Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 42: Mục đích trần trụi

Cơn gió lạnh buốt thổi tung chiếc sơ mi mỏng manh của cô gái, để lộ vòng eo thon nhỏ.

Quỷ Độ Tử sốt ruột lăn bánh bên cửa sổ, trên tay cầm buộc một sợi dây thừng to chắc, kéo dài mãi ra ngoài, quấn quanh eo cô gái.

Túc Miên đạp lên khung cửa, máy phát điện bên ngoài thổi tóc cô rối tung. Cô ngẩng đầu, cố mượn lực trèo lên, nhưng chân run dữ dội.

Gió lạnh thổi khiến hốc mắt cô đau nhói, trong đầu đã đem Tô Đường và Chu Nhược Xuyên lăng trì cả nghìn lần.

Khoảng cách giữa thang máy và cửa sổ quá xa, nhưng đây là cách duy nhất.

Cánh cửa mà bốn người cũng không phá nổi, nếu tiếp tục kéo dài, tất cả bọn họ đều sẽ chết ở đó.

Vì vậy Túc Miên nghĩ ra một cách cực đoan như vậy, để Quỷ Độ Tử đưa cô xông qua đám quái vật tới cửa sổ, rồi trèo lên tầng trên mở cửa cho mọi người.

Về phần vì sao là trèo lên chứ không phải trèo xuống, nguyên nhân chủ yếu là vì Túc Miên hoàn toàn không dám nhìn xuống dưới.

Cô thử dùng cả hai tay kéo người lên, chân vừa đạp mạnh thì bất ngờ trượt xuống, một đôi tay đột ngột ôm lấy eo cô kéo mạnh vào trong cửa sổ.

"Chỉ cần tôi không để mắt tới em một lúc là em lại định giở trò gì thế?"

Trong lúc nói, hắn tháo sợi dây buộc ở eo cô ra.

Quản trò liếc nhìn Quỷ Độ Tử một cái. Nó vốn định tiến lên, nhưng bị dọa đến mức lập tức quay đầu bỏ chạy, hai bánh xe đạp nhanh như bay.

Túc Miên không có thời gian nghĩ nhiều. Cô không biết bên kia còn chống đỡ được bao lâu, bèn túm lấy tay áo Ôn Từ Sinh.

"Đưa tôi lên tầng 22, nhanh!"

Ôn Từ Sinh nghiêng đầu.

"Vì sao không trực tiếp để tôi đưa em tới phòng an toàn?"

"Bên đó còn có người chơi..."

"Liên quan gì đến tôi?"

Quản trò ngắt lời cô.

Túc Miên im lặng, rất lâu sau mới mở miệng:

"Vậy... tại sao anh lại giúp tôi?"

Vết thương trên chân cô cũng là hắn chữa đúng không?

Túc Miên không hiểu. Từ phó bản trước, Tỵ Thời đã giúp cô rất nhiều, thậm chí còn trái với thiết lập nhân vật mà không giết cô.

Một kẻ điều khiển trò chơi... lại đồng cảm với người chơi sao?

"Giúp em?"

Hắn khẽ lặp lại, âm cuối kéo dài, mang theo cảm giác khó diễn tả.

Hắn giơ tay lên, đầu ngón tay sắp chạm vào gò má Túc Miên thì dừng lại trong gang tấc, đổi thành nhẹ nhàng gạt đi mấy sợi tóc rối trước trán cô do vận động dữ dội.

"Có lẽ là vì..."

Hắn ghé sát hơn, hơi thở lướt qua vành tai cô.

"Nhìn em giãy giụa trong trò chơi... khá thú vị?"

Câu trả lời này vừa khinh bạc vừa tàn nhẫn, nhưng đó lại chính là đáp án chân thực nhất.

Nghe được câu trả lời ấy, Túc Miên không hề bất ngờ. Ngược lại, cô còn thở phào nhẹ nhõm.

So với thiện ý hư vô khó nắm bắt, loại ác ý tr*n tr** thế này lại khiến cô an tâm hơn.

Ít nhất cô đã biết động cơ của Tỵ Thời, biết vị trí của mình trong mắt hắn.

Một món đồ chơi làm hắn vui vẻ.

Trong trò chơi sinh tử này, nguy hiểm rõ ràng còn dễ đối phó hơn sự thân thiện khó đoán.

Túc Miên lặng lẽ lùi nửa bước, kéo giãn khoảng cách an toàn.

"Vậy thì..."

Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào chiếc mặt nạ sâu không thấy đáy của quản trò, giọng bình tĩnh không gợn sóng.

"Một món đồ chơi thú vị nếu hỏng quá nhanh... chắc cũng sẽ khiến ngài mất hứng nhỉ?"

Ngay khi cô dứt lời, phía không xa vang lên một tiếng rên đau bị kìm nén.

Khóe mắt Túc Miên liếc qua.

Trần Mặc quỳ nửa người dưới đất, vai trái bị móng vuốt cào rách, máu không ngừng nhỏ xuống từ chiếc áo blouse trắng bị xé toạc.

Sắc mặt cô ấy đang nhanh chóng mất đi huyết sắc, phủ lên một tầng xanh xám chẳng lành.

Tim Túc Miên đập dữ dội.

Cô biết mình rất sốt ruột, nhưng điều tối kỵ trong mọi cuộc giao dịch chính là rơi vào thế yếu.

"Nhìn cô ấy đi."

