Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 41: Kẻ chết thay

Túc Miên còn phải cảm ơn Tỵ Thời, nếu không phải hôm đó vô tình lạc vào khu giam giữ tầng mười tám, có lẽ cô đã không nghĩ đến khả năng này.

Tầng mười tám chỉ có vào không có ra, nhưng đi theo lối thoát hiểm lại có thể ra ngoài.

Cộng thêm việc sáng nay cô cược một phen, đã đủ để Túc Miên xác nhận cầu thang thoát hiểm cực kỳ an toàn.

"Hôm nay buổi sáng tôi đi bằng lối thoát hiểm."

Trương Thạc Chi cảm thán một tiếng: "Lối thoát hiểm... đúng là chơi trò đánh tráo khái niệm."

"Đừng bàn nữa, mau tranh thủ thời gian qua đó đi."

Lúc này Túc Miên mới phát hiện áo sơ mi của mình tuy không dính máu nhưng đã bị xé mất một mảng, cô bèn buộc chỗ đó lại thành nút thắt, để lộ vòng eo trắng nõn mảnh mai bên hông.

Gần như trong nháy mắt, Túc Miên cảm nhận được một ánh nhìn mãnh liệt, mang theo sự cảnh cáo và tính xâm lược.

Một cơn gió mạnh bất ngờ thổi vào từ cửa sổ, Vương Vũ Hiên* đứng phía trước nhất giật mình kêu lên, đưa tay che lại.

(Vương Trạch Vũ, mấy chương gần đây tác giả đều để Vương Vũ Hiên nên mình cũng đổi theo)

Nút thắt Túc Miên vừa buộc xong lại bị gió thổi bung.

...

Cô nghi hoặc ngẩng đầu nhìn về phía camera giám sát, đèn đỏ lóe lên, như đang đáp lại cô.

Thời gian gấp gáp, Túc Miên cũng không nghĩ nhiều.

Mấy người vừa định quay đầu đi về phía cầu thang thoát hiểm thì đột nhiên nghe thấy tiếng "rầm" như có ai đập cửa.

Khóe mắt Túc Miên nhìn thấy cánh cửa lối thoát hiểm bị ai đó đóng lại, qua khe cửa thấp thoáng bóng áo blouse trắng đang vội vàng quay người bỏ đi.

Trương Thạc Chi lập tức nhận ra điều gì đó, lao tới dùng sức kéo cửa thoát hiểm, ánh mắt đầy khó tin.

"Bị khóa trái rồi."

"Là Chu Nhược Xuyên."

Túc Miên lẩm bẩm, ánh mắt khóa chặt vào khe cửa, đồng tử khẽ dao động.

Quá kỳ lạ rồi, cô biết rõ thị lực và khả năng quan sát của mình không tốt đến vậy, thế mà vừa rồi ánh mắt cô lại có thể tập trung chính xác vào nơi đó, chỉ một cái liếc đã nhận ra Chu Nhược Xuyên, thậm chí chỉ từ bóng lưng thoáng qua trong khe cửa.

Trần Mặc nổi giận đùng đùng, đá mạnh vào cửa.

"Cậu ta bị thần kinh à?"

"Năm trăm năm nữa cũng chẳng ai hiểu nổi thao tác này."

Trương Thạc Chi xua tay, hoàn toàn bó tay.

"Giờ sao đây? Chẳng lẽ đứng đây chờ chết?"

"Không lẽ cậu ta là hung thủ? Giết sạch chúng ta thì cậu ta thắng?"

Vương Vũ Hiên không dám tin, ngoài cách giải thích đó ra, anh ta thật sự không nghĩ ra nổi Chu Nhược Xuyên làm vậy để làm gì.

Trước đây anh ta cũng từng gặp những người chơi cực đoan như thế, chỉ cần giết sạch mọi người cũng có thể giành chiến thắng trò chơi.

Nhưng cách đó quá tàn nhẫn, độ khó cũng cực lớn, gần như chẳng có mấy ai thật sự làm được.

Túc Miên: "Không, tôi nghiêng về khả năng là Tô Đường hơn."

"Tô Đường?!"

Mọi người đồng loạt kinh hô, sắc mặt Trần Mặc trở nên khó lường.

"Khanh Từ nói không sai, một người mới như Chu Nhược Xuyên không có đầu óc đó đâu, càng giống bị Tô Đường dụ dỗ hơn."

"Vậy giờ chúng ta làm sao?"

Vương Trạch Vũ sốt ruột đi tới đi lui, Túc Miên nhìn về phía cửa sổ cuối hành lang.

"Tôi có một cách."

——

Bên phía khác.

"Cốc cốc—"

Người đàn ông đứng ở cửa, ngón tay khẽ gõ lên khung cửa.

Tim cậu ta vẫn đập dữ dội vì cuộc chạy trốn đầy nguy hiểm và hành động khóa trái cửa vừa rồi.

Cậu ta giấu bàn tay hơi run vào túi áo blouse trắng.

"Anh làm tốt lắm đó, anh Nhược Xuyên."

Một giọng nữ ngọt ngào vang lên, như dòng nước ấm xua tan phần nào cái lạnh xung quanh.

Chu Nhược Xuyên ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tô Đường đang chăm chú nhìn mình.

Trên gương mặt cô ta còn vương chút ửng đỏ sau khi chạy, đôi mắt sáng long lanh, tràn đầy sự tin tưởng và khích lệ.

Nụ cười thuần khiết ấy khiến thần kinh căng cứng của cậu ta hơi thả lỏng.

Sở dĩ cậu ta nghe theo đề nghị của Tô Đường, đi khóa trái cửa thoát hiểm, là vì cô ta giống như một tia sáng vậy.

