"Đói chưa?"
Túc Miên gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Tỵ Thời bật cười.
"Ý là sao đây?"
"Có hơi đói... nhưng bây giờ không muốn ăn."
"Được, vậy em muốn làm gì?"
Túc Miên vẫn không có cảm giác chân thật với mọi thứ.
Giống như cô chẳng làm gì cả, mà tận thế đột nhiên kết thúc vậy.
Nhưng cô biết Tỵ Thời nhất định đã làm rất nhiều chuyện.
Bao gồm cả việc cô nhìn thấy quầng thâm dưới mắt anh, gương mặt gầy hơn trước.
Dù khiến anh càng thêm tinh xảo tuấn mỹ, nhưng lại khiến Túc Miên đau lòng.
"Đây là... viện nghiên cứu?"
"Ừ."
Tỵ Thời đáp rất thản nhiên.
"Vậy Mã Hữu Tuệ đâu?"
"Đã xử lý rồi."
"Không biết bà ta dùng cách gì, lại trở thành Chủ Thần của thế giới kịch bản."
"Nhưng bản thể chỉ là một con Mộng Yểm."
"Nói cho cùng cũng giống đám Trọng Tài kia, đều là quỷ quái chiều không gian thấp."
Túc Miên chớp mắt, nhớ lại những lời Mã Hữu Tuệ từng nói.
Trước đây bà ta tiếp cận cô là vì thân thể bất tử, muốn nghiên cứu cô.
Mà từ đầu tất cả mọi người đều hiểu sai.
Con người mới là sinh vật chiều không gian cao.
Còn mọi thứ trong thế giới kịch bản đều được cấu thành từ ý thức con người, thuộc về chiều không gian thấp.
Cho nên bà ta mới không dám nói sự thật với Hội Trọng Tài Mười Hai Thời Thần.
Vì sợ bọn họ phản loạn.
Dù sao bà ta cũng chỉ là một con quỷ quái không có thực quyền, không biết "vượt biên" từ đâu tới.
"Vậy... bây giờ em về nhà sao?"
Nhất thời Túc Miên không biết nên làm gì.
Mục đích cô tới đây vốn chỉ là để gặp Tỵ Thời.
Giờ đã gặp được rồi.
Mọi chuyện còn lại đều có thể từ từ giải quyết.
Còn vấn đề xã hội tiến hóa – thoái hóa...
Tạm thời chưa nằm trong phạm vi suy nghĩ của cô.
"Lúc trước em tới viện nghiên cứu..."
"Là lấy thân phận mồi nhử để vào."
Đó là câu khẳng định, không phải hỏi cô.
Túc Miên gật đầu.
"Nói đơn giản hơn, em tự nguyện trở thành vật thí nghiệm."
"Dù chỉ là hứa miệng, nhưng vẫn có hiệu lực."
"Khi hợp đồng chưa hết hạn, em vẫn chưa thể rời đi."
"Cho nên..."
Cô chậm rãi mở miệng.
"Bây giờ em cần ở lại đây tiếp nhận nghiên cứu?"
Tỵ Thời nhìn cô.
Trong ánh mắt ấy có quá nhiều cảm xúc.
Túc Miên không hiểu hết. Nhưng cô có thể vô điều kiện tin tưởng anh.
Tin rằng anh sẽ không làm cô bị thương.
Cho nên cô lựa chọn chấp nhận. Cô gật đầu, nói một tiếng "được".
Không hỏi nghiên cứu là làm gì.
Không hỏi kéo dài bao lâu.
Không hỏi có nguy hiểm hay không.
Tỵ Thời rõ ràng khựng lại.
Dường như không ngờ Túc Miên lại đồng ý dễ dàng như vậy.
Anh chỉ tiến lên ôm chặt lấy cô, giọng run run.
"Chào mừng em trở về."
Túc Miên khẽ gật đầu, tận hưởng chút yên bình hiếm hoi.
Ôm nhau được một lúc, Tỵ Thời đã bị gọi ra ngoài.
Anh vẫn mặc áo blouse thí nghiệm, trông rất bận rộn.
Túc Miên thở dài.
Trước tiên báo bình an cho ba mẹ nuôi đã, rồi tìm Kiều Nhất Nặc hỏi tình hình.
【Mộc Miên: Tớ về rồi.】
Tin nhắn vừa gửi đi gần như được trả lời ngay lập tức.
【98 tuổi vẫn thích đi quẩy: Miên Miên!!! Cậu thấy thế nào? Có khó chịu chỗ nào không?】
【Không có. Sau khi tớ ngất đi thì xảy ra chuyện gì?】
【Một người tóc đỏ đột nhiên xông vào, hai ba chiêu đã giải quyết tên phản diện kia rồi bế cậu đi.】
【Sau đó trực thăng tới, một đống xe màu đen kéo kín dưới lầu luôn.】
【Bọn tớ định đuổi theo hỏi thì bị vệ sĩ chặn lại, nói liên quan bí mật nên bảo tụi tớ mau rời đi.】
【Sau đó Trịnh Tử Chu cũng bị đưa đi luôn, chỉ còn mình tớ.】
【Có người tới tìm tớ, bảo không cần lo lắng.】
【Tớ thấy đó là một tổ chức quốc tế rất nổi tiếng nên bán tín bán nghi đi theo.】
【Giờ cậu sao rồi? Đang ở đâu? Có bị gì không?】
Túc Miên đọc đoạn tin nhắn dài ngoằng ấy mà hoa cả mắt.
Cô càng lúc càng tò mò—
Rốt cuộc Tỵ Thời kiếm đâu ra nhiều quan hệ như vậy.
Cuối cùng cô chỉ trả lời ba chữ:【Đang dưỡng bệnh.】
Rồi bảo cô ấy đừng lo.
Cuộc sống cứ thế trôi qua.
Mỗi sáng, Túc Miên sẽ được mời tới một phòng thí nghiệm sạch sẽ.
Nói là phòng thí nghiệm...
Thật ra càng giống một phòng kiểm tra thoải mái hơn.
Có ghế nằm mềm mại.
Có ánh đèn dịu nhẹ.
Tỵ Thời mặc áo blouse, đeo găng tay trắng, bảo cô tự cởi áo khoác ngoài.
Mỗi lần như vậy, Túc Miên đều đỏ mặt tháo từng cúc áo sơ mi.
Anh sẽ bước tới.
Cảm giác lạnh lẽo từ găng tay áp lên eo cô, men theo sống lưng chậm rãi vuốt xuống.
Đôi khi dừng lại. Đôi khi ấn nhẹ.
Rồi ghi chép gì đó vào sổ.
"Xong rồi."
Mỗi lần anh đều nói hai chữ ấy.
Sau đó tháo găng tay xuống, cười nhìn cô.
"Cảm ơn vật thí nghiệm nhỏ đã phối hợp."
Không rút máu. Không uống thuốc.
Không có những thiết bị lạnh lẽo hay sự tra tấn kéo dài như cô từng tưởng tượng.
Ngay từ lúc tới đây, Túc Miên đã chuẩn bị tinh thần thiếu tay thiếu chân.
Việc hợp đồng có hiệu lực cũng nằm trong dự đoán.
Chỉ là...
Mọi thứ đều quá dịu dàng.
Buổi chiều, Tỵ Thời sẽ tới gõ cửa hỏi cô có muốn xem phim không.
Thế là hai người cuộn mình trong phòng nghỉ nhỏ xíu ấy, xem vài bộ phim cũ.
Có lúc là phim hài. Có lúc là hoạt hình.
Mỗi khi Túc Miên bật cười vì cảnh nào đó, Tỵ Thời sẽ nghiêng đầu nhìn cô.
Khóe môi cong lên.
Đôi mắt sáng rực.
Buổi tối, anh sẽ tới kể chuyện trước khi ngủ.
Lúc đầu Túc Miên thấy chuyện này thật hoang đường.
Cô bao nhiêu tuổi rồi còn nghe chuyện cổ tích trước giờ ngủ chứ. Nhưng Tỵ Thời kể rất nghiêm túc.
Giọng anh trầm thấp, như có thể xoa dịu mọi bất an.
Nghe một lúc, cô thật sự ngủ thiếp đi.
Một giấc tới tận sáng. Cứ thế trôi qua một tuần.
Cuối cùng Túc Miên bắt đầu nghi ngờ—
Đây rốt cuộc tính là thí nghiệm kiểu gì? Đâu phải cô chưa từng tới viện nghiên cứu.
Đâu phải chưa từng thấy thí nghiệm thật sự là như thế nào.
Nhưng hiện tại... Càng giống như bị nuôi nhốt hơn.
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện liền không thể dập tắt nữa.
Một buổi chiều nọ, nhân lúc Tỵ Thời nói có việc phải ra ngoài, Túc Miên đẩy cánh cửa chưa từng khóa kia ra.
Đúng vậy.
Chưa từng khóa. Cô đã sớm chú ý tới.
Ổ khóa chỉ là loại tay nắm bình thường, xoay từ bên trong là mở được.
Nhưng cô vẫn luôn không hỏi. Hôm nay cuối cùng cũng không nhịn nổi muốn xem bên ngoài rốt cuộc là gì.
Quả thật là viện nghiên cứu.
Túc Miên đi dọc hành lang, ngang qua vài phòng thí nghiệm đang mở cửa.
Bên trong có người bận rộn làm việc.
Nếu không phải nhiều cánh cửa còn dán câu đối đỏ, cô gần như quên mất—
Hôm nay là đêm giao thừa.
Nhưng rất nhiều người trong viện nghiên cứu vẫn chưa về nhà.
Có người nhìn thấy cô, ngẩn ra một chút rồi lập tức mỉm cười: "Chào cô Túc Miên."
Túc Miên cứng người tại chỗ.
Người kia đã thu hồi ánh mắt, tiếp tục cúi đầu làm việc.
Cô tiếp tục đi về phía trước.
"Chào cô Túc Miên."
"Chào buổi chiều cô Túc Miên."
"Chúc mừng năm mới nha cô Túc Miên."
Dọc đường, hễ ai nhìn thấy cô cũng đều dừng lại chào hỏi.
Thái độ vừa kính trọng vừa tự nhiên.
Như thể đã quen với sự tồn tại của cô từ lâu.
Thậm chí còn có người nhét lì xì cho cô.
Dọa cô bỏ chạy mất dép.
Đi dạo tới một khu nghỉ ngơi, cuối cùng Túc Miên không nhịn được nữa hỏi:
"Tại sao mọi người lại gọi tôi là cô Túc Miên?"
Một nam sinh đang chờ kết quả thí nghiệm bước ra.
Ánh mắt cậu ta nhìn cô như nhìn thiên thần.