Đêm nay cực kỳ yên bình — ít nhất là đối với Túc Miên.
Nhưng có một người khác, vì không còn được Túc Miên giúp đỡ nên chỉ có thể tự mình đi chụp ảnh linh dị, lúc này lại hối hận vô cùng.
Cô ta hận bản thân lúc đó nhất thời bốc đồng, lộ ra bộ mặt như vậy, khiến bây giờ muốn nhờ Túc Miên giúp cũng khó rồi.
Chỉ đành một mình bước ra hành lang tối om.
Ngay khoảnh khắc mở cửa, người đàn ông đứng ngay ngoài cửa làm cô giật nảy mình.
"Chu... Chu Vân Phong, sao anh lại ở đây?"
Chu Vân Phong cười cười.
"Ban ngày không phải nghe nói nhiệm vụ của em rồi sao? Em sợ đến thế, hay để anh giúp em làm?"
Vi Tiểu Vi lộ vẻ vui mừng, vừa định đồng ý, lại nhớ đến ngày đầu tiên mình cũng đáp ứng quá nhanh nên mới phát sinh bao nhiêu vấn đề.
Nếu nhiệm vụ không hoàn thành, cô ta sẽ chết.
Sau chuyện hôm qua, cô ta đã không còn tin tưởng bất kỳ ai nữa.
Vì vậy cô ta giả vờ vừa sợ hãi vừa kiên cường, ôm lấy cánh tay Chu Vân Phong.
"Không sao đâu, em chỉ hơi sợ thôi. Không thể để anh một mình chịu hết áp lực được. Anh đi cùng em là được rồi."
Vi Tiểu Vi mỉm cười ngượng ngùng.
"Cảm ơn anh, Vân Phong."
Nụ cười trên mặt Chu Vân Phong cứng lại, giọng cũng trầm xuống. Im lặng một lúc lâu, hắn mới đồng ý.
Hai người khoác tay nhau đi về toa tàu phía trước.
...
"Vi Tiểu Vi chết rồi."
Đó là câu đầu tiên Túc Miên nghe được sau khi thức dậy.
Cô vẫn còn cầm cốc đánh răng, nhìn thấy mọi người vội vàng chạy lên toa phía trước nên cũng thong thả đi theo.
Nửa người Vi Tiểu Vi vẫn mắc trên cửa sổ tàu.
Không biết từ lúc nào, ô cửa sổ kiểu tàu xanh cũ kỹ kia đã bị ai đó kéo mạnh xuống. Khung kim loại kẹp chặt lấy cổ cô.
Cổ cô bị ép đến biến dạng.
Xương thanh quản bị ép lệch sang một bên, da thịt phồng lên dưới mép kim loại, những mảng tím xanh và đỏ thẫm đan xen vào nhau. Máu men theo khung cửa nhỏ xuống.
Mấy ngày chỉ ăn được hai bữa, dạ dày mọi người vốn đã khó chịu, lúc này càng buồn nôn hơn.
"Ọe... không được rồi, tôi chịu hết nổi rồi, tôi đi trước đây."
Nguyễn Nhuyễn ôm miệng lao về phía nhà vệ sinh.
Vương Nghiên thở dài.
"Chắc là chết lúc làm nhiệm vụ rồi. Đi thôi, đừng nhìn nữa, lát lại ăn không nổi."
Chỉ còn lại bốn người.
Dù là vì tỷ lệ sống sót của trò chơi vốn thấp, hay vì nhóm bọn họ quá xui xẻo, thì cũng nên nhận ra có gì đó không ổn rồi.
Huống chi Túc Miên còn là hung thủ, vậy mà trong lúc hung thủ chưa giết người đã chết nhiều người như vậy.
Hơn nữa chẳng ai nghi ngờ cô.
Túc Miên giống hệt một người ngoài cuộc, thật sự quá kỳ lạ.
Cô bước đến chỗ Vi Tiểu Vi chết, nhìn cái cổ bị sức nặng ép đến méo mó, khẽ nhíu mày. Lục tìm trên người cô ta, cô chạm phải chiếc điện thoại thông linh.
Ngoài bức ảnh con quỷ trẻ con chụp hôm kia, trong điện thoại còn có cả một loạt ảnh chụp liên tiếp.
Hàng thumbnail dày đặc xếp thành một dải dài. Túc Miên lướt ngón tay, phóng to ảnh lên.
Nhóm ảnh đầu tiên hơi nghiêng, giống như vừa đi vừa giơ điện thoại lên chụp. Trong ảnh chẳng có gì ngoài toa tàu trống rỗng và những tay vịn lắc lư.
Ở nhóm thứ hai, mép ảnh xuất hiện một bóng đen mờ nhòe, giống như máy ảnh còn chưa lấy nét xong. Góc chụp hướng xuống đất, tựa như đã nhìn thấy thứ gì đáng sợ nên theo bản năng hạ điện thoại xuống định bỏ chạy.
Nhóm thứ ba và thứ tư rung lắc dữ dội, gần như không nhìn rõ được gì, đại khái là đang chạy trốn.
Nhóm thứ năm là một ô cửa sổ đang mở toang, như cái miệng máu khổng lồ muốn nuốt chửng người trước mặt.
Toàn bộ quá trình trông như Vi Tiểu Vi một mình đến toa tàu này làm nhiệm vụ, sau đó xảy ra biến cố bất ngờ khiến cô sợ hãi, cuối cùng bị kẹp chết trên cửa sổ.