Hôm đó Khanh Từ và mấy người kia tìm đến cậu ta, hỏi rất nhiều câu.

Chu Nhược Xuyên hoảng loạn vô cùng.

Bọn họ cho rằng cậu ta là hung thủ sao?

Nghĩ đến đây, Chu Nhược Xuyên hoàn toàn rối loạn, cậu ta cuống quýt muốn chứng minh mình không phải hung thủ, nhưng bọn họ lại nói đừng hoảng, bọn họ chỉ đang thu thập manh mối thôi.

Cậu ta hoàn toàn không thể bình tĩnh nổi, thậm chí sau khi mấy người kia rời đi, cậu ta còn nhiều lần phát thuốc nhầm cho bệnh nhân, cả người căng thẳng đến mức sắp bật khóc.

Ngoài đời Chu Nhược Xuyên chỉ là một nhân viên văn phòng xã súc, bị công việc chèn ép đến mức tâm lý méo mó, khả năng chịu áp lực gần như bằng không, lúc ấy cậu ta suýt sụp đổ.

Tô Đường xuất hiện như một tia sáng, đứng trước mặt cậu ta, đưa cho cậu ta một chiếc khăn tay.

"Trông anh có vẻ rất sợ hãi, anh không sao chứ?"

Cô ta mỉm cười, đôi mắt cong cong.

"Em biết anh không phải hung thủ."

Nghe câu đó, nước mắt Chu Nhược Xuyên lập tức trào ra, cậu ta vội vàng gật đầu, nhận lấy khăn tay.

"Anh... anh không hiểu vì sao họ lại hỏi anh nhiều như vậy..."

Chu Nhược Xuyên nức nở, Tô Đường khẽ thở dài.

"Bởi vì anh bị chọn làm bia đỡ đạn rồi, đáng thương thật."

"Người có số phiếu cao nhất sẽ chết, ai cũng không muốn chết, nên họ muốn tìm thế thân thôi. Không gì thích hợp hơn một người mới cả."

Nghe vậy, mắt Chu Nhược Xuyên lập tức tràn đầy sợ hãi, Tô Đường cong môi cười.

"Đừng sợ... sau này em sẽ bảo vệ anh. Em ghét nhất kiểu người chơi bắt nạt người mới."

...

"Bọn họ... chắc tạm thời bị mắc kẹt rồi nhỉ?"

Chu Nhược Xuyên không quá chắc chắn hỏi, giọng đầy do dự và mong được khẳng định.

"Tô Đường, chúng ta làm vậy thật sự đúng sao? Chẳng phải nên cùng nhau tìm manh mối à?"

Lúc này, đối diện với nghi vấn của Chu Nhược Xuyên, Tô Đường hơi chau đôi mày thanh tú, trên mặt hiện lên vẻ lo lắng vừa đủ cùng chút sợ hãi.

"Em cũng không muốn như vậy đâu... nhưng anh Nhược Xuyên, anh nghĩ lại xem dáng vẻ hôm đó bọn họ chất vấn anh đi, em thật sự thấy bất bình thay anh. Nếu anh thật sự muốn bị đem ra làm vật hy sinh thì cứ xem như em chưa nói gì."

Vừa nói, cô ta vừa vô thức bước lại gần cậu ta một bước, như đang tìm kiếm sự bảo vệ, ngẩng đầu nhìn cậu ta bằng ánh mắt trong trẻo mang theo sự lệ thuộc.

"Chúng ta chỉ tạm thời để họ bình tĩnh lại thôi, tranh thủ chút thời gian riêng để tìm manh mối. Chỉ cần tìm ra hung thủ thật sự thì mới có thể cứu tất cả mọi người, đúng không?"

"Em tin anh, anh Nhược Xuyên. Hai chúng ta hợp tác, cơ hội sẽ lớn hơn."

Giọng điệu của cô ta chân thành đến vậy, phân tích cũng hợp tình hợp lý.

Chu Nhược Xuyên nhìn đôi mắt không vương chút u ám nào của cô ta, chút nghi ngờ yếu ớt trong lòng lập tức tan biến.

Đúng vậy, ở nơi quỷ dị này, Tô Đường là người duy nhất chủ động giúp đỡ và tin tưởng cậu ta.

Cô ta trông yếu đuối cần được bảo vệ như thế, sao có thể lừa cậu ta chứ?

"Em nói đúng."

Chu Nhược Xuyên gật đầu, hít sâu một hơi, cố khiến bản thân trông đáng tin hơn một chút.

"Vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì?"

Tô Đường lập tức nở nụ cười rạng rỡ, như thể sự ủng hộ của cậu ta khiến cô ta an tâm hơn hẳn.

Cô ta khẽ kéo tay áo cậu ta, chỉ về phía lối ra khác của phòng chứa đồ.

"Chúng ta rời khỏi đây trước đi. Em biết một nơi khác có thể có manh mối quan trọng, đi theo em, cẩn thận một chút."

Cô ta đi trước, bước chân nhẹ nhàng, tóc đuôi ngựa sau đầu khẽ đung đưa, rạng rỡ và tràn đầy sức sống.

Chu Nhược Xuyên lập tức theo sát phía sau, nhìn bóng lưng cô ta, trong lòng dâng lên h*m m**n bảo vệ cùng quyết tâm nhất định phải dẫn cô ta sống sót rời khỏi đây.

Cậu ta hoàn toàn không nhìn thấy rằng, trong khoảnh khắc Tô Đường quay người, để lưng về phía cậu ta, nụ cười ngọt ngào vô hại trên mặt cô ta vẫn không hề thay đổi.

Chỉ có nơi sâu nhất trong đáy mắt, thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo cực nhạt của âm mưu đã thành công.

truyenfull,truyenfull vn