Ánh mắt Túc Miên nhìn về phía Trần Mặc.

"Sự giãy giụa của cô ấy... chẳng phải cũng rất 'thú vị' sao?"

"Nhìn một sinh mệnh tràn đầy sức sống, làm sao ở bên bờ tuyệt vọng bộc phát chút sức lực cuối cùng, rồi... tắt lịm như pháo hoa."

Giọng cô nhẹ tênh, như đang bình luận về một màn trình diễn chẳng liên quan gì đến mình.

Ôn Từ Sinh thuận theo ánh mắt cô nhìn qua, khóe môi cong lên đầy hứng thú.

"Con kiến sắp chết, giãy giụa đúng là có chút đáng xem, nhưng... cũng chỉ đến thế thôi."

"Nếu..."

Túc Miên khẽ hít một hơi.

"Nếu quá trình tắt lịm ấy... có thể do anh khống chế thì sao?"

"Anh muốn cô ấy sáng, cô ấy sẽ sáng. Anh muốn cô ấy tối, cô ấy sẽ tối. Sinh tử của cô ấy, độ cong khi giãy giụa của cô ấy, hoàn toàn do ý chí của anh vẽ nên. Chẳng lẽ như vậy không thú vị hơn việc mặc cho cô ấy tự diệt vong sao?"

Cô đang cố kéo định nghĩa của "đồ chơi" từ bản thân mình sang cả đồng đội.

Cô đặt chính mình và đồng đội lên bàn tế phẩm mua vui cho hắn.

Nếu một con người yếu đuối như cô còn có thể khiến hắn nảy sinh chút hứng thú, vậy có phải những người chơi bị hắn phớt lờ kia cũng có thể sống lâu hơn bằng cách này không?

Tỵ Thời im lặng.

Cuối cùng hắn khẽ cười, tiếng cười vui vẻ mà lạnh lẽo, dường như đã hiểu ra điều gì đó.

"Mèo con, em cho rằng hứng thú của tôi với em đến từ điều này?"

Hắn bật cười khinh miệt.

"Trông tôi ngu lắm sao?"

Ôn Từ Sinh giơ tay, đầu ngón tay thon dài khẽ vạch một đường trong không trung.

Phía xa, bóng tối quấn quanh Vương Vũ Hiên như một bàn tay vô hình siết chặt lấy anh ta rồi đột ngột co lại.

Anh ta lập tức giãy giụa dữ dội, mặt tái nhợt vô lực, mồ hôi lớn như hạt đậu trượt xuống từ trán.

Túc Miên khẽ nhíu mày nhưng không nói gì.

Dường như hắn không định giết thật, ngón tay khẽ móc một cái, cơ thể đau đớn vặn vẹo của Vương Vũ Hiên mới có được chút cơ hội th* d*c, bắt đầu ho sặc sụa.

"Đẹp không?"

Giọng quản trò đầy ghét bỏ.

Hắn cúi người, lần nữa ghé sát bên tai Túc Miên.

"Tôi thấy lúc bóp cổ em... đẹp hơn đám nhân loại khác nhiều."

"Tôi muốn em sáng, em sẽ sáng."

"Tôi muốn em tối, em sẽ tối. Sinh tử của em, độ cong khi em giãy giụa, hoàn toàn do ý chí của tôi vẽ nên, mèo con à..."

"Bởi vì là em, tôi mới thấy thú vị."

Dây thần kinh đang căng cứng của Túc Miên gần như bật đứt, sau lưng cô đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Hắn đem nguyên vẹn những lời cô nói trả ngược lại cho cô.

Không khí lại rơi vào im lặng.

Nhưng Túc Miên biết, thời gian còn lại cho cô không nhiều nữa.

Cổ họng cô căng chặt, giọng nói mang theo sự quyết tuyệt.

"Vậy thì cứ như ý anh."

Túc Miên đột nhiên thả lỏng vai, thậm chí hơi ngẩng cằm lên, để lộ chiếc cổ yếu ớt.

"Nhưng những nhà sưu tầm đẳng cấp nhất đều hiểu cách giữ cho món sưu tập quý giá ở trạng thái hoàn hảo nhất."

Đầu ngón tay cô khẽ chạm lên bên cổ mình, dừng lại nơi động mạch đang đập.

"Cảnh cưỡng ép bóp cổ để nhìn sự giãy giụa tuy rất đẹp... nhưng anh không thấy rằng để món sưu tập tự nguyện nhảy múa trong lòng bàn tay mình, nhìn nó biết rõ nguy hiểm mà vẫn vì anh tỏa sáng... mới xứng với gu thưởng thức của anh sao?"

Giọng cô rất nhẹ, nhưng lại chính xác quấn lấy hứng thú của kẻ săn mồi.

"Tôi có thể làm món sưu tập tự nguyện nhảy múa đó. Nhưng điều kiện tiên quyết là..."

Ánh mắt cô lướt qua mấy người đang hấp hối giãy giụa.

"Anh phải đảm bảo những món đồ chơi khác nguyên vẹn không tổn hại. Dù sao, một điệu độc diễn đẹp đến đâu, xem lâu rồi cũng sẽ chán."

"Có vài thứ làm nền... mới khiến món sưu tập chính trở nên càng thêm chói mắt."

Đôi mắt dưới chiếc mặt nạ của quản trò khẽ nheo lại.

truyenfull,truyenfull vn