Trong ảnh không hề chụp được ma quỷ.
Bởi vì Vi Tiểu Vi quá sợ.
Túc Miên nhét điện thoại vào túi, Chu Vân Phong đột nhiên kéo cô sang một bên.
"Sáng nay tôi dậy đi vệ sinh, thấy Vương Nghiên từ phía toa ăn quay về, không biết đi làm gì."
Túc Miên nhướng mày.
"Mấy giờ?"
"Khoảng sáu giờ."
"Tôi nghi cô ta không chỉ giết Giang Hồng mà còn giết cả Vi Tiểu Vi nữa. Lúc nhìn thấy tôi, cô ta chột dạ nhét thứ gì đó vào túi. Tôi tuyệt đối không nhìn nhầm!"
Túc Miên gật đầu, không đưa ra ý kiến gì.
Hiện tại càng lúc càng nhiều điểm đáng nghi.
Điều khiến Túc Miên khó hiểu nhất mấy ngày nay là — nếu có người thật sự bị hãm hại, thì nhiệm vụ đó rốt cuộc là nhiệm vụ thật, hay chỉ là giết người có chủ đích?
Nếu nhiệm vụ chính là giết người, vậy tiêu chuẩn xác định hung thủ là gì?
Đi đến toa tàu mới nhất, ngoài Túc Miên ra chỉ còn ba người.
Vương Nghiên.
Chu Vân Phong.
Nguyễn Nhuyễn.
Mọi người im lặng ngồi đó, không ai định nói chuyện.
Túc Miên chán chường lật xem ảnh, chờ khảo nghiệm của toa tàu này bắt đầu.
Theo lý mà nói, cửa sổ tàu hỏa không thể mở ra được.
Cách giải thích hợp lý nhất chính là Vi Tiểu Vi không hoàn thành nhiệm vụ chụp ảnh, cuối cùng bị hệ thống trừng phạt.
Đó cũng là lời giải thích hợp lý nhất.
Vậy rốt cuộc còn điểm nào không đúng?
Cô lặp đi lặp lại quan sát nhóm ảnh cuối cùng.
Chỉ có tấm cuối cùng là lộ ra cửa sổ, trên mặt kính phản chiếu một góc áo nhỏ.
Đúng lúc này, đèn đột nhiên tắt phụt.
"Kính mời các hành khách chú ý, kính mời các hành khách chú ý—"
"Xin hãy hoàn thành thử thách của toa ghế cứng để mở khóa toa ăn và toa giường nằm."
【Trạm tiếp theo: Thánh đảo Vebens】
Một tràng tiếng chuông gió vang lên, loa phát thanh lại tiếp tục.
"Dịch bệnh do Vebens mang đến đã lây lan trong số các người. Trong người chơi có một người đã mang virus, xin hãy cảnh giác với người bên cạnh. Ký chủ của dịch bệnh sẽ truyền virus bằng một phương thức nào đó. Khi đếm ngược kết thúc, ký chủ dịch bệnh mới nhất sẽ tử vong."
"Bây giờ bắt đầu đếm ngược mười phút."
Đèn không sáng lại.
Mọi người chỉ có thể hành động trong bóng tối.
"Mọi người... mọi người ở đâu?"
Nguyễn Nhuyễn lấy hết can đảm hét lên.
Không ai dám đáp lại cô ta.
Không ai dám để lộ vị trí của mình.
Túc Miên cảm nhận được có người đang tiến gần mình, lập tức lùi về phía hành lang.
Cô không thể bị ép vào góc chết, nếu không sẽ không có đường chạy.
Người kia đột nhiên lao mạnh tới, đè lấy Túc Miên.
Một thứ lạnh buốt dính l*n đ*nh đầu cô.
Mùi vị đó rất quen thuộc.
Là nước thánh dùng để kiểm tra dịch bệnh lúc trước.
【Đinh đông — Bạn đã nhiễm dịch bệnh. Xin hãy cầm bát vàng, bôi nước thánh l*n đ*nh đầu người khác để truyền bệnh.】
Túc Miên sững người một thoáng rồi lập tức hiểu ra — mình đã bị lây bệnh.
Cô không có thời gian hối hận.
Bên tai đã vang lên tiếng bước chân hỗn loạn và hơi thở dồn dập.
Tất cả mọi người đều đang mò mẫm, trốn chạy, truy đuổi trong bóng tối này.
Cô siết chặt chiếc bát vàng trong tay, bên trong vẫn còn hơn nửa bát nước thánh.
Túc Miên chẳng nghĩ nhiều nữa.
Ai đụng phải cô thì người đó sẽ là "kẻ may mắn" tiếp theo.
Vì vậy cô lao thẳng ra hành lang, đâm sầm vào lòng ai đó, trực tiếp quệt một vệt nước thánh định bôi lên đầu người kia.
Kết quả cổ tay bị giữ lại.
Đối phương chẳng dùng nhiều sức, nhưng Túc Miên hoàn toàn không thể cử động.
"Tiểu ác ma của ta, con đối xử với cha nuôi mình như vậy sao?"
Tiếng thì thầm vang bên tai, Túc Miên cứng người.
"Con nên gọi ta là gì?"
"... Đức cha."
"Giỏi lắm."