay về. Túc Miên biết rõ đây không phải nơi thích hợp để nói chuyện, nên lấy hai quyển sách từ tay cậu ta.

"Cậu về lớp à? Tôi cầm giúp một ít cho."

Y Doãn Hy mắt sáng lên, nhe răng cười lộ ra hai chiếc răng khểnh, mái tóc xoăn bị gió thổi tung khiến cậu ta trông ngốc nghếch chẳng có tâm cơ gì.

"Cảm ơn chị dâu."

Túc Miên: ......

"Gọi tôi là Trì Lạc Nhất."

"Vâng chị dâu."

"......"

Đi tới góc khuất, Túc Miên dừng lại. Chỗ này không có nhiều người, rất thích hợp để nói chuyện.

Cô đặt sách lên kệ bên cạnh, Y Doãn Hy phía trước quay đầu nhìn cô.

truyenfull,truyenfull